Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 523: Hành Động Của Lý Bảo Châu
Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:04:28
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Hướng Nam bảo vệ trong lòng, ngược thương, hoảng hốt ngẩng đầu lên, thấy một gã ác đồ khác vung đao từ phía sườn tập kích tới, mũi đao chỉ thẳng hai .
“Phía ——!”
Cố Vinh đầu váng mắt hoa, theo bản năng xoay , dùng bộ thể đem Ôn Hướng Nam che chắn nghiêm ngặt ở .
Tiếng xé gió của lưỡi đao đến gáy...
“Đoàng!”
Một tiếng vang trầm đục truyền đến.
Ôn Hướng Nam qua vai Cố Vinh, mi tâm gã ác đồ giơ đao nở rộ một điểm huyết hoa, hai mắt trợn trừng, thẳng tắp ngã ngửa .
Là nương!
Nàng kịp kỹ, hoảng hốt đỡ lấy Cố Vinh: “Tiểu Thất! Tiểu Thất thế nào ? Đầu đập trúng ? Trên đau ?”
Cố Vinh lắc lắc cái đầu hôn trầm, tầm mắt khó khăn lắm mới tụ tiêu khuôn mặt lo lắng của nàng.
Hắn há miệng, gì đó, giơ tay lên lau bụi đất dính má nàng.
“… Tiểu Nam, .” Thanh âm chút khàn khàn, cố gắng hướng nàng mỉm .
Vành mắt Ôn Hướng Nam đỏ lên, cũng chẳng màng đến tiếng hô g.i.ế.c rung trời bốn phía, kéo nửa lôi nửa kéo trốn càng xe ngựa lật nghiêng, run rẩy đưa tay kiểm tra gáy .
Đầu ngón tay chạm một mảnh ướt dính.
Là m.á.u.
Vết thương vốn lên bảy tám phần trở nên m.á.u tươi đầm đìa, “Đệ chảy m.á.u …” Thanh âm nàng đều đang run rẩy.
Cố Vinh nắm lấy tay nàng, lắc lắc đầu, ánh mắt vượt qua vai nàng, về phía Diệp Văn đang cầm s.ú.n.g mà , sắc mặt băng lãnh ở cách đó xa, chuyển hướng về phía Vạn Toàn đang dần kiệt sức ở trung tâm vòng chiến.
Hắn nhắm mắt , hít sâu một .
Lúc mở mắt nữa, lớp sương mù mờ mịt nơi đáy mắt, dường như cú va đập , đ.â.m tan vài phần.
Tưởng Nghị trừng lớn hai mắt về phía Diệp Văn.
Nàng trình dùng ống tay áo rộng lớn che khuất loại ám khí kỳ quái , ngoài chỉ thấy nàng nhanh chuẩn “ném” mấy đạo hắc quang, ngay cả thứ đó trông như thế nào cũng rõ.
Nàng xoay hướng lưng Ôn Hướng Hoa nổ một s.ú.n.g, kẻ định đ.á.n.h lén ứng thanh ngã gục.
Tiếp theo “đoàng đoàng đoàng” mấy s.ú.n.g, mấy kẻ vây quanh Ôn Hướng Hoa cũng bộ rạp xuống.
Chớp mắt liền tổn thất mấy , những tên ác đồ còn đều sững sờ tại chỗ, dám tiến lên nữa.
Mắt Tưởng Nghị trầm xuống, đó thám t.ử từng báo, nữ nhân một loại ám khí thần bí, thể lấy mạng ngoài vài trượng, còn tin, ngờ là sự thật!
Mắt thấy thủ hạ đều chấn nhiếp, ánh mắt Tưởng Nghị tàn nhẫn, chậm rãi rút bội đao bên hông .
Mũi đao chỉ hướng, là phương hướng của đám Diệp Văn.
“Đều cho rõ đây!” Hắn lệ thanh quát, “Kẻ nào dám lùi một bước, đao trong tay lão t.ử c.h.é.m !”
Hắn gắt gao chằm chằm Diệp Văn, “Ám khí của ả nhiều hơn nữa, cũng lúc dùng hết! Cùng xông lên, xem ả thể chống đỡ bao lâu!”
Diệp Văn ngước mắt : “Tướng quân, ngươi phụng chính là ý chỉ hiệp trợ Thất hoàng t.ử, bảo vệ ngài bình an hồi Kinh. Hiện giờ mũi đao chĩa chúng , điều ?”
“Đây là diễn cũng thèm diễn nữa ?”
“Ồ?” Tưởng Nghị dùng ngón cái miết qua lưỡi đao, đến dữ tợn, “Bản tướng đương nhiên là đang ‘hảo hảo bảo vệ’ Thất điện hạ a. Đáng tiếc lưu dân quá nhiều, thực sự chống đỡ nổi, chỉ thể trơ mắt điện hạ loạn đao c.h.é.m c.h.ế.t. Nghĩ đến Bệ hạ, cũng sẽ quá mức trách tội nhỉ?”
Hắn ha ha , tràn đầy ác ý: “Cẩm Hà quân, ngài ngài một nữ nhân, hảo hảo ở hậu viện thêu hoa ? Cứ cố tình chạy phía quấy rầy. Ngài , ngài cản đường của bao nhiêu ?”
Sắc mặt Diệp Văn đổi: “Những việc đều là vì nước vì dân. Nếu điều cũng tính là cản đường, kẻ qua đường , e là cũng chẳng chuyện lành gì.”
