Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 413: Đã khỏi rồi, vậy thì chủ nhân đưa ngươi đi báo thù

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:08:02
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đây là nơi nào?” Phí Lôi Tư kinh ngạc đưa mắt quanh quất bốn phía.

Mai Phỉ Tư Đặc đáp lời, chỉ đôi lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn, rõ ràng đề cao cảnh giác đến mức tối đa.

Nơi họ đang chính là võ đài mà Vân Hướng Vãn từng lập cho cha con Tiêu gia. Cách đó xa là d.ư.ợ.c viên với từng đám linh d.ư.ợ.c hình nhân béo mầm đang chạy nhảy tung tăng. Nhìn về phía bên , còn thể thấy một tòa tiểu lâu ba tầng và cả mạch khoáng linh thạch.

Linh khí trong tiểu thế giới còn nồng đậm hơn cả những tinh cầu tu chân cấp năm. Hơn nữa, những tiểu oa oa linh d.ư.ợ.c tràn đầy tinh hoa sinh mệnh, nếu thể hấp thụ hết chỗ đó, thương thế của bọn chúng chắc chắn sẽ hồi phục .

“Chít!”

Ngay khi Phí Lôi Tư đang rục rịch ý đồ , đột nhiên một tiếng kêu ch.ói tai vang lên. Hắn và Mai Phỉ Tư Đặc lập tức , thấy một con Thôn Vô — cấp bậc thấp kém nhất trong ma tộc?

“Nơi cư nhiên Thôn Vô?” Phí Lôi Tư thể tin nổi mà trợn tròn mắt, đó bước về phía Tiểu Thôn Thôn đang ngẩn ngơ tại chỗ.

“Chít!” Tiểu Thôn Thôn sợ hãi tột độ, nó mơ cũng ngờ gặp hai vị Ma Đế ở đây. Đó là Ma Đế đấy! Chẳng lẽ hai vị phản bội ma tộc nên đặc biệt tới đây để vây quét nó ? chỉ vì một con Thôn Vô nhỏ bé như nó, đến mức huy động tới hai Ma Đế chứ?

“Dừng .” Mai Phỉ Tư Đặc gọi Phí Lôi Tư , gương mặt vô cùng ngưng trọng.

“Chỉ là Thôn Vô thôi mà, ngươi hà tất ...” Phí Lôi Tư đoạn tuyệt thì chợt phát hiện những đường văn kim sắc Tiểu Thôn Thôn đang tỏa sáng rực rỡ. Hơn nữa, kích thước của nó dường như lớn gấp mấy đồng loại thông thường.

Phí Lôi Tư chấn động, lập tức dừng bước quan sát kỹ Tiểu Thôn Thôn. Hắn thấy đôi mắt nó lóe lên luồng sáng kỳ dị, tựa như ẩn chứa sức mạnh vô tận, còn những đường văn kim sắc khiến nó toát lên một vẻ thần bí lạ thường.

“Con Thôn Vô đơn giản.” Mai Phỉ Tư Đặc trầm giọng . Ánh mắt trở nên sắc lẹm, gắt gao chằm chằm Tiểu Thôn Thôn, dường như thấu bí mật nó.

Tiểu Thôn Thôn cảm nhận ánh mắt của hai vị Ma Đế thì càng thêm căng thẳng. Nó đối phó với cục diện thế nào, chỉ thể run rẩy chôn chân tại chỗ, hy vọng thể thoát kiếp nạn .

Cùng lúc đó, bên trong địa cung lòng đất.

“Chủ... Chủ nhân?!” Thao Thiết thấy Vãn Dạ xuất hiện, đôi mắt nó trợn trừng, gương mặt đầy vẻ thể tin nổi, ngay đó là một niềm cuồng hỉ bùng nổ. Nó cảm nhận rõ rệt khí tức của Chủ Thần Phù Quang tỏa từ nàng. Nó mà, chủ nhân của nó mạnh mẽ như , dù hy sinh thì sớm muộn gì cũng sẽ trở về!

“Tiểu Thao Thiết, lâu gặp.” Vân Hướng Vãn khẽ nhếch môi, để lộ một nụ dịu dàng, đó đưa tay xoa đầu nó.

Nghe lời Vân Hướng Vãn , Tiểu Thao Thiết xúc động đến mức hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chảy dài, nghẹn ngào thốt lên: “Con vui lắm! Hu hu hu...” Bộ dạng lúc còn chút bóng dáng ngang tàng, đầy m.á.u me khi đối đầu với Phí Lôi Tư lúc nãy.

“A Bạch, chỗ vẫn tinh hàn thiết giao cho .” Vân Hướng Vãn sang Tiêu Ký Bạch bên cạnh, khẽ dặn dò. Nàng cơ thể Tiểu Thao Thiết yếu ớt, thể chịu thêm đau đớn, nên dùng sức mạnh Chung Yên để nung chảy những sợi xích đ.â.m xuyên qua nó là cách giải cứu ôn hòa và an nhất.

Tiêu Ký Bạch gật đầu, giọng kiên định: “Nàng yên tâm, nó sẽ .” Lời dứt, con hắc xà nhỏ cổ tay nàng đột nhiên biến mất, đó là chính Tiêu Ký Bạch xuất hiện bên cạnh nàng.

