Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 524: Bắt Sống Tưởng Nghị

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:04:29
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn chỉ mặc nhiên tiến lên một bước, lệch nghiêng, chắn giữa Diệp Văn và Lý Bảo Châu.

 

Lý Bảo Châu đột ngột dừng bước.

 

Trước mắt là tấm lưng đĩnh bạt nhưng trầm mặc của trượng phu. Nàng nếu giờ phút xuất thủ, chủy thủ xuyên thấu sẽ chỉ một Diệp Văn.

 

Mấy cuốn Sơn Hà Dư Chí mà Ôn Hướng Bắc mang tới, những lời ngốc nghếch lải nhải trong đêm để nàng Cáo mệnh phu nhân của , còn ánh mắt sáng đến phát nóng mỗi về phía nàng … đột nhiên bộ ùa về mắt.

 

Ngón tay trong tay áo Lý Bảo Châu khẽ run rẩy.

 

Hồi lâu, nàng cực nhẹ hít một , đầu ngón tay buông lỏng, thanh chủy thủ lặng lẽ trượt về ống tay áo.

 

Nàng rũ mắt, lùi nửa bước, đem chính một nữa ẩn về trong bóng tối của đám đông.

 

Nàng cách nào việc thương tổn tướng công...

 

“Đây, đây là vật gì?!” Tưởng Nghị sợ tới mức mặt mày trắng bệch, phụ nhân còn loại v.ũ k.h.í !

 

Hắn hôm nay mang đến đều là hảo thủ bách lý thiêu nhất, ai thể ngờ tới. Chớp mắt liền một phụ nhân dùng mấy cục sắt nổ tung bộ!

 

Lại những thi thủ thiếu tay cụt chân, m.á.u thịt be bét mặt đất … Uy lực của thứ đồ chơi , quả thực kinh hãi rợn !

 

Đám Vạn Toàn tận mắt kiến thức uy lực của “thần vật” , tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc cũng buông xuống.

 

Có thứ bàng , hôm nay bọn họ tất thể hóa hiểm vi di.

 

“Tưởng tướng quân,” Diệp Văn ngước mắt , khóe miệng ngậm một tia mỉa mai, “Vừa mở miệng ngậm miệng để chúng ‘c.h.ế.t chỗ chôn’ ? Sao nhúc nhích nữa ?”

 

Chút ý trào phúng mặt nàng đột ngột thu , ánh mắt đột nhiên chuyển lạnh, thanh âm trong trẻo quát lên: “Bắt sống Tưởng Nghị cho !”

 

Tưởng Nghị thể bó tay chịu trói!

 

Mắt thấy đại thế mất, trong mắt xẹt qua hung quang, đột ngột xách đao liền hướng Ôn Hướng Hoa gần nhất c.h.é.m tới, là dự định liều mạng cá c.h.ế.t lưới rách.

 

“Tìm c.h.ế.t!” Vạn Toàn hừ lạnh một tiếng, hình tật thiểm, đao quang hậu phát tiên chí, “Keng” một tiếng đỡ lấy lưỡi đao của Tưởng Nghị.

 

Hai trong chớp mắt qua bảy tám chiêu, Tưởng Nghị tuy hãn dũng, nhưng chung quy đối thủ của Vạn Toàn, một chưởng chấn n.g.ự.c, lảo đảo lùi .

 

Truy Phong cùng các ám vệ còn thừa cơ ùa lên, chớp mắt liền đem Tưởng Nghị trói gô .

 

“Buông ! Các ngươi dám động đến khâm sai triều đình ——!” Tưởng Nghị hai mắt xích hồng, sức giãy giụa.

 

“Khâm sai?” Diệp Văn chậm rãi bước tới gần, từ cao xuống , “Cấu kết phỉ loại, mưu hại hoàng t.ử, ngươi cũng xứng nhắc tới hai chữ triều đình?”

 

Tưởng Nghị còn mắng tiếp, Vạn Toàn xé một mảnh vạt áo của , hung hăng nhét miệng .

 

“Chủ t.ử, xử trí thế nào?”

 

“Canh chừng cho kỹ,” Diệp Văn lạnh giọng , “Hắn là nhân chứng mấu chốt thể chỉ chứng Tạ gia, tuyệt đối thể sơ thất.”

 

Lời còn dứt, phía bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi gấp gáp mang theo nức nở của Ôn Hướng Nam: “Nương! Nương mau tới xem Tiểu Thất. Đệ, hình như !”

 

Diệp Văn tim đập thót một cái, xoay liền hướng phía xe ngựa chạy tới.

 

Cố Vinh nửa tựa bên càng xe lật, sắc mặt tái nhợt như giấy, mồ hôi lạnh trán rịn .

 

Ôn Hướng Nam quỳ bên cạnh , dùng khăn tay gắt gao ấn c.h.ặ.t vết thương gáy .

 

“Tiểu Thất còn êm , bỗng nhiên liền…” Thanh âm Ôn Hướng Nam run rẩy, “Nương, thương ở đầu ?”

 

Diệp Văn xổm xuống, nhẹ nhàng gạt phần tóc m.á.u dính bết của Cố Vinh .

 

Vết thương lớn, nhưng sắc mặt vô cùng tái nhợt.

 

E là lúc ngã xuống xe ngựa , va vết thương cũ.

 

Ôn Hướng Nam nhịn thành tiếng, lúc sinh t.ử nguy nan , Tiểu Thất nghĩ cũng nghĩ, liền xoay lên dùng thể đỡ đao.

