Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 316: Thời gian vừa khéo, không cần nôn nóng

Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:05:49
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tiểu sư thúc, xem, chỉ cần Cầu Cầu uống hết bình nước linh tuyền thể thức tỉnh huyết mạch thần thú ?” Bạch Chân Chân đầy vẻ mong chờ chằm chằm bình ngọc trong tay Vân Hướng Vãn, ánh mắt lấp lánh tia hào hứng.

Vân Hướng Vãn gật đầu, tiện tay xoa đầu Bạch Chân Chân: “Ừm, nó uống .”

Bạch Chân Chân nhận lấy bình ngọc, rạng rỡ: “Oa! Tiểu sư thúc, thật là quá ! Đa tạ tiểu sư thúc!”

Cầu Cầu dường như cũng hiểu cuộc trò chuyện của họ, nó tung tăng chạy tới, dùng cái hình tròn ủng của cọ cọ chân Vân Hướng Vãn để tỏ lòng ơn.

“Không cần khách sáo. Trở về hãy chăm chỉ tu luyện, tuyệt đối lười nhác.” Vân Hướng Vãn dịu dàng Bạch Chân Chân và Cầu Cầu dặn dò.

Bạch Chân Chân dùng lực gật đầu thật mạnh.

“Tiểu sư thúc yên tâm, khi về tông, chúng con nhất định sẽ nỗ lực tu luyện. Chờ đến một ngày, sẽ diệt sạch lũ thiên ma!” Nói đoạn, nàng ưỡn thẳng lưng, trong mắt tràn đầy kiên định và quyết tâm.

“Diệt sạch thiên ma! Diệt sạch thiên ma! Diệt sạch thiên ma!!!”

Đệ t.ử Thiên Huyền Tông đồng thanh hưởng ứng, tiếng hô của họ hào hùng và phấn chấn lòng , tựa như xuyên thủng chín tầng mây. Vân Hướng Vãn thấy cảnh , mặt lộ nụ an ủi.

“Được , các ngươi về , đường chú ý an , thể hộ tống các ngươi về nữa.” Vân Hướng Vãn phất phất tay, hiệu cho họ thể rời .

Lời thốt , bầu khí đang nhiệt liệt của giây bỗng chốc trở nên im phăng phắc. Các t.ử , ai nấy đều lộ vẻ lo lắng. Cuối cùng, Bạch Chân Chân bước , định thôi.

“Yên tâm , sẽ .”

Vân Hướng Vãn họ đang lo lắng điều gì. Chỉ là một cái bí cảnh Thánh Lạn nho nhỏ, còn lâu mới lấy mạng của nàng. nàng ngờ rằng, chính cái bí cảnh Thánh Lạn “nho nhỏ” khiến nàng gánh chịu nỗi đau đớn lớn nhất kể từ khi trở đại lục Thánh Lâm.

“Tiểu sư thúc, chúng con ở nhà đợi và Tiêu trưởng lão cùng trở về.”

Ánh mắt Bạch Chân Chân lướt qua Vân Hướng Vãn và Tiêu Ký Bạch. Sau đó, thấy bốn vị sư cũng đang cạnh tiểu sư thúc, nàng khỏi ngẩn ngơ một chút.

“Sư , các em cũng định cùng ?” Triệu Dực Thành thấy liền nhịn hỏi.

“Đại sư , chúng em quả thực sẽ tiến bí cảnh Thánh Lạn.” Tiêu Ngạn Thanh bước đáp lời.

“Sư , mới chỉ tu vi Kim Đan sơ giai, thể đó ? Hay là cứ cùng chúng về Thiên Huyền Tông .” “Phải đó, đừng mạo hiểm, cứ yên tâm đợi tiểu sư thúc và Tiêu trưởng lão về là .” “Tu vi của các em...”

Đám sư sư tỷ nhao nhao lên tiếng khuyên nhủ, nhưng lời còn dứt, họ luồng khí tức mạnh mẽ tỏa từ bốn đứa nhỏ nhà họ Tiêu cho kinh ngạc đến ngây .

Triệu Dực Thành là đầu tiên định thần : “Nguyên Anh? Không, là Hóa Thần?!”

Miệng Bạch Chân Chân há to đến mức thể nhét một quả trứng vịt. Các t.ử khác của Thiên Huyền Tông cũng khá hơn là bao.

“Trời đất, sư mới nhập môn mấy năm mà đột phá Hóa Thần ?” Hồi lâu Bạch Chân Chân mới tìm giọng của .

“Tất cả là nhờ nương dạy bảo ạ.” Bốn em nhà họ Tiêu đồng thanh đáp.

“Thôi thôi, đại sư , chúng mau thôi. Nếu còn nán nữa, cái lòng hâm mộ ghen tị của sẽ giấu nổi mất.” Bạch Chân Chân phất tay, hóa thành một đạo lưu quang, là đầu tiên bay về phía phi thuyền.

“Vậy tiểu sư thúc, Tiêu trưởng lão, sư , hãy sớm trở về.” Sau khi Triệu Dực Thành chắp tay bái biệt, mới dẫn đầu đoàn t.ử vẫn còn đang đắm chìm trong kinh ngạc rời khỏi thành Thanh Nguyên.

Nhìn phi thuyền Thiên Huyền Tông nhanh ch.óng biến mất nơi chân trời, Vân Hướng Vãn sang Tiêu Ký Bạch và bốn đứa trẻ, mỉm : “Chúng cũng thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-316-thoi-gian-vua-kheo-khong-can-non-nong.html.]