Tiểu Thao Thiết thấy Tiêu Ký Bạch, kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất, kìm kêu lên: “Lão... Lão đại?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-413-da-khoi-roi-vay-thi-chu-nhan-dua-nguoi-di-bao-thu.html.]

“Ừm.” Tiêu Ký Bạch mỉm , khẽ gật đầu với Tiểu Thao Thiết. Sau đó, bắt đầu điều động sức mạnh Chung Yên cường đại trong cơ thể, luồng sức mạnh tựa như dòng thác lũ cuồn cuộn ngừng tuôn . Dưới sự khống chế của , sức mạnh Chung Yên bắt đầu nung chảy những sợi xích vẫn tinh hàn thiết đang xuyên qua cơ thể Tiểu Thao Thiết. Những sợi xích dần tan chảy, cuối cùng biến mất .

“Cạch ——” Xích sắt đứt, một đầu rơi xuống đất phát tiếng động giòn giã. Còn một đầu khác vẫn còn kẹt trong cơ thể. Sức mạnh Chung Yên thể sâu trong Thao Thiết vì sợ sẽ gây tổn thương lớn hơn cho nó.

Thao Thiết đương nhiên hiểu đạo lý , may mà móng vuốt tự do, nó trực tiếp túm lấy đầu xích còn , dứt khoát rút mạnh khỏi cơ thể .

“Phụt!” Khoảnh khắc sợi xích rút , m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe, nhưng biểu cảm mặt Thao Thiết là sự sảng khoái cực độ. Cuối cùng nó cũng thoát khỏi sợi xích c.h.ế.t tiệt .

Kế đó, nó giật nốt vài sợi xích khác. Khi xích tháo hết, thể lực của nó cũng cạn kiệt, đổ ập xuống đất như một đống bùn loãng.

“Ha ha ha... Tiểu gia cuối cùng cũng tự do .” Nó nhe răng , m.á.u ứa ngoài. Thao Thiết vốn là thần thú do trời đất nuôi dưỡng, khả năng tự chữa lành vô cùng mạnh mẽ, nhưng vì chỗ vẫn tinh hàn thiết mấy tầng cấm chế áp chế khả năng . Nay xích mất, sức mạnh tự phục hồi lập tức hoạt động trở .

Thế nhưng trong mắt Vân Hướng Vãn, bấy nhiêu đó vẫn còn xa mới đủ.

“Há miệng .” Nàng cẩn thận lấy một bình linh tuyền quý giá, chậm rãi đổ miệng Thao Thiết. Dòng nước linh tuyền xuôi theo cổ họng nó chảy xuống, tưới mát những kinh mạch khô héo và nội phủ tổn thương nghiêm trọng. Năng lượng sinh mệnh đậm đặc chứa trong linh tuyền kích hoạt triệt để khả năng tự trị thương của Thao Thiết.

Tiếp đó, nàng lấy vài viên tiên đan nhét miệng nó. Những viên đan d.ư.ợ.c chứa đựng linh khí và d.ư.ợ.c lực dồi dào, giúp hồi phục thương thế với tốc độ thần kỳ. Dưới sự gia trì của cả hai thứ, những vết thương Tiểu Thao Thiết bắt đầu khép với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.

Vết thương vốn m.á.u thịt bầy nhầy nay bắt đầu mọc những mầm thịt mới từ từ lành lặn. Ngay cả lớp lông t.h.ả.m hại cũng bắt đầu lấy vẻ bóng mượt ban đầu.

Nếu lúc đầu Tiểu Thao Thiết còn ngỡ đang mơ, thì giờ đây nó tin sự thật. Bởi vì nỗi đau đớn cơ thể đang thực sự tan biến từng chút một, những vết thương sâu tận xương bắt đầu lên da non, ngứa ran khiến nó nhịn đưa vuốt lên gãi. đó là dấu hiệu của sự lành nên cố gắng nhẫn nhịn.

Bên trong kinh mạch vốn khô cạn bắt đầu yêu lực lưu chuyển. Luồng yêu lực tựa như nước chảy róc rách, tràn đầy sinh cơ, nuôi dưỡng từng tế bào, chữa lành mô tổn thương. Tiểu Thao Thiết cảm nhận sức mạnh đang ngừng tăng lên trong cơ thể, kìm mà nhe răng ngô nghê.

“Đứng lên thử xem.” Vân Hướng Vãn xoa đầu Tiểu Thao Thiết lùi hai bước.

“Con lên ngay đây.” Vốn là loài thần thú hiếu động, nhốt ở đây mấy ngàn năm (một ngày ở tinh vực cấp năm bằng một năm ở cấp bốn), so với nỗi đau thể xác, việc mất tự do càng khiến nó phát điên hơn. Nó sớm chai sạn cả . Chính vì thế nó mới liên tục khiêu khích Phí Lôi Tư để xác nhận còn sống, hoặc giả, là c.h.ế.t quách cho xong.

Nay bốn chi chạm đất, nó run rẩy dậy, bước vài bước Vân Hướng Vãn hì hì.

“Hì hì hì... Chủ nhân, con khỏe .” Thao Thiết vốn đời gọi là hung thú, ngoài thiên phú bí kỹ còn vì ngoại hình của nó vốn dữ tợn đáng sợ. trong mắt Vân Hướng Vãn, dù thế nào nó cũng thật đáng yêu.

“Cười ngốc nghếch cái gì chứ? Đã khỏe , thì chủ nhân đưa ngươi báo thù.”

 

 

 

 

Loading...