 

Mặc kệ Tiểu Thất ngốc ngốc, đối với nàng đều như .

 

Hai ngày nương hỏi nàng nảy sinh tâm tư khác , nàng còn do dự, nàng thật sự là đáng c.h.ế.t!

 

Đang , cổ tay nàng bỗng nhiên một bàn tay lạnh lẽo nắm lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-524-bat-song-tuong-nghi.html.]

Cố Vinh chậm rãi mở mắt , ánh mắt tan rã, cố gắng tụ tiêu mặt nàng.

 

“… Tiểu Nam.”

 

Mũi Diệp Văn cay cay, còn kịp chuyện, nhả hai chữ:

 

“… Đừng sợ.”

 

Nước mắt Ôn Hướng Nam “xoát” một cái rơi xuống.

 

Diệp Văn nhanh ch.óng từ trong Hệ thống đổi t.h.u.ố.c cầm m.á.u mạnh và t.h.u.ố.c giảm đau, xử lý vết thương, thấp giọng : “Không , nương ở đây. Nương sẽ để chuyện gì…”

 

Giây tiếp theo, mí mắt Cố Vinh sụp xuống, triệt để ngất .

 

“Tiểu Thất ——!”

 

“Hô hấp mạch đập của đều vấn đề, hẳn là chỉ tạm thời ngất thôi, giúp xử lý vết thương , con đừng lo lắng.” Diệp Văn đầu về phía Truy Phong, “Các ngươi tới khiêng lên xe ngựa, chậm rãi.”

 

Rất nhanh, Cố Vinh lên xe ngựa.

 

Sau khi đều quy vị, đội xe tiếp tục tiến phát về hướng Nam Dương.

 

Sáng sớm còn lưng ngựa cao ngạo, uy phong lẫm liệt Tưởng Nghị, giờ phút hai tay trói quặt lưng, một sợi dây thừng dắt trong tay Truy Phong, lảo đảo lảo đảo theo ở cuối đội ngũ, đầy bụi đất.

 

Lý Bảo Châu vén rèm cửa sổ xe, một tay nhàn nhã đặt bệ cửa sổ, giống như đang ngắm dã cảnh dọc đường.

 

Khóe mắt vô thanh vô tức khóa c.h.ặ.t bóng dáng chật vật phía .

 

Người Tưởng Nghị mang đến gần như quân phúc một, nàng bỏ lỡ thời cơ nhất để đ.á.n.h lén bà bà.

 

Trước mắt xoay chuyển cục diện, gần như thể nào.

 

Hiện giờ khẩn yếu nhất, là tuyệt đối thể để bà bà bọn họ đem Tưởng Nghị sống sờ sờ mang về.

 

Một khi Tưởng Nghị mở miệng chỉ chứng, Hầu gia và nương nương… liền xong đời bộ.

 

dựa sức một nàng , tuyệt khả năng từ mí mắt Vạn Toàn, Truy Phong thả .

 

Vậy thì…

 

Ngón tay đặt bệ cửa sổ của Lý Bảo Châu, chậm rãi thu c.h.ặ.t.

 

Đáy mắt xẹt qua một tia sát ý băng lãnh.

 

Trong đầu đang xoay chuyển ý niệm, Lý Bảo Châu lúc mới phát giác, ánh mắt của Ôn Hướng Bắc, từ lúc nào vẫn luôn rơi .

 

“Tướng công,” Nàng nhu thanh hỏi, “Sao như ?”

 

Ôn Hướng Bắc trầm mặc một lát, mới thấp giọng mở miệng, thanh âm chút khô khốc: “Bảo Châu… trong lòng nàng, từng thật sự hoan hỉ ?”

 

Lý Bảo Châu sửng sốt.

 

Sao đột nhiên hỏi cái ?

 

Nàng mím môi , đáp ôn uyển tự nhiên: “Đương nhiên . Chàng là tướng công của , hoan hỉ , còn thể hoan hỉ ai chứ?”

 

“Vậy…” Ôn Hướng Bắc ngước mắt lên, mâu quang dị thường trong trẻo, sáng đến mức khiến trong lòng nàng mạc danh hoảng hốt, “Nàng sẽ chuyện với ?”

 

Hô hấp của Lý Bảo Châu đình trệ.

 

Hắn ? Không… thể nào.

 

Nàng định tâm thần, mặt đúng lúc nổi lên một tia khốn hoặc : “Tướng công, bỗng nhiên những lời ? Thiếp hiểu lắm…”

 

Ôn Hướng Bắc chằm chằm nàng hai giây, chút ánh sáng nghiêm túc nơi đáy mắt đột ngột tản . Hắn cúi đầu, nhếch nhếch khóe miệng, ngữ khí nhẹ nhõm giống như thuận miệng nhắc tới:

 

“Không gì, chỉ là tên Tưởng Nghị … bề ngoài thoạt dính dáng đến ai, lưng của Tạ gia. Ta nhất thời suy nghĩ lung tung, sợ bên cạnh cũng…” Hắn lắc lắc đầu, xua xua tay, “Bảo Châu nàng đừng để trong lòng, chỉ bừa thôi.”

 

Hắn nhẹ bẫng, Lý Bảo Châu mà trong lòng từng trận phát lạnh.

 

Tướng công... là thật sự thuận miệng hỏi một câu, ý ám chỉ khác?

 

Nàng sườn mặt một nữa cúi xuống của , ngón tay trong tay áo, vô thanh cuộn .

 

 

Loading...