XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 140

Cập nhật lúc: 2026-04-09 21:11:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đánh chú!" Tô Vũ Đình bép xép, dùng sức siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Ông nội Tô cũng thể gắng gượng từ sự đả kích do việc Tô Cần đoạn tuyệt quan hệ em với nhà bác cả, thấy bà nội Tô với Tô Vũ Đình như , sớm giận chỗ phát tiết, tất cả thứ đều bắt đầu từ khi Tảo nha đầu đời, từng bước từng bước đẩy thằng hai ngoài, bây giờ đến em cũng nhận. Về thể ngay cả ba cũng nhận ?

 

Chưa từng thời khắc nào ông nội Tô thương tâm như bây giờ, đau lòng đến mức ông nên lời thấy bà nội Tô đang dỗ dành Tô Vũ Đình, càng thêm tức giận, qua dùng sức đá về phía Tô Vũ Đình.

 

Đây là đầu tiên ông giận Tô Vũ Đình, đ.á.n.h Tô Đại Lực ở mặt , càng là hung hăng dẫm lên mặt mũi của bà nội Tô.

 

"Ông già , ông..."

 

"Câm miệng cho !" Ông nội Tô rống bà : "Bà cũng dạy dỗ thứ gì thế, tuổi còn nhỏ dám đẩy như , trưởng thành gϊếŧ ? Một bữa cơm tất niên một năm, bà xem thành cái gì ?"

 

Bà nội Tô phản bác: " thế nào? Tảo Tảo còn nhỏ, nó gì chứ? Cũng chính là hai đứa bé đang chơi đùa, ai là ai đẩy ai. Tảo Tảo của tuyệt đối sẽ đẩy bừa bãi, nhất định là Vãn nha đầu chọc đến nó, nó nhịn mới thể đẩy con nhóc đó."

 

"Bà!" Ông nội Tô tức giận đến đau gan: "Bà cứ cưng chiều , chiều đến mức thu thì bà sẽ hối hận. Bà thằng hai tức giận bỏ, về bà hối hận cũng kịp .

 

Bà nội Tô : "Nó còn thể nhận ba thật ? Nó phản ."

 

Ông nội Tô cảm thấy rõ ràng với bà bạn già, từ khi hai nha đầu sinh , bà già bình thường, đầu óc rõ ràng, ông cũng chuyện với bà .

 

Làm ông tức giận bắt đầu ngược ngoài cửa.

 

"Ông già, ông gì đấy? Không ăn cơm ?" Bà nội Tô hô.

 

"Không ăn, tức cũng tức no bụng ." Ông nội Tô cũng đầu .

 

Tô Cần về trong nhà, nửa đường gặp hai em Tô Kiến Quốc và Trình Kiêu.

 

Ba thấy , đều ngừng , hô: "Ba/ ."

 

Tô Cần ừ một tiếng, qua bên cạnh bọn họ, mấy bước dừng gọi nhóm bọn họ: "Mấy đứa ?"

 

"Chúng con đến nhà cũ." Tô Kiến Binh trả lời.

 

Tô Cần nghĩ nghĩ: "Đừng , ba dạy dỗ Tô Tảo Tảo cũng đoạn tuyệt quan hệ với bên nhà bác cả ." Có một bất hiếu là đủ đừng để con trẻ dính dáng . Hôm nay những lời nhẫn tâm nhất định bà nội sẽ với khác, đến lúc đó trong làng nhất định sẽ lưng , cũng để hai đứa con trai cũng .

 

Còn Trình Kiêu, cô nhi quả phụ đủ khổ, nhà họ Trình bởi vì nhà họ Tô mà tăng thêm phiền toái gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-140.html.]

 

"Không, ba, chúng con , con nhịn cục tức !" Tô Kiến Quốc kiên định .

 

Trình Kiêu cũng gật đầu, nếu như hai em nhà họ Tô , cũng sẽ , cục tức nhịn .

 

Tô Cần khoát tay áo, mặc kệ, chắp tay lưng về nhà.

 

Lúc bên nhà cũ bà nội Tô ôm Tô Vũ Đình rơi nước mắt ở đó. Nhìn thấy mặt Tô Đại Lực đ.á.n.h chỗ xanh chỗ tím, đau lòng hung hăng mắng Tô Cần nhẫn tâm.

 

Tảo Tảo mới một tuổi, con bé gì chứ? Trẻ con đang vui đùa ầm ĩ với mà thôi, ai đẩy quan trọng ? Cũng bởi vì chuyện mà giận Tảo Tảo, còn đoạn tuyệt quan hệ với nhà thằng cả đây là gì?

 

Thằng hai càng ngày càng hồ đồ.

 

Lưu Chiêu Đệ lên bà nội Tô hung hăng trợn mắt sang: "Nhìn cái gì thế? Còn mau gói sủi cảo, cô để bà đây c.h.ế.t đói ? Hay là để tự bưng cho cô ăn!"

 

Lưu Chiêu Đệ nhếch miếng, hung tợn trừng bà một chút ở nơi bà nội Tô thấy mới đến phòng bếp.

 

Tô Thành Tài đặt tất cả ở trong mắt, giữa mày của nhăn . Đang kéo bà nội qua vài câu đột nhiên thấy cửa sân bên truyền đến một tiếng vang thật lớn.

 

Tô Vũ Đình lúc đầu thật vất vả mới ngủ sự dỗ dành của bà nội Tô một tiếng vang bừng tỉnh, lập tức bật .

 

Đã thấy Kiến Quốc, Kiến Binh và Trình Kiêu đến, trong tay Trình Kiêu thậm chí còn cầm một cây gậy.

 

"Làm gì, gì?" Bà nội Tô lên.

 

Trình Kiêu trừng mắt về phía Tô Vũ Đình, chính là cô bé đẩy Vãn Vãn. Cậu bé bước từng bước lên phía , c.ắ.n răng nghiến lợi : "Là mày đẩy Vãn Vãn?"

 

Tô Vũ Đình dọa phát sợ núp ở trong n.g.ự.c của bà nội Tô, dọa đến mức càng thêm lớn tiếng.

 

"Không , nữa tao đ.á.n.h gãy chân mày!"

 

Tô Vũ Đình dọa đến mức ngậm miệng , cô bé còn nhỏ tuổi một cảm giác nếu như cô bé tiếp tục , sẽ đ.á.n.h cô bé thật.

 

Trẻ con trời sinh một bản lĩnh tránh nặng tìm nhẹ, Tô Vũ Đình càng thêm loại trực giác , co c.h.ặ.t hơn, dám thở mạnh.

 

Bà nội Tô đang mắng c.h.ử.i thấy Trình Kiêu đập một gậy tường, cho cây gậy gãy một đoạn: "Nếu như Vãn Vãn chuyện gì, sẽ bỏ qua cho các . Đừng tưởng các của Vãn Vãn, cũng dám gì các !"

 

Tiếng mắng sắp thốt khỏi miệng của bà nội Tô cứng đờ nuốt ngược , ánh mắt của Trình Kiêu quá sợ hãi.

Loading...