Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 549: Luận Công Ban Thưởng

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:04:58
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong thư phòng, sách vở đầy giá, bày biện chỉnh tề.

 

Diệp Văn tùy tay rút một cuốn, mở là những lời phê chú chi chít của Diệp Tùng Bách.

 

Nàng nhẹ nhàng gấp , ánh mắt rơi xuống một cuốn "Thiên Tự Văn" bên cạnh. Vừa cầm lên, từ giữa những trang sách liền trượt một xấp giấy rời dày cộp, bay lả tả đầy đất.

 

Nàng cúi nhặt lên một tờ, bên là những chữ to xiêu xiêu vẹo vẹo, nét b.út vụng về.

 

“Đây là Tam biểu lúc mới khai tâm .” Diệp Tích Anh cũng xổm xuống, từng tờ từng tờ nhặt lên, “Phụ , Tam biểu là học trò thiên phú nhất mà ông từng gặp… Lúc Tiểu cô đưa biểu rời , phụ đem những thứ bộ cất .”

 

Giọng nàng trống rỗng: “Ông tưởng rằng đời còn ai thể kế thừa y bát của ông nữa, mỗi đêm đều ở trong thư phòng lật xem những tờ giấy , một cái là lâu.”

 

“Sau Tiểu cô đưa biểu trở về… phụ vui mừng khôn xiết, nhưng những tờ giấy , ông một tờ cũng nỡ vứt.”

 

Diệp Văn , trong lòng cũng tư vị.

 

Nàng nhớ tới câu Diệp Tùng Bách hỏi lúc .

 

Có lẽ giờ phút … Đại ca cùng Diệp Văn chân chính, trùng phùng ở một thế giới khác chăng.

 

Nàng kéo Diệp Tích Anh lên, xuống chiếc ghế đẩu thấp bên cửa sổ.

 

“Tích Anh,” Giọng Diệp Văn dịu dàng, “Tiểu cô con đau. c.h.ế.t dừng ở đó, sống… vẫn bước tiếp.”

 

“Năm đó khi cô phụ con , Tiểu cô cũng từng chui ngõ cụt. Lúc đó hồn xiêu phách lạc, thị phi bất phân, cho gia trạch yên, mấy đứa trẻ… cũng đều mọc lệch cả.”

 

“Sau cô phụ con báo mộng cho , ông ông còn nữa, nếu cứ một mực nhốt trong quá khứ, Ôn gia liền xong đời.”

 

Nàng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Diệp Tích Anh: “Con bây giờ t.h.a.i . Đây là đứa trẻ con mong ngóng nhiều năm mới . Vì Đại ca thương tâm là thiên lý nhân tình, nhưng nếu ăn uống ngủ nghỉ… đứa trẻ ?”

 

“Tiểu cô lúc đó bọn trẻ đều khôn lớn, mà còn ảnh hưởng đến mức đó. Đứa trẻ của con vẫn còn là t.h.a.i nhi, một khi bề gì… liền là chuyện đáng tiếc vĩnh viễn thể vãn hồi.”

 

“Tích Anh, sống chúng về phía .”

 

Diệp Tích Anh lẳng lặng , nhớ tới những chuyện cũ của Ôn gia những năm nay, mấy vị biểu bộ đều mọc lệch, lão đại ngu hiếu, lão nhị ích kỷ, lão tam càng là thể thống gì, ngay cả biểu ngọc tuyết đáng yêu, đều trở thành một thôn cô thiển cận, một lòng chỉ bám víu quyền quý.

 

Tỉ mỉ nghĩ , sự mọc lệch của biểu biểu , chính là bắt đầu từ lúc cô phụ qua đời.

 

Thì sự “cực phẩm” lúc đó của Tiểu cô, là bởi vì thể chấp nhận sự của cô phụ...

 

Nàng đưa tay nhẹ vuốt bụng , đúng lúc , trong bụng đột nhiên truyền đến một loại cảm thụ thần kỳ giống như cá nhỏ bơi qua.

 

Diệp Tích Anh chút kinh ngạc, đây là đầu tiên nàng , cảm giác đứa trẻ đang động đậy trong bụng...

 

Cảm nhận nhịp đập nhỏ bé, huyết mạch tương liên với nàng , đột nhiên ôm chầm lấy Diệp Văn, rống lên.

 

Nàng xốc tinh thần, nàng thể một mực bi thương.

 

Phụ còn, nàng còn nương, còn đại ca, còn tướng công, còn con...

 

Tiếng từ khàn đặc xé rách dần dần chuyển thành nức nở, hồi lâu, mới chậm rãi dứt.

 

Nàng ngẩng đầu lên, vành mắt sưng đỏ, thanh âm khàn khàn: “Tiểu cô… đói .”

 

Trong lòng Diệp Văn buông lỏng.

 

“Được,” Nàng dậy gọi vọng ngoài, “Mang chút đồ ăn thanh đạm tới đây.”...

 

Kim Loan Điện, ánh ban mai hé.

 

Thái giám ngự tiền mở cuộn trục minh hoàng , giọng lanh lảnh xuyên thấu đại điện sâm nghiêm túc mục:

 

“Tạ gia lang t.ử dã tâm, tự tiện điều động quân đội, uy h.i.ế.p gia quyến quan viên, cấu kết hậu cung mưu hại thánh cung, Tạ Lâm Chi lăng trì xử t.ử, Tạ thị chu di cửu tộc.

 

Hoàng hậu Giang thị mưu hại quân vương. Cấu kết ngoại thích, phế thứ nhân, chung giam cầm lãnh cung.”

