Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:08:24
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại truyện: Nương t.ử sinh một quả trứng

Bàn về chuyện nương t.ử sinh một quả trứng thì ?

Về vấn đề , Tiêu Ký Bạch là quyền lên tiếng nhất. Bởi lẽ quả trứng hiện đang ấp , dùng đuôi rồng cuốn c.h.ặ.t lấy bảo bọc.

Trái ngược với vẻ ân cần đó, Vân Hướng Vãn lúc đang bàn máy tính, tay điều khiển chuột, ngón gõ bàn phím liên hồi, oanh tạc tứ phương trong trò chơi điện t.ử.

"Cạch! Cạch cạch! Cạch cạch cạch!"

Thao tác mạnh mẽ như hổ vồ mồi, chiến tích: 0/15.

Tâm trạng Vân Hướng Vãn sụp đổ. Nàng quăng tai sang một bên, hai tay buông thõng như xác sống lết đến bên giường lớn, nước mắt.

"Lão công, tại cơ chứ? Nghĩ đường đường là một vị Chủ thần, mà ở trong trò chơi đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m thế !"

Đã đám đồng đội kỳ quặc còn khiến nàng tức đến mức theo đường dây mạng mà ám sát bọn họ ngay lập tức!

"Nương t.ử đừng giận. Nàng ăn gì ? Ta gọi đồ ăn bên ngoài cho nàng nhé."

Tiêu Ký Bạch bước tới, từ phía ôm lấy Vân Hướng Vãn.

"Muốn ăn gì nào?"

Vân Hướng Vãn xoay , vòng tay ôm lấy cổ , ánh mắt đầy ý vị thâm sâu: "Muốn ăn , ?"

"Đương nhiên, vô cùng sẵn lòng."

Tiêu Ký Bạch dứt lời, bàn tay đang đặt eo nàng siết nhẹ một cái, nhấc bổng nàng lên. Chàng cúi đầu xuống, chuẩn xác bắt lấy đôi môi đỏ mọng .

"Ưm... nhẹ tay chút."

Vân Hướng Vãn cảm thấy như cả sắp nuốt chửng đến nơi, nhịn mà vỗ vỗ lên vai .

Tiêu Ký Bạch khẽ , lắc đầu bảo: "Chủ nhân, ấp trứng vất vả như , chẳng lẽ thể cho chút phần thưởng ?"

Giọng trầm thấp như ủ trong vò rượu lâu năm, tỏa hương say nồng nàn. Vân Hướng Vãn thấy rõ bắt đầu mơ màng, nàng chủ động hôn lên môi một cái.

"Vậy, A Bạch phần thưởng thế nào?"

"Chỉ cần là chủ nhân cho, đều ."

Tiêu Ký Bạch tựa trán trán nàng, mi mắt khép hờ. Nếu Vân Hướng Vãn kỹ hơn một chút, hẳn sẽ thấy d.ụ.c vọng kinh giấu kín trong đôi mắt .

"Được thôi, bế lên giường ."

Vân Hướng Vãn dán sát thêm mấy phần. Nỗi đau thua liên tiếp trong trò chơi, luôn thể thông qua những "kênh" khác để giải tỏa mà.

"Tuân lệnh."

Tiêu Ký Bạch bế thốc nàng lên theo kiểu công chúa, nhưng mới bước một bước, chuông cửa vang lên.

Đinh đoong ——

Tình đang nồng, theo bản năng cả hai đều lờ .

Đinh đoong —— Đinh đoong ——

Thế nhưng tiếng chuông cửa cứ vang lên dứt. Vân Hướng Vãn gân xanh nổi lên trán nam nhân mặt, nhịn mà bật .

"Thôi , xem xem rốt cuộc là chuyện gì ."

Nàng nhớ rõ là gọi đồ ăn gì . Chẳng lẽ là chuyển phát nhanh tới nơi ?

"Được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-434.html.]

