Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 315: Ngươi thật là biết cách an ủi người khác
Cập nhật lúc: 2026-01-01 17:05:48
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân tỷ tỷ nàng, quả nhiên hạng mà mảnh đại lục thể sản sinh .
Trong lúc Ân Niệm còn đang mải suy nghĩ, Vân Hướng Vãn trực tiếp lấy một chiếc túi trữ vật đưa cho cô bé.
“Bên trong là những nguyên liệu cần thiết để luyện chế bộ trận pháp . Ta dùng tốc độ nhanh nhất, luyện ít nhất mười bộ trận pháp, để mỗi tông môn thế gia tham gia Đại chiến Thiên kiêu đều chia một bộ, đó cho t.ử của họ dùng để tu luyện.”
Ân Niệm ngẩn một lát, chợt cảm thấy đôi vai như nặng nề thêm muôn phần.
“Đừng lo lắng, ở đây một bộ mẫu để nghiên cứu. Đồng thời, hãy cho những đó xem qua để họ yên tâm lưu đây chờ luyện xong trận pháp.” Vân Hướng Vãn vỗ vỗ vai cô bé.
Ân Niệm dù cũng mới mười lăm tuổi, bắt đôi vai non nớt gánh vác trách nhiệm nặng nề như , quả thực chút khó . Độ khó của trận pháp chỉ là thứ yếu, để trấn an những kẻ vốn đang ôm lòng oán hận, khiến họ cam tâm tình nguyện ở đợi trận pháp đời mới là bài toán nan giải nhất. Thế nên, nàng tự nhiên đưa một bộ mẫu, để đám thấy là nỡ rời bước nửa phân.
Còn về việc tại Vân Hướng Vãn tự luyện chế, đó là bởi nàng thực sự còn thời gian nữa. Đại lục Thánh Lâm quá rộng lớn, mối đe dọa đối mặt cũng quá nhiều. Nàng chỉ thể giải quyết những rắc rối lớn nhất, còn đều trông chờ bản nhân tộc mảnh đất .
Nghe đến đây, Ân Niệm cũng yên tâm. Cô bé nhận lấy túi trữ vật từ tay Vân Hướng Vãn, trịnh trọng hứa hẹn: “Vân tỷ tỷ, nhất định khiến tỷ thất vọng.”
“Ừm.” Vân Hướng Vãn mỉm gật đầu, đó giao thêm một bộ trận pháp luyện xong khả năng gia tốc thời gian gấp mười cho Ân Niệm.
Ân Niệm vốn là Trùng Đồng Thánh nữ, tự nhiên thấy ngay sự tinh diệu của trận pháp . Cô bé nâng niu bằng cả hai tay, ngớt lời trầm trồ: “Đây đúng là thần tích! Vân tỷ tỷ, tỷ quá lợi hại !”
“Đi .” Vân Hướng Vãn xua xua tay.
Ân Niệm ôm trận pháp nghiên cứu, còn Tôn Viễn – chờ bên ghế bành một lúc lâu – bèn chống cằm, nóng lòng thể hiện sự hiện diện của .
“Sư tỷ, còn nhiệm vụ của thì ?”
Trải qua một lượt , Vân Hướng Vãn cũng cảm thấy mệt. Nàng xuống đối diện Tôn Viễn, tùy ý lấy hai ly sữa, một ly cho , một ly đẩy về phía .
“Chờ uống ly sữa nhuận giọng .” “Được.” Tôn Viễn gật đầu, cầm lấy ly sữa đưa lên miệng. Ngay ngụm đầu tiên, ngạc nhiên mở to mắt. Cùng là sữa, ly vẻ ngon hơn hẳn thế?
Chưa kịp hỏi thì Vân Hướng Vãn uống xong.
“Đệ chẳng là thiếu chủ của Đan Vương thành ? Vậy nhiệm vụ của đương nhiên là luyện đan .” Dứt lời, nàng lấy đan phương cùng bộ linh d.ư.ợ.c cần thiết.
Lúc , Tôn Viễn cũng chẳng còn tâm trí mà hỏi về sữa nữa. Hắn nhận lấy đan phương, thốt lên: “Bổ Linh Đan?” Đan phương quý giá thế mà cũng thể tùy tiện đưa cho khác ? Tôn Viễn chút ngây ngẩn.
“Số lượng Bổ Linh Đan cần dùng quá lớn, lẽ mang về Đan Vương thành, cùng Đan Vương tiền bối và luyện chế.” Vân Hướng Vãn tỉ mỉ dặn dò: “Sau khi đan d.ư.ợ.c luyện xong, ưu tiên cung cấp vô điều kiện cho tu sĩ Nguyên Anh trở lên của ba tông Thiên Huyền, Tiên Kiếm và Quy Nguyên. Chờ đến khi phân tranh giữa nhân tộc và thiên ma kết thúc, các mới thể bắt đầu thu lợi nhuận, ?”
Lời dặn dò chu khiến lòng Tôn Viễn chợt dâng lên một nỗi bất an lạnh lẽo. Không vì cực nhọc luyện đan công, cũng vì sợ hãi cuộc chiến sắp nổ , mà cảm thấy dường như Vân Hướng Vãn sắp rời . Rời khỏi đại lục Thánh Lâm, đến một nơi mà lẽ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy nữa.
câu hỏi , dám thốt . Có lẽ hỏi, nàng sẽ còn ở lâu thêm một chút.
“Nghĩ gì thế? Nghe thấy ? Tôn sư , trách nhiệm của nặng nề lắm đó.” Vân Hướng Vãn phất tay gọi thức tỉnh tâm trí của Tôn Viễn.