 

“… Thất hoàng t.ử Cố Vinh, lâm nguy nhận mệnh, chẩn tai công, ươm mầm lúa giống chất lượng cao, hộ giá bình phán, an định xã tắc, công tại thiên thu. Tức nhật sách lập Hoàng Thái t.ử, nhập chủ Đông Cung.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-549-luan-cong-ban-thuong.html.]

 

Lời còn dứt, trong điện là một mảnh tiếng hít khí thấp giọng.

 

kẻ nhắm vị trí Đông Cung, chỉ Tạ gia? Mẫu tộc của Tam hoàng t.ử, Ngũ hoàng t.ử, Cửu hoàng t.ử đều ôm hy vọng, đạo ý chỉ hôm nay, chính là c.h.ặ.t đứt tâm niệm nhiều năm của bọn họ.

 

Vài đạo ánh mắt trong hàng ngũ văn quan bay nhanh giao thoa, cuối cùng, cữu công của Tam hoàng t.ử —— Ngự sử đại phu Vương Tự ho khan một tiếng thật mạnh, cầm hốt bước khỏi hàng.

 

“Bệ hạ, lão thần bản tấu!”

 

Giọng ông hồng lượng, cố ý khựng một chút, đợi ánh mắt điện tụ , mới chậm rãi chuyển hướng Cố Vinh:

 

“Thất điện hạ cứu giá, đây là đại công. ——” Lời lẽ của ông đột ngột sắc bén, “Lão thần , tai tình Nam Dương tháng bình định, điện hạ chậm trễ đến hôm nay mới về. Ngôi vị Trữ quân, liên quan đến quốc bản, đương tuyển cần mẫn khắc kỷ, lấy xã tắc trọng. Điện hạ chậm trễ như , khó tránh khỏi khiến nghi ngờ… vì tư phế công, chậm trễ quốc sự?”

 

Ông dứt lời, trong điện tĩnh mịch.

 

đạo ánh mắt đồng loạt b.ắ.n về phía Cố Vinh.

 

Mấy vị thần t.ử cận với Tam hoàng t.ử khẽ gật đầu, quan viên phe Ngũ hoàng t.ử thì lạnh nhạt bàng quan, mẫu tộc Cửu hoàng t.ử rũ mắt , nhưng đều vểnh tai lên.

 

Thần sắc Cố Vinh đổi, thong dong bước khỏi hàng, vén bào quỳ xuống đất: “Hồi bẩm Phụ hoàng, lời Vương Ngự sử đúng. Nhi thần về muộn, quả thực nguyên cớ——”

 

Hắn từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ, hai tay giơ cao quá đầu:

 

“Nhi thần to gan, xin Phụ hoàng cùng chư công xem qua.”

 

Thái giám ngự tiền bước nhanh xuống thềm, nhận lấy vật , cung kính dâng lên ngự án.

 

Hoàng đế mở hộp .

 

Một bông lúa xanh lục no đủ lẳng lặng trong đó, hạt nào hạt nấy chắc nịch, so với bông lúa bình thường no đủ hơn ít nhất gấp ba .

 

Mọi đều vươn cổ mà .

 

Giọng Cố Vinh trong trẻo: “Đây là giống lúa mới ươm ở Nam Dương, nhi thần về muộn, đều là vì ở Nam Dương bồi dưỡng giống lúa . Trải qua thực địa trồng thử, dốc lòng chăm sóc, mới một bông . Nhi thần sai nông quan tính toán nhiều , giống lúa sản lượng mỗi mẫu ít nhất ba trăm cân.”

 

“Ba trăm cân?!”

 

“Chuyện… chuyện thể!”

 

“Lúa gạo tầm thường sản lượng mỗi mẫu bất quá trăm cân…”

 

Tiếng lẩm bẩm khó tin như thủy triều lan . Lão nông quan càng là trừng tròn hai mắt.

 

Cố Vinh ngẩng đầu, ánh mắt trong vắt: “Nhi thần về muộn, dám chậm trễ quốc sự. Chính là vì đợi bông lúa ngậm sữa no đủ, mang thực chứng về kinh, để an lòng nông dân thiên hạ, để củng cố gốc rễ lương thực Đại Vũ! Tội về muộn, nhi thần cam tâm lĩnh phạt, chỉ cầu Phụ hoàng cùng chư công minh giám.”

 

Trên long kỷ, Hoàng đế ngưng thị bông lúa trong tay, hồi lâu, đột nhiên cất tiếng to:

 

“Tốt! Tốt cho một câu ‘để an lòng nông dân, để củng cố gốc rễ lương thực’!”

 

Ngài dậy, cầm bông lúa đưa cho quần thần xem: “Chư khanh đều chứ? Một bông , thể sánh bằng vạn lời ! Còn ai dị nghị gì ?”

 

Vương Tự mím c.h.ặ.t môi, dám phát một lời nào nữa.

 

Mẫu tộc của các hoàng t.ử khác cũng đều cúi đầu xuống, dám lên tiếng nữa.

 

Bọn họ cũng bất quá chỉ là giãy giụa lúc c.h.ế.t thêm một chút mà thôi, Hoàng đế đều như , ai dám phát biểu ý kiến phản đối nữa?

 

Kết cục của Tạ gia vẫn còn sờ sờ mắt đấy...

 

Mãn triều túc nhiên, còn tạp âm.

 

Không ai lên tiếng, ai phản đối.

 

Hoàng đế hài lòng đại thần mãn triều cúi đầu, xua xua tay với thái giám ngự tiền, thái giám lập tức tiếp tục tuyên ý chỉ:

 

“Diệp Tùng Bách, trung liệt tuẫn quốc, thà c.h.ế.t khuất… truy phong Trung Quốc Công, thụy Văn Liệt. Tước vị do trưởng t.ử Diệp Đình Sinh thừa tập, ba đời mới giáng.”

 

 

Loading...