Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 518: Không Tham Tiền Tài, Đổi Sang Tham Quyền Thế Rồi
Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:04:23
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn cúi đầu, dung nhan khi ngủ chút phòng của nàng trong lòng , đầu ngón tay cực nhẹ lướt qua mái tóc dài xõa gối của nàng .
Ánh trăng xuyên qua song cửa sổ, vô thanh chảy xuôi.
Ôn Hướng Bắc cứ như ôm nàng , nhãn mâu thậm chí còn tối hơn cả màn đêm vài phần...
Khi Diệp Văn bưng d.ư.ợ.c thiện viện, mộ sắc tứ hợp.
Trong viện thắp đèn, nổi lên một tầng ánh sáng ấm áp m.ô.n.g lung.
Nàng dừng bước , chỉ thấy Ôn Hướng Nam đang dẫn Cố Vinh rón rén bước giữa đám cỏ lá.
Cố Vinh tay nắm c.h.ặ.t một chiếc túi nhỏ, vụng về đuổi theo một đốm sáng nhỏ đang bay lượn, vồ hụt mấy mới khó khăn lắm che .
Ôn Hướng Nam liền xáp tới, giúp cẩn thận cho con đom đóm trong túi.
Một con, một con.
Chiếc túi vải dần dần sáng lên, ánh sáng oánh oánh xuyên qua lớp vải dệt mịn màng lọt ngoài.
Cố Vinh cúi đầu, chuyên chú chằm chằm những đốm sáng nhỏ lúc sáng lúc tối trong túi vải, trong mắt tràn đầy sự tò mò.
Ôn Hướng Nam lẳng lặng sườn mặt .
Từng lúc, cũng là đêm hè như thế , thiếu niên đem một chiếc túi điểm xuyết đầy đom đóm đưa tay nàng, đáy mắt ý trong trẻo: “Tiểu Nam, đừng buồn...”
Lúc đó ý khí phong phát, giữa mi mục là sự đắc ý mãn nguyện.
Hiện giờ…
Cổ họng Ôn Hướng Nam bỗng nhiên nghẹn .
Nàng từng oán hận , oán hận tâm tư thâm trầm, vì mục đích thậm chí tiếc đặt nàng hiểm địa.
từ nương Khang gia mang , trong lòng nàng lặng lẽ nảy sinh một ý niệm.
Nàng nắm giữ nhiều quyền bính hơn, mới thể thật sự bảo vệ bảo vệ.
Mà Tiểu Thất, lẽ chính là con đường nhanh nhất .
Hắn đối xử với nàng, nàng cũng quả thực thích . Đã là hai tình tương duyệt, mượn sức của để lên, gì mà thể chứ?
Bởi đối với việc Tiểu Thất lợi dụng nàng, nàng lựa chọn nuốt xuống ủy khuất...
từ khi phần tính toán , những tâm tư thuần túy đơn giản , giống như lặng lẽ phủ một lớp bụi.
Nàng cùng chuyện còn tự tại tùy ý như nữa, ngược luôn suy tính .
Câu nên thế nào, chuyện nên , mới thể khiến càng hoan hỉ nàng, càng nguyện ý giúp nàng?
Những ngày tháng thoải mái đấu võ mồm trêu đùa, hình như bao giờ trở nữa.
Cho đến giờ khắc .
Trong ánh sáng le lói của đom đóm, Tiểu Thất đang vụng về nàng.
Hắn vẫn là , là của nữa.
Trong lòng Ôn Hướng Nam dâng lên một cỗ chua xót xen lẫn may mắn. May mắn những tính toán và ngăn cách , rốt cuộc cũng theo thần trí tổn hại của mà cùng biến mất.
Giữa bọn họ, hình như trở về dáng vẻ sạch sẽ tinh tươm như thuở ban đầu.
giây tiếp theo, sự đau lòng càng mãnh liệt hơn nhấn chìm nàng.
Hắn chính là Cố Vinh a. Là Thất hoàng t.ử tiên y nộ mã, mang theo phong mang ch.ói lọi .
Hiện giờ ngây ngô như một đứa trẻ...
Ánh sáng của đom đóm nhu hòa chiếu lên mặt nàng, soi rõ vệt nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Cố Vinh đang cúi đầu túi vải, ánh sáng lóe lên, vặn lướt qua gò má ướt át của Ôn Hướng Nam.
Động tác của khựng , mờ mịt ngẩng đầu lên.
“Tiểu Nam…” Hắn lẩm bẩm gọi một tiếng, giống như thứ gì đó đ.â.m , bỗng nhiên hoảng loạn lên.
Hắn vứt túi vải, luống cuống tay chân xáp gần, giơ ống tay áo lên liền lau lên mặt nàng, động tác chút vụng về, miệng lặp lặp : “Tiểu Nam… … Tiểu Nam…”
Ống tay áo thô ráp, lau đến mức hai má nàng ửng đỏ, nặng nhẹ, chỉ hết đến khác lau , phảng phất như là thể triệt để lau sạch vệt nước khiến hoảng hốt .
Ôn Hướng Nam mặc cho lau, nước mắt rơi càng dữ dội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-518-khong-tham-tien-tai-doi-sang-tham-quyen-the-roi.html.]
