XUYÊN THÀNH MỆNH CẨM LÝ TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 119

Cập nhật lúc: 2026-04-08 20:45:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô bé cả với hai tiếp nhận bất luận cái chức vụ gì. Sau khi đại học tiếp tục, chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là học tập.

 

Cả cả và hai đều học, đều nghĩ đến trường học tác dụng gì cả. Cô bé khuyên bọn họ, hiện giờ các trường trung học dần mở lớp trở , sẽ nhiều cơ hội như thế hơn. Cô bé mong hai thể tiếp tục đến trường học sâu hơn.

 

Đợi đến khi khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, là thể đủ điều kiện báo thi . Mọi vẫn học để một tương lai tiền đồ. Kết cục của cả và hai trong sách , cô bé hy vọng bọn họ cuối cùng dần con đường hắc hóa.

 

Về cô bé sẽ từ từ thuyết phục bọn họ, cho dù thích sách cũng nhất định khiến bọn họ đến trường.

 

Chỉ đến trường với tham gia quân ngũ mới thật sự tiền đồ, nhưng tham gia quân ngũ cũng trì hoãn việc học.

 

Học tập là hữu ích nhất ở nơi.

 

Mấy Tô Kiến Quốc nghĩ rằng những việc họ bí mật, ai thể đoán họ.

 

Người ngoài như thế nào nhưng trong nhà hoài nghi bọn họ .

 

Càng đến Tô Vãn Vãn, vốn ở cạnh họ lúc họ túm tụm cùng bày mưu, cũng đoán việc bọn họ . Vừa tin Lương Lại T.ử gặp chuyện may, phản ứng đầu tiên của cô bé chính là cả với hai cùng Trình Kiêu, đ.á.n.h Lương Lại Tử.

 

Ngoài Vãn Vãn, còn hai hoài nghi bọn họ nữa. Chính là vợ chồng Tô Cần và Lục Tư Hoa.

 

Hai mặc dù vạch trần hai đứa con bàn ăn, nhưng cũng đại biểu bọn họ gì.

 

Kiến Quốc Kiến Binh dù cũng là con của bọn họ, ba nào hiểu con cái của ?

 

"Ông xã, chỉ sợ việc của Lương Lại T.ử là do mấy đứa Kiến Quốc kêu nhóc Kiêu cùng động thủ." Dù Lục Tư Hoa cũng là , hiểu con ai bằng , đoạn thời gian xảy chuyện như , mấy đứa Kiến Quốc thể nhịn ?

 

Huống hồ còn nhóc Kiêu . Mẹ của khác thương nhớ, chỉ sợ sớm giữ một bụng tức trong . Có cơ hội trả thù, thể bỏ qua?

 

Không cần nghĩ cũng , việc chắc chắn là tác phẩm của ba đứa nó.

 

Tô Cần : "Động thủ thì động thủ , dạng như Lương Lại T.ử nên giáo huấn một chút. Càng ngày càng lộng hành, ngày thường lén lút trộm cắp còn , thế mà còn đ.á.n.h chủ ý lên em Vân, tuyệt đối thể bỏ qua cho gã"

 

Lục Tư Hoa : "Em cũng bọn nó như là sai, nhưng bọn nó...lá gan cũng lớn đấy."

 

Ba đứa nhỏ đối phó một lớn, lỡ chịu thiệt thòi thì bây giờ?

 

Dù thế nào chăng nữa, Lương Lại T.ử cũng là lớn, hơn nữa còn từng lăn lộn với đám xã hội đen, so với lớn khác năng lực hơn nhiều. Ba đứa nhỏ, cho dù nhóc Kiêu từ nhỏ theo ba học thì cũng vẫn là một đứa nhỏ, thể đối phó với ?

 

Tô Cần : "Cũng cần lo lắng quá, bọn nhỏ chính là cần rèn luyện."

 

Tô Cần bao giờ thấy mấy chuyện là to tát đáng lo lắng, con trai đ.á.n.h luyện thể ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-119.html.]

Nhà con trai thứ hai bình tĩnh, nhà họ Trình cũng bình tĩnh.

 

Mặc kệ là nhà cũ bên chuyện Lương Lại Tử, tạm thời còn nghĩ đến bọn họ bên .

 

Trong sự tĩnh lặng hiểu lộ một loại áp lực khó diễn tả, khiến cảm thấy tùy thời đều thể lao khỏi loại áp lực , cuối cùng bùng phát thành một cỗ lực lượng thể nuốt chửng .

 

Yên tĩnh cơn bão nhưng cũng hề yên tĩnh chút nào, khắp nơi đều lộ sự thích hợp, cho lòng hiểu nổi lên chút sợ hãi.

 

Cửa ải cuối năm nhanh tới.

 

Tô Vãn Vãn gần một tuổi, giờ cô bé thể với chuyện.

 

Chẳng qua còn định, chuyện cũng lưu loát lắm.

 

Tô Văn Văn , thích nhất một việc, chính là tới lui từ nhà đến nhà họ Trình đó lộn .

 

Một một .

 

Từ bước đầu định đến khi chậm rãi vững vàng lên.

 

"Vãn Vãn!" Ngoài cửa truyền đến tiếng của Trình Kiêu.

 

Trình Kiêu đang đeo một chiếc giỏ lưng, bên trong phủ một lớp cỏ, ở ngoài cửa viện cô bé.

 

Tô Vãn Vãn đang tập trong sân, chạy đuổi theo con gà mái già thì thấy tiếng của Trình Kiêu từ ngoài cửa.

 

Nghe thấy tiếng cô bé liền ngừng đuổi gà, hai mắt sáng lên, về phía Trình Kiêu tươi gọi: "Anh trai".

 

Mặt cô bé lấm tấm mồ hôi, vì động tác vặn gà nên lông gà vẫn còn dính mặt, nhưng cô bé hề phát hiện , còn với Trình Kiêu.

 

Trình Kiêu mặt bẩn của cô bé chọc , tâm tình đột nhiên cảm thấy thoải mái lên nhiều, còn lạnh lẽo nữa. Cậu tới, lấy tay áo vuốt lông gà mặt cô bé xuống: "Vãn Vãn đang gì đó?"

 

Tô Vãn Vãn chỉ gà mái già, .

 

Con gà mái già ở nhà là do bà ngoại mang từ nhà đến, nhà họ tự chăm, cũng mấy năm mà vẫn còn mềm lắm.

 

Ba con gà mái, thêm một con gà mái già, còn hai con gà trống ở nơi nào, chiều nào cũng đẻ trứng cho mấy em nhà họ ăn.

 

Lục Tư Hoa cũng lấy trứng đem lên chợ bán, cũng mang đổi tiền, đều cho mấy Vãn Vãn ăn bồi bổ.

 

luôn , mấy đứa nhỏ trong nhà lúc ở riêng, ăn uống đặc biệt kham khổ, tàn ma dại. Đặc biệt Tô Kiến Dân, yếu ớt mãi chẳng lớn. Sau khi sinh Vãn Vãn mới cơ hội ở riêng, trong nhà mới đủ để nuôi khỏe lên.

 

 

Loading...