Tiêu Ký Bạch đặt một nụ hôn lên trán Vân Hướng Vãn mới buông nàng , sải bước về phía cửa. Vân Hướng Vãn thì dùng tay quạt quạt lấy lệ.

"A Bạch, tắm đây."

Thật là nóng quá mất. Những năm qua, họ chu du khắp muôn vàn thế giới. Đi quanh quẩn, cuối cùng dừng chân ở Trái Đất. Ở đây một mạch năm năm.

Để hòa nhập thế giới , họ từng tùy tiện dùng đến thần lực, chỉ sống như những bình thường. Còn về những cố nhân năm xưa, chẳng luân hồi bao nhiêu kiếp . Vân Hướng Vãn vẫn cảm nhận thở của họ, nhưng bao giờ cố ý tìm gặp. Dẫu tình cờ tái ngộ, cũng chỉ xem như lạ qua đường. Bởi lẽ với tư cách là Chủ thần của giới diện khác, nàng thể tùy tiện can thiệp nhân quả của sinh linh nơi đây.

"Hửm?"

Sau khi mở cửa, Tiêu Ký Bạch chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ còn một gói bưu phẩm mặt đất. Chàng nhặt lên xem, đó bất kỳ địa chỉ thông tin liên quan đến món đồ nào. Chỉ một dòng chữ:

[Quà tặng dành cho Phù Quang Chủ thần và Thần phu.]

Nét chữ , khí tức , chẳng lẽ là Chủ thần của thế giới ? Cũng là món quà gì.

"Bất kể là thứ gì, cứ để nương t.ử tự tay mở ."

Nàng ít rằng, mở bưu phẩm là một việc vô cùng thú vị. Thế là Tiêu Ký Bạch đặt gói đồ lên bàn trong phòng khách, cầm áo tắm phòng tắm tìm Vân Hướng Vãn. Sống ở thế giới năm năm, cũng sớm quen .

Chẳng mấy chốc, trong phòng tắm vang lên tiếng thốt lên kinh ngạc của Vân Hướng Vãn.

"Ơ! Chàng đợi tắm xong chứ."

"Không đợi nữa , chủ nhân, hãy yêu thương mà."

"Không chứ, học ở cái thói trăng hoa lả lơi ?"

...

Từ chạng vạng đến tận rạng sáng, Vân Hướng Vãn chẳng còn trời đất là nữa .

"Đa tạ phần thưởng của chủ nhân, hài lòng."

Tiêu Ký Bạch đặt nàng lên ghế sofa, còn thì nửa quỳ mặt nàng, thỏa mãn cọ cọ lòng bàn tay nàng.

"Vậy thì hãy cố gắng phát huy thêm nhé. Nào, sấy tóc cho ."

Vân Hướng Vãn tựa lưng ghế, lười biếng lên tiếng.

"Được."

Tiêu Ký Bạch lấy máy sấy tóc đến sấy cho nàng. Những ngón tay luồn lách giữa làn tóc mây, khi thì mơn trớn, khi nhẹ nhàng xoa bóp da đầu. Vân Hướng Vãn thoải mái nheo đôi mắt .

"Mạnh tay thêm chút nữa."

"Lúc nãy bảo nhẹ tay, giờ mạnh tay thêm. Vãn Vãn, nàng rốt cuộc là thế nào đây?"

Tiêu Ký Bạch khẽ , giọng trầm khàn đầy từ tính vang lên ngay đỉnh đầu nàng.

"Chàng rõ ràng đang về hai chuyện khác mà."

Vân Hướng Vãn lầm bầm trách móc. Cái tên , rõ là vợ chồng già mà chẳng thấy chán chút nào.

"Vãn Vãn, nàng một gói bưu phẩm , xem ?"

Sau khi sấy tóc xong, Tiêu Ký Bạch đưa gói đồ cho Vân Hướng Vãn.

"Quà gì ?"

Vân Hướng Vãn mở xem, sắc mặt lập tức đổi. Cái thứ quỷ quái gì thế ?!

 

 

 

 

Loading...