Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 480: Lục Hoàng Tử Kiếm Chuyện
Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:03:40
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tình cờ một chút da lông thôi.” Vương Đạo trưởng .
Diệp Văn chỉ coi là thuận miệng , suy cho cùng trắng cũng là dựa miếng cơm , chỉ cần tới cửa, ai mà chẳng là quý khách?
“Vương Đạo trưởng,” Diệp Văn đưa canh qua, “Làm phiền đạo trưởng xem giúp, bát tự của hai đứa trẻ , định lúc nào thì ?”
Vương Đạo trưởng hai tay nhận lấy canh , ngưng thần kỹ.
Ngón tay bấm đốt tính toán, mày nhíu càng lúc càng c.h.ặ.t, trong miệng thấp giọng lẩm bẩm: “Lạ thật, thật sự là lạ...”
“Đạo trưởng, chỗ nào ?” Diệp Văn thấy thế hỏi.
“Cẩm Hà Quân dung bẩm,” Vương Đạo trưởng ngẩng đầu lên, mặt mang theo sự khốn hoặc rõ ràng, “Chỉ hai phần bát tự , quả thực là nhân duyên thượng giai. Ngũ hành tương sinh, mệnh lý hỗ bổ, vốn là điềm báo phu thê hòa thuận, gia trạch an ninh. mà...”
Hắn chỉ vài chỗ canh , giọng đè thấp hơn một chút: “ chỗ giao thoa của hai mệnh , ẩn chứa một cỗ ‘đối xung chi khí’ cực mạnh. Chỗ vốn nên tương phụ tương thành, thành cục diện c.ắ.n xé lẫn , tiêu hao lẫn . Điều dự báo... đoạn nhân duyên e là khởi đầu thuận, giống như thuyền gặp sóng to gió lớn ngược chiều.”
“Nếu hai thể đồng tâm, vượt qua , liền là trời quang mây tạnh, bạch đầu giai lão. nếu vượt qua ...”
Hắn khựng , giọng điệu nặng nề: “Nhẹ thì phu thê ly tâm, hình đồng mạch lộ. Nặng thì... e là sẽ tổn thương đến căn cơ gia nghiệp, ủ thành tai họa nỡ .”
Diệp Văn xong, nửa ngày gì.
Trong xương tủy nàng là một hiện đại, thực chất quá tin những thuyết mệnh lý huyền bí .
Cho dù thật sự huyền hồ như Vương Đạo trưởng , Lý Bảo Châu nàng cũng thể cưới.
Ai bảo đây là đối tượng công lược hệ thống phán định chứ? Đoạn duyên phận của nàng và Hướng Bắc, ngay từ đầu mang theo dấu ấn “nhiệm vụ” .
Còn về tương lai sẽ xảy yêu ma quỷ quái gì, cũng chỉ thể bước nào bước đó, tùy cơ ứng biến thôi.
“Làm phiền đạo trưởng bận tâm .” Diệp Văn hỏi nhiều nữa, hiệu cho Vạn Toàn dâng lên tạ lễ chuẩn sẵn.
Từ đạo quán , sắc trời vẫn sáng ch.ói lóa như , trong lòng Diệp Văn giống như thứ gì đó che khuất.
Giờ phút , kinh thành.
Trong Lưu Ly Phường lò lửa đang vượng, một lô chén hoa văn hoa sen dây leo mới lò trong suốt long lanh, ánh mặt trời lưu chuyển hoa thải.
Ôn Hướng Nam đang cầm sổ sách đối chiếu lượng, chợt thấy ngoài cửa một trận huyên náo.
Lục hoàng t.ử Cố Sâm dẫn theo bảy tám tùy tùng, nghênh ngang bước , ánh mắt quét qua giá đầy khí cụ lưu ly, cuối cùng rơi xuống Ôn Hướng Nam.
“Dô, đây là Ôn tiểu thư ?” Khóe miệng Cố Sâm ngậm , ánh mắt mang theo sự khinh miệt hề che giấu, “Sao nào, nữ nhi của Cẩm Hà Quân, cũng ở đây công việc của nha đầu thô sử ?”
Chẳng qua chỉ là một nha đầu thôn quê mà thôi, cũng là bay lên cành cao, lớn lên ngược cũng tồi, chỉ là mệnh .
Hôm nay, chính là đặc biệt đến tìm nàng gây sự.
Từ sự kiện thủy ngân , Mẫu hậu liên lụy đến càng ngày càng Phụ hoàng đãi kiến, trái Cố Vinh, Phụ hoàng ngay cả thương nghị triều chính đều mang theo , thể là phong đầu vô hạn.
Trong triều ngoài triều, ai mà khen ngợi ?
Ngay sáng nay, Phụ hoàng còn phạt quỳ nửa canh giờ, lúc Cố Vinh từ Dưỡng Tâm Điện bằng ánh mắt khinh miệt đó, đ.â.m đến mức thể nhẫn nhịn .
Cố Vinh để tâm đến nha đầu ? Hắn liền xem xem, c.h.ế.t nha đầu , là phản ứng gì.
Ánh mắt đầy nguy hiểm của Cố Sâm ngừng quét qua Ôn Hướng Nam, bên miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.
Ôn Hướng Nam đặt sổ sách xuống, kẻ đến thiện, nhưng phận tôn quý, nàng chỉ thể nhịn xuống sự trào phúng của đối phương, theo lễ nhún : “Bái kiến Lục điện hạ. Thần nữ phụng chức Nội đình Hiệp lý, ở đây hạch toán vật liệu.”
