Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 496: Nạn Dân Thật Giả

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:03:57
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cháo loãng nóng hổi và những mảnh gốm vỡ nóng rực b.ắ.n tung tóe, bỏng mấy nạn dân kịp né tránh gần đó khiến họ kêu la t.h.ả.m thiết, lương thực quý giá hắt xuống nền đất bùn, nháy mắt bùn cát nhấn chìm.

 

“Đây là cái thứ cháo cứu tai ch.ó má gì! Loãng đến mức soi rõ cả bóng ma! Sáng ăn cái , tối ăn cái ! Chắc chắn là đám lòng lang thú các tham ô lương thực !”

 

Gã tráng hán cạnh cái nồi lật úp, giọng oang oang mang tính xúi giục, “Hương ơi! Bọn chúng cho chúng đường sống, chúng liều mạng với bọn chúng! Cướp lương thực!”

 

Xung quanh gã tụ tập mấy chục nạn dân, mắt thấy sắp xúi giục kích động, cục diện chạm là nổ.

 

Diệp Văn rẽ đám đông bước , “Tình hình thế nào?!”

 

Ôn Hướng Nam lập tức : “Nương, việc phát cháo vốn đang yên lành, tên lên gây sự, còn hất đổ cả cháo của chúng !”

 

Ngón tay nhỏ bé của nàng chỉ tên , giữa hai hàng lông mày tràn đầy sự bất bình.

 

Diệp Văn đ.á.n.h giá từ xuống mấy chục đang vây quanh .

 

Chỉ cần liếc mắt một cái, nàng gã tráng hán cầm đầu gây sự đúng.

 

Gã cao to vạm vỡ, tuy y phục cũng dính bùn bẩn, nhưng sắc mặt hồng hào, trung khí mười phần, ánh mắt lấp lóe lộ vẻ tinh ranh, khác biệt với những nạn dân thực sự đói đến mức biến dạng, ánh mắt tê dại xung quanh.

 

Đây tuyệt đối là nạn dân thực sự!

 

Nhìn lương thực chà đạp, Diệp Văn giận từ trong tâm, nhưng ép buộc bản bình tĩnh.

 

Mắt thấy tiếng ồn ào xung quanh ngày càng lớn.

 

Diệp Văn rẽ đám đông lên phía , quanh một vòng, dõng dạc : “Chư vị hương , xin chớ nóng vội!”

 

Giọng của nàng trong trẻo, khiến cảnh tượng ồn ào bỗng chốc yên tĩnh .

 

Mọi đều về phía nàng, gã tráng hán cũng liếc mắt sang, hề che giấu sự khinh miệt và khiêu khích trong mắt.

 

“Ô, tưởng là ai chứ?” Tráng hán khẩy một tiếng, cao giọng hơn, cố ý để tất cả đều thấy, “Hóa là một mụ đàn bà chủ sự? Triều đình hết ? Hay là đàn ông nhà ngươi c.h.ế.t sạch , mới cần một phụ đạo nhân gia như ngươi vác mặt ngoài, ở đây bộ tịch?”

 

Lời lẽ của gã thô bỉ, mang theo sự nh.ụ.c m.ạ rõ ràng, ý đồ chọc giận Diệp Văn, đồng thời cũng hạ thấp tư cách chủ trì cục diện của nàng. Một nạn dân xung quanh rõ sự tình, cũng xì xào bàn tán, ánh mắt di chuyển Diệp Văn.

 

Diệp Văn giống như thấy những lời lẽ dơ bẩn đó, mặt thậm chí nửa phần tức giận.

 

Ánh mắt nàng bình tĩnh rơi mặt tráng hán, bỗng nhiên hỏi: “Vị... tráng sĩ , xưng hô thế nào? Nhà ở huyện nào thôn nào của Nam Dương phủ? Trận hồng tai , trong nhà tổn thất ?”

 

Gã tráng hán ngờ nàng hỏi cái , sửng sốt một chút, ánh mắt lấp lóe, cứng cổ : “Ngươi quản lão t.ử tên gì! Lão t.ử chính là bách tính của Nam Dương phủ ! Nhà cửa ruộng vườn trong nhà cuốn trôi sạch sành sanh, giống như thôi!”

 

“Ồ?” Đuôi mày Diệp Văn nhướng lên, giọng điệu vẫn bình , “Đã là hương lân cùng chung hoạn nạn, càng nên thông cảm lẫn mới . Lại tráng sĩ cao tính đại danh? Cũng để cho bọn , là vị nghĩa sĩ nào ở đây... vì dân thỉnh mệnh?”

 

Nàng bốn chữ "vì dân thỉnh mệnh" đầy ẩn ý sâu xa.

 

Tráng hán nàng hỏi đến mức hoảng, ấp úng : “Ta... họ Vương! Mọi đều gọi là Vương lão đại! Sao, tra hộ khẩu ?”