Tiểu Thất cho dù ngốc ngốc, đều quên nàng...
Nước mắt nàng rơi càng lợi hại hơn...
Đom đóm từ trong túi vải bung nhàn nhã bay , từng đốm sáng nhỏ lượn lờ quanh bọn họ, đan xen thành một khung cảnh mộng ảo.
Diệp Văn cổng vòm, tiến lên.
Nàng chỉ lẳng lặng trong vầng sáng , một thiếu niên nỗ lực lau khô nước mắt, và một cô nương đang vô thanh vô tức.
Mắt thấy Ôn Hướng Nam càng càng lợi hại, Cố Vinh triệt để luống cuống.
Hắn nên gì, cũng nên thế nào, chỉ thấy nàng , trong lòng giống như thứ gì đó hung hăng níu c.h.ặ.t.
Những cảm xúc xa lạ đ.â.m ngang đ.á.n.h dọc, tìm thấy lối , cuối cùng hóa thành bản năng...
Hắn bỗng nhiên dang rộng hai cánh tay, một phen ôm c.h.ặ.t Ôn Hướng Nam lòng.
Ôn Hướng Nam sửng sốt, trong đôi mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung, chỉ cảm giác thở ấm áp của tới gần.
Ngay khắc tiếp theo, đôi môi mềm mại lạnh liền nhẹ nhàng dán lên mí mắt ướt át của nàng.
Đó là một nụ hôn vụng về, mang theo sự cẩn thận dè dặt.
Hắn vụng về hôn giọt lệ nơi khóe mắt nàng, một cái, một cái, giống như ấu thú mới sinh cố gắng dùng cách của để an ủi đồng bạn.
“Không …” Thanh âm của rầu rĩ trong tóc nàng, mang theo sự nôn nóng , “Tiểu Nam …”
Ôn Hướng Nam cứng đờ trong lòng , quên cả nhúc nhích.
Nước mắt vẫn còn đọng lông mi, nhưng cỗ chua xót cuồn cuộn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, giờ khắc kỳ dị bình phục .
Ánh sáng đom đóm tĩnh lặng lưu chuyển quanh bọn họ, đem bóng dáng ôm của hai ôn nhu bao bọc.
Gió đêm khẽ thổi, cỏ cây xào xạc.
Cố Vinh vẫn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, cằm tì lên đỉnh đầu nàng, cánh tay siết c.h.ặ.t, phảng phất như sợ chỉ cần buông tay, nàng sẽ biến mất thấy .
Ôn Hướng Nam chậm rãi nhắm mắt , vùi mặt vai .
Lần , nàng nữa.
“Khụ khụ.” Diệp Văn đúng lúc phát tiếng động, hai đang ôm thành một đoàn nhanh ch.óng tách .
Ôn Hướng Nam đưa tay lên lau lau má, Cố Vinh hướng về phía Diệp Văn nở nụ cởi mở: “Nương!”
Khóe miệng Diệp Văn giật giật, nếu ánh mắt quả thực lộ sự ngu xuẩn trong trẻo, nàng thật sự nghi ngờ tên xú tiểu t.ử là cố ý .
“Theo trong.”
Nàng bưng d.ư.ợ.c thiện bước cửa.
Hai đứa nhỏ theo nàng lề mề cũng .
Diệp Văn múc d.ư.ợ.c thiện đưa cho Cố Vinh. Từ khi Ôn Hướng Nam ở đây, Cố Vinh còn bài xích nàng nữa, hơn nữa đối với nàng dần dần cũng trở nên vô cùng ôn thuận.
Hắn cúi đầu, từng ngụm từng ngụm nhỏ ăn.
Diệp Văn nhân lúc nhẹ nhàng tháo băng gạc quấn đầu ...
Vết thương kết một lớp vảy màu nâu sẫm, rìa bắt đầu sự bong tróc nhỏ, khép miệng hơn so với dự liệu của nàng.
“Nương,” Ôn Hướng Nam ở một bên nhỏ giọng hỏi, “Tiểu Thất … còn thể nhớ chuyện ?”
Động tác của Diệp Văn khựng : “Khó . Có lẽ thể, lẽ… vĩnh viễn đều nhớ .”
“Ngay cả Phụ … cũng hết cách ?” Ôn Hướng Nam mong mỏi nàng, giống như đang tìm kiếm cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Diệp Văn lắc đầu: “Bản lĩnh của Phụ con, là để sống sót. Còn về ký ức… sức chung quy khó với tới.”
Ôn Hướng Nam nhẹ nhàng “a” một tiếng, rũ rèm mi xuống, thanh âm thấp : “Vậy như thế … khi trở về còn tranh vị trí …”
Nếu tranh vị trí , con đường nàng mượn sức lên, cũng theo đó mà đứt đoạn.
Diệp Văn bỗng nhiên ngước mắt, lông mày khẽ nhíu: “Tiểu Nam, con tựa hồ để ý việc thể lên vị trí ?”
Nha đầu tham tài, nàng vốn tưởng để tự nàng kiếm đủ tiền, tâm tư liền thể an .
Bây giờ thì , tham tiền tài, đổi sang tham quyền thế .