“Đệ sư tỷ, tuyệt đối phụ sự thác phó.” Tôn Viễn hiểu rõ tầm quan trọng của lô đan d.ư.ợ.c , nó quan hệ đến việc đỉnh cấp chiến lực của đại lục thể tiến thêm một bước . Tiến thêm một bước là thêm một phần thắng, nhân tộc cũng thêm một phần hy vọng sinh tồn. Trước đại sự thế , tình cảm nam nữ đành tạm gác sang một bên.
Sau khi giao phó chuyện trận pháp và đan d.ư.ợ.c, Vân Hướng Vãn triệu tập những đầu các tông môn thế gia đến họp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-315-nguoi-that-la-biet-cach-an-ui-nguoi-khac.html.]
“Các vị vì mạnh đến thế ?”
Vừa mở đầu nàng ném một câu hỏi khiến ngơ ngác. Ai nấy , nhất thời đáp thế nào.
“Người sở hữu Ngũ hành linh căn phế vật, chỉ là đại đạo ở Thánh Lâm khiếm khuyết, linh khí cũng dần cạn kiệt, nên tốc độ tu luyện giai đoạn đầu mới chậm chạp.” Vân Hướng Vãn chẳng hề thấy ngượng ngùng, nàng đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng Hoắc Bác Diên.
“Hoắc tông chủ, khi đột phá Hóa Thần, ông cảm thấy tốc độ tu luyện mà hằng tự hào chậm ? Hơn nữa, dù ông thể dẫn động thiên địa chi lực, cảm nhận quy tắc đại đạo, nhưng ông cũng nhận thấy rõ ràng là chúng đang bài xích ông, ông thể hòa hợp với chúng?”
Hoắc Bác Diên , giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Phải, đúng như lời cô .”
Những ban đầu còn để tâm lập tức trở nên nghiêm túc. Vân Hướng Vãn mỉm : “Nếu ông bổ khuyết Ngũ linh căn, cả đời ông sẽ bao giờ đột phá Luyện Hư cảnh.”
Hoắc Bác Diên sững sờ, khóe môi thoáng hiện nụ đắng chát. Đời vốn dĩ thể đột phá Luyện Hư. Con đường thông thiên sớm phần của .
“Vân trưởng lão, tu vi hiện giờ của là Luyện Hư cảnh ?” Hắn hỏi.
Mọi đồng loạt về phía nàng. Vân Hướng Vãn gật đầu: “Phải, hiện tại đúng thực là Luyện Hư cảnh.”
Nhận câu trả lời, sắc mặt mỗi một vẻ khác . Một lúc , Hoắc Bác Diên mới chủ động lên tiếng: “Vậy Vân trưởng lão gọi chúng tới đây, rốt cuộc là ý gì?”
Vân Hướng Vãn liền đem công dụng thần kỳ của trận pháp gia tốc mười thời gian cùng Bổ Linh Đan rõ : “Dùng tùy các vị, nhưng nếu dùng thì đừng chiếm chỗ. Bằng khi trở về, các vị tự hậu quả đấy.”
“Dùng, dùng chứ! Ta là đầu tiên dùng!” Lời Vân Hướng Vãn dứt, Nguyên Thừa Vọng nãy giờ im lặng bước đầu tiên.
Vì chuyện vết nứt gian, từng tới Thiên Huyền Tông một chuyến. Lúc còn đang thắc mắc tại Mạnh Cảnh Tùy cùng đám trưởng lão Thiên Huyền Tông đều biến thành Ngũ hành linh căn, hơn nữa ai nấy đều mạnh hơn nhiều. Điều khiến thèm thuồng nhất chính là bộ trận pháp gia tốc thời gian ở núi Linh Khuyết. Không ngờ hiện giờ Vân Hướng Vãn nguyện ý đưa cả trận pháp lẫn đan d.ư.ợ.c .
“Vân trưởng lão, đan d.ư.ợ.c thể từ từ, nhưng trận pháp đó, xin dù thế nào cũng bán cho Quy Nguyên Tông chúng một bộ.” Câu đồng thời thốt từ miệng Hoắc Bác Diên và Ân tông chủ.
“Miễn phí, trận pháp vài ngày tới cứ tìm Niệm Niệm. Còn đan d.ư.ợ.c thì tới Đan Vương thành.” Vân Hướng Vãn chỉ đường dẫn lối cho họ.
Lời , cả điện im phăng phắc. Cái gì? Bảo vật trân quý nhường mà tặng ? Thật là khó tin mà! đến khi họ định thần thì bóng dáng Vân Hướng Vãn biến mất khỏi căn phòng.
“Tiểu Hắc, đau lòng quá.” Trở về khách quán, Vân Hướng Vãn ôm lấy trái tim nhỏ bé của . Nàng rõ ràng thể kiếm bao nhiêu linh thạch mà.
“Chủ nhân, bảo vật ở mảnh đại lục đối với chẳng còn tác dụng gì nữa . Hơn nữa, đến những tu chân giới cấp cao hơn, trận pháp gia tốc mười thời gian Bổ Linh Đan đều là những thứ cơ bản, cấp thấp nhất, chẳng giá trị gì .”
“Ngươi thật là cách an ủi khác đấy.” Vân Hướng Vãn xong, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Giờ đây, nàng chỉ cần trở về sắp xếp thỏa các sự vụ cho t.ử Thiên Huyền Tông là thể khởi hành tiến bí cảnh Thánh Lạn.