 

Diệp Văn gã nữa, chuyển sang đối mặt với đám nạn dân ngày càng tụ tập đông đúc xung quanh, giọng rõ ràng: “Chư vị hương đều thấy đấy, vị ‘Vương lão đại’ tự xưng là nạn dân bản địa. Bây giờ, Cẩm Hà Quân Diệp Văn ở đây hỏi một câu ——”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-496-nan-dan-that-gia.html.]

 

Nàng khựng , ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt, đột ngột cao giọng: “Các vị mặt ở đây, ai quen ? Có gã rốt cuộc là thôn nào hộ nào, trong nhà còn những ai ? Nếu thể chỉ nhận , tại chỗ thưởng bạc một trăm lượng!”

 

Một trăm lượng!

 

Đối với những nạn dân , đây nghi ngờ gì là một con trời.

 

Đám đông nháy mắt xôn xao, vô ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía gã tráng hán , cẩn thận đ.á.n.h giá, ghé tai to nhỏ.

 

Tuy nhiên, thời gian từng chút trôi qua, tiếng xì xào bàn tán dần nhỏ xuống, đưa mắt , nhưng một ai chỉ nhận.

 

Sắc mặt của gã tráng hán , từ sự kiêu ngạo ban đầu, đến sự hoảng loạn khi chất vấn, đến giờ phút , trắng bệch, trán rịn mồ hôi lạnh.

 

Mấy tên đồng bọn cùng gã cũng lộ rõ vẻ bất an, ánh mắt né tránh.

 

Diệp Văn thu hết phản ứng của tất cả đáy mắt, trong lòng rõ ràng.

 

“Xem , là ai quen vị nghĩa sĩ .”

 

Giọng nàng lớn, nhưng từng chữ trúng tim đen , “Thật là kỳ lạ. Nhiều hương tụ tập ở đây như , thế mà một ai nhận vị bản địa cùng chịu thiên tai ?”

 

Ánh mắt nàng biến đổi, lạnh lùng chằm chằm gã tráng hán: “Ngươi, rốt cuộc là ai? Chịu sự chỉ sử của kẻ nào, trộn trong đám nạn dân, xúi giục gây sự, phá hủy lều cháo của , cắt đứt đường sống của ?!”

 

Sắc mặt Vương lão đại cứng đờ, mụ đàn bà dễ đối phó, những nạn dân bên cạnh nàng dăm ba câu cho d.a.o động, gã lập tức đổi bộ mặt, bán t.h.ả.m : “Hương ơi, thể gây sự chứ? Thực sự là nổi ác hành của mụ đàn bà nữa !”

 

“Ta cũng là để đều ăn no bụng, mới , ngàn vạn đừng để mụ lừa! Các xem xem, sáng ăn cháo loãng soi rõ bóng , tối vẫn ăn loại cháo , rõ ràng là mụ tham ô lương thực !”

 

Diệp Văn thèm để ý đến gã, nàng thẳng đến bên cạnh một thùng cháo khác nấu xong, chuẩn phân phát.

 

Dưới ánh mắt của , nàng cúi xuống, bốc một nắm bùn cát lẫn sỏi đá từ đất lên, ngay mặt tất cả , rắc trong thùng cháo!

 

“Ngươi ?!” Gã tráng hán tiên là sửng sốt, ngay đó giống như bắt nhược điểm tày trời, nhảy cẫng lên hét lớn, “Mọi thấy ! Mụ những cho cháo loãng, còn trộn cát cháo! Vừa hất một nồi, mụ đến chà đạp lương thực! Đây là cố tình cho chúng sống mà! Loại quan quyến lòng lang thú , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng quá đáng!”

 

Đám đông một phen xôn xao, thùng cháo trộn cát , ánh mắt kinh nghi bất định.

 

Diệp Văn cũng thèm gã, ánh mắt lướt qua đám đông, rơi một bé trai gầy chỉ còn nắm xương, ngay cả mắt cũng mở nổi đang tựa mẫu trong hàng ngũ.

 

Nàng hiệu cho gia đinh múc một bát từ thùng cháo trộn cát , đích bưng đến mặt đứa trẻ đó.

 

Mẫu của đứa trẻ kinh hãi nàng, bát cháo đục ngầu .

 

Đứa trẻ đó dường như ngửi thấy mùi nước cơm, khó nhọc hé mở một chút mí mắt, trong đôi mắt vẩn đục chỉ sự khát vọng bản năng đối với thức ăn.

 

Nó run rẩy vươn bàn tay như cành củi khô , nhận lấy chiếc bát vỡ, thậm chí cúi đầu xem trong bát gì, liền vội vã đưa miệng bát lên miệng, "ừng ực ừng ực" nuốt từng ngụm lớn, trong cổ họng phát tiếng hộc hộc, sỏi cát cọ xát cổ họng nó, nó cũng , dường như đó là thứ cam lộ ngon nhất thế gian.

 

Một bát cháo loãng trộn cát, trong khoảnh khắc nó uống còn một giọt.

 

Nó thậm chí còn thè lưỡi, l.i.ế.m láp cặn bã còn sót thành bát.

 

 

Loading...