“Hiệp lý?” Cố Sâm khẩy một tiếng, tiện tay cầm lấy một chiếc chén lưu ly mới nung giá lên thưởng thức, “Nói thì lắm. Bản vương , ngươi ngay cả lưu ly nung thế nào cũng , cũng xứng ở đây chỉ tay năm ngón ?”
Hắn thong thả bước đến mặt Ôn Hướng Nam, đưa chiếc chén lưu ly đến mắt nàng: “Nào, cho bản vương , màu men là lên thế nào? Hỏa hầu cần mấy phần?”
Ôn Hướng Nam mím mím môi: “Điện hạ, công nghệ nung chế là bí kỹ của thợ thủ công, thần nữ chỉ quản lý việc kiểm tra, phương pháp chế tạo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-480-luc-hoang-tu-kiem-chuyen.html.]
“Không hiểu?” Cố Sâm nhướng mày, đột nhiên buông tay ——
“Xoảng!”
Tiếng vỡ vụn lanh lảnh vang vọng khắp công xưởng.
Chiếc chén lưu ly tinh mỹ rơi xuống đất, lập tức vỡ năm xẻ bảy.
“Ây da,” Cố Sâm cố vẻ kinh ngạc, “Ôn tiểu thư cẩn thận như ? Đây chính là cống phẩm tiến hiến cho Phụ hoàng đấy.”
Sắc mặt Ôn Hướng Nam trắng bệch: “Rõ ràng là Điện hạ ngài...”
“Bản điện hạ ?” Cố Sâm ngắt lời nàng, giọng đột ngột chuyển lạnh, “Bản điện hạ tận mắt thấy ngươi lỡ tay đ.á.n.h vỡ ngự dụng chi vật! Người ——”
Hai nội thị dáng cao lớn đáp tiếng tiến lên.
“Theo cung quy,” Cố Sâm chậm rãi phủi phủi ống tay áo, “Làm hỏng ngự vật, đáng trừng giới. Nể tình ngươi là vi phạm đầu... liền tiểu trừng đại giới .”
Hắn chỉ về phía cửa lò đang cháy hừng hực bên cạnh: “Bảo ả đưa tay quỳ cửa lò, nhớ kỹ giáo huấn hôm nay. Khi nào , khi nào mới lên.”
“Điện hạ!” Quản sự của công xưởng “bịch” một tiếng quỳ xuống, “Không a! Nhiệt độ cửa lò cực cao, gần một chút đều bỏng , tay đưa qua đó sẽ...”
“Nhiều lời.” Cố Sâm lạnh lùng liếc qua một cái, quản sự lập tức im bặt.
Hai nội thị kẹp c.h.ặ.t Ôn Hướng Nam, cưỡng ép kéo nàng đến cửa lò.
Sóng nhiệt bỏng ập mặt, nướng đến hai má nàng đau rát.
“Ấn xuống.” Cố Sâm nhẹ nhàng phân phó.
Nội thị gắt gao nắm c.h.ặ.t cổ tay Ôn Hướng Nam, cưỡng ép ấn hai tay nàng về phía cửa lò.
Ngọn lửa nóng rực gần như l.i.ế.m láp đến da thịt, nháy mắt truyền đến cơn đau rát thấu tim.
“A...” Ôn Hướng Nam nhịn kêu đau thành tiếng, vùng vẫy rút tay về, ấn càng c.h.ặ.t hơn.
Da thịt nhiệt độ cao nhanh ch.óng ửng đỏ, thậm chí bắt đầu nổi bọng nước.
Tất cả thợ thủ công trong công xưởng đều cúi đầu, dám lên tiếng, chỉ thấy tiếng lò lửa cháy hừng hực, và tiếng thở dốc đau đớn của Ôn Hướng Nam.
Cố Sâm chắp tay một bên, thưởng thức dáng vẻ vùng vẫy đau đớn của nàng, mặt rốt cuộc cũng lộ một tia ý tàn nhẫn.
Cố Vinh, ngươi thấy sẽ là phản ứng gì nhỉ?
Giờ phút , bên ngoài Lưu Ly Phường.
Cố Vinh dẫn theo Cát Tường đến đón .
Hôm nay hẹn sẽ đưa Ôn Hướng Nam nếm thử quán ăn Giang Nam mới mở, nha đầu lải nhải mấy ngày .
Vừa đến gần Lưu Ly Phường, liền thấy trong phường loáng thoáng truyền đến tiếng huyên náo, giống ngày thường.
Cố Vinh nhíu mày, nháy mắt hiệu cho Cát Tường theo.
Cát Tường hiểu ý, tiến lên thấp giọng giao đàm vài câu với thợ thủ công canh cửa, sắc mặt chợt biến đổi, bước nhanh về bẩm báo, giọng đè cực thấp: “Điện hạ... Ôn tiểu thư ở bên trong, dường như... xảy chút chuyện, Lục điện hạ cũng ở đó.”
Ánh mắt Cố Vinh sầm xuống, thẳng trong phường.
Công xưởng ngày thường trật tự tỉnh nhiên giờ phút bầu khí ngưng trệ, các thợ thủ công cúi đầu một bên, im thin thít.
Nhiệt độ trong phường vốn cao hơn bên ngoài, giờ phút càng tăng thêm vài phần khô nóng đè nén.
Cố Vinh liếc mắt một cái liền thấy Lục hoàng t.ử Cố Sâm cạnh lò nung, và... Ôn Hướng Nam đang quỳ cửa lò nóng rực.