Bí cảnh Thánh Lạn ở nơi biên thùy xa xôi nhất của Bắc Thần quốc, quanh năm tuyết phủ trắng xóa, một mảnh bạc ngàn. Mà cách đó hai trăm dặm về phía Nam chính là một vùng đất hoang vu – chiến trường vực ngoại. Đất đai nơi đây đen kịt như thiêu cháy, một tia sức sống, tràn ngập thở của t.ử vong và hủy diệt. Nhân tộc và Ma tộc từng huyết chiến vô tại đây, để muôn vàn dấu vết tàn phá và hài cốt. Tuy nhiên, đó đều là chuyện của .

Lúc , Vân Hướng Vãn bước từ hư , gương mặt lộ rõ vẻ hài lòng: “Đã trôi qua ba ngày , mà chúng vẫn còn cách bí cảnh Thánh Lạn tận năm trăm dặm!”

Nàng khỏi cảm thán, dù đột phá đến Luyện Hư cảnh, tốc độ sử dụng hư di chuyển tăng vọt, nhưng vẫn cần thời gian lâu như mới tới nơi. Nếu là tu vi Hóa Thần , e là tốn thêm gấp đôi thời gian.

Tiêu Ký Bạch bước ngay đó, tự nhiên nắm lấy tay Vân Hướng Vãn, khẽ an ủi: “Thời gian khéo, cần nôn nóng.” Giọng bình thản mà ôn hòa, tựa như chuyện đều trong tầm kiểm soát.

“Cũng đúng, thời gian cũng đủ để bốn đứa nhỏ bổ khuyết Ngũ hành linh căn.” Vân Hướng Vãn nhấc tay Tiêu Ký Bạch lên , bỗng nhiên ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , hận thể treo cả lên đó: “A Bạch, sắp đối mặt với lũ Ma tộc xí đến dọa . Mau, cho thêm mấy cái để dưỡng mắt .”

Tiêu Ký Bạch cúi đầu nàng đầy cưng chiều: “Được thôi, nàng thế nào cũng .”

Nghe , Vân Hướng Vãn nhảy phắt tới đối diện Tiêu Ký Bạch, kiễng chân dùng hai tay nâng lấy mặt . Thật đúng là kiệt tác mỹ nhất của tạo hóa mà, chẳng chỗ nào là ý nàng cả.

“Xong , dưỡng mắt xong .” Vân Hướng Vãn nhịn xúc động hôn một cái, buông tay lùi .

Bàn tay đang buông thõng bên hông của Tiêu Ký Bạch khẽ động, định kéo thì đột nhiên cảm nhận một đạo khí tức quen thuộc ở phía . Vân Hướng Vãn cũng nhận điều đó.

“Là... sư phụ?”

Ở phía bên , Mạnh Cảnh Tùy đang đường , đột nhiên cảm nhận khí tức của Vân Hướng Vãn. Bước chân ông khựng , chỉ trong vài nhịp thở dừng chân , bóng dáng tiểu đồ nhà xuất hiện trong tầm mắt.

“Sư phụ!” “Vãn Vãn.”

Mạnh Cảnh Tùy mỉm ấm lòng, trong phút chốc dường như ánh nắng cũng trở nên ấm áp hơn vài phần.

“Sư phụ.” Tiêu Ký Bạch cũng ôm quyền hành lễ theo.

Mạnh Cảnh Tùy khẽ gật đầu, khi nhận họ định , nụ mặt ông dần nhạt : “Lần nhất định cẩn thận. Nếu gặp nguy hiểm, hãy ngay lập tức rời khỏi bí cảnh. Không liều mạng, rõ ?”

Sau khi rời khỏi thành Bạch Ngọc xử lý công việc lâu, Vân Hướng Vãn truyền tin cho Mạnh Cảnh Tùy, nhờ ông gia cố kết giới vực ngoại thêm một nữa. Không ngờ tình cờ gặp ở đây. Cũng , Vân Hướng Vãn đang nhiều thứ đưa cho ông.

“Sư phụ, túi trữ vật hãy giữ lấy, bên trong nước linh tuyền, đan d.ư.ợ.c, một trận pháp và pháp khí. Cách dùng cụ thể con đều lưu trong một viên lưu âm thạch, khi nào cần cứ lấy .”

Mạnh Cảnh Tùy liền nhíu mày: “Những thứ , đợi con về Thiên Huyền Tông đưa cho cũng .”

“Sư phụ, mỗi chúng đều việc riêng cần bận rộn. Giờ gặp thì cứ nhận lấy . Hơn nữa, sửa chữa trận pháp vất vả như , nước linh tuyền và đan d.ư.ợ.c trong sẽ giúp ích cho nhiều.” Vân Hướng Vãn trực tiếp nhét túi trữ vật tay ông.

Mạnh Cảnh Tùy nhận lấy, một nữa dặn dò: “Vào trong đó nếu gặp chuyện giải quyết thì kịp thời rút lui. Đại lục Thánh Lâm nhiều như , đoàn kết ắt sẽ cách.”

“Sư phụ yên tâm, chúng con sẽ chú ý an ...”

Lời Vân Hướng Vãn dứt, nàng cảm nhận một luồng d.a.o động kỳ lạ truyền tới từ đằng xa. Là bí cảnh Thánh Lạn sắp mở .

 

 

 

 

Loading...