“C.h.ế.t đến nơi còn cứng miệng!” Tưởng Nghị thẹn quá hóa giận, “Hy vọng ngài kiếp nhớ kỹ, thành thành thật thật ở trong nội trạch, đừng ngoài hưng phong tác lãng nữa!”
Diệp Văn bộ dạng ngông cuồng của , bỗng nhiên : “Hôm nay ai thua ai thắng, còn chắc . Ngươi đầu quân cho Tạ Hầu một đảng loại chuyện , liền từng nghĩ tới kết cục của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-523-hanh-dong-cua-ly-bao-chau.html.]
Tưởng Nghị lạnh, “Tưởng Nghị ở trong triều là phái trung lập nổi tiếng, ai sẽ nghĩ tới lên thuyền của Tạ gia? Đợi các ngươi c.h.ế.t, ai còn những chuyện ?”
“Vậy ngươi liền xác định chúng sẽ c.h.ế.t?” Diệp Văn hỏi.
Tưởng Nghị lười nhảm nữa, hướng thủ hạ rống lên: “Cùng xông lên! Ai thể bắt sống nữ nhân , Hầu gia bảo đảm các ngươi thăng quan phát tài, cả đời ăn sung mặc sướng!”
Nữ nhân quá tà môn, nếu thể bắt sống, đem ám khí và những linh đan diệu d.ư.ợ.c đều lấy tới tay, thì thật sự là kiếm bộn .
Vừa thưởng, đám ác đồ xung quanh lập tức đỏ mắt, giơ đao liền hướng đám Diệp Văn nhào tới.
Vạn Toàn và Ôn Hướng Hoa đưa lưng về phía vững, chuẩn liều mạng một phen.
Ai ngờ Diệp Văn bỗng nhiên hét lớn: “Đều lùi ! Lùi về phía xe ngựa của bên !”
Lùi ?
Mọi sửng sốt, nhưng đều nàng xưa nay bừa, khẳng định là cách.
Truy Phong phản ứng nhanh nhất, một tay kéo Ôn Hướng Nam, một tay đỡ Cố Vinh, liền rút lui về phía xe ngựa.
Đợi đều lùi đến gần xe ngựa, Diệp Văn từ trong tay áo móc một cục sắt tròn vo, kéo một cái vòng nhỏ phía , hướng về phía nơi địch nhân đông đúc nhất dùng sức ném qua...
Hôm nay liền để đám lão cổ đổng các ngươi kiến thức một chút, cái gì gọi là đả kích giáng duy!
“Tất cả sấp xuống!”
Theo một tiếng hô của nàng, tất cả lập tức rạp xuống.
Giây tiếp theo...
“Bùm ——!”
Một tiếng vang lớn, rung trời chuyển đất!
Bụi đất bốc lên ngút trời, đá vụn bay tứ tung, nơi còn chen chúc đầy , ngạnh sinh sinh nổ một lỗ hổng lớn. Tàn chi đoạn tí lẫn với bùn m.á.u, b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Còn đợi những kẻ còn phản ứng , Diệp Văn bay nhanh móc mấy cục sắt giống hệt, kéo vòng, hướng các hướng khác ném .
“Chạy a ——!” Có kẻ sợ vỡ mật, đầu liền trốn.
chạy nhanh bằng tốc độ của vụ nổ?
“Bùm! Bùm! Bùm ——!”
Liên tiếp mấy tiếng vang lớn, phảng phất như thiên lôi giáng trần.
Khói s.ú.n.g mịt mù, tiếng kêu t.h.ả.m thiết dứt.
Đám ác đồ còn khí thế hùng hổ, giờ phút la liệt mặt đất, kẻ còn thể , lác đác mấy.
Trên sơn đạo, đột nhiên tĩnh mịch.
Lý Bảo Châu lòng chùng xuống.
Trong tay bà bà còn v.ũ k.h.í đáng sợ bực ! Theo tình hình , tên ngu xuẩn Tưởng Nghị bại cục định.
Cầm tặc tiên cầm vương, chỉ cần khống chế Diệp Văn, tràng diện liền còn thể vãn hồi.
Nàng bất động thanh sắc từ trong ống giày sờ một thanh đoảny thủ, dùng ống tay áo rộng che khuất, lặng lẽ dời bước, hướng về phía lưng Diệp Văn nhích gần.
Lý Bảo Châu tưởng rằng ai phát giác phát hiện , Ôn Hướng Bắc ở một bên, ánh mắt từ đầu đến cuối từng rời khỏi nàng .
Hắn hàn quang lờ mờ lộ ống tay áo của thê t.ử, bóng lưng lặng lẽ bức cận mẫu của nàng , n.g.ự.c giống như thứ gì đó hung hăng nghiền qua, tức n.g.ự.c đau đớn.
Bột độc ăn mòn y phục trong bình sứ đêm đó, giờ phút phảng phất như thiêu đốt trong lòng bàn tay .
Hôm đó còn ôm tâm lý may mắn, an ủi bản là hiểu lầm Bảo Châu, hôm nay thể nào lừa gạt bản nữa, Bảo Châu nàng —— thật sự thương tổn nương!
Hắn nhắm mắt , lúc mở nữa, nơi đáy mắt chỉ còn một mảnh thống khổ trầm tĩnh.
Không chất vấn, ngăn cản.