Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 476: Lại Thăng Tước Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:03:36
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tư thái Diệp Văn cung cẩn: “Lưu ly thành, nhờ Bệ hạ tín nhiệm, thợ thủ công dụng tâm. Thần phụ dám tranh công.”

 

“Có công thưởng, phạt, đây là pháp độ triều đình.” Hoàng đế giơ tay hiệu cho nội thị mở thánh chỉ , “Giang Vi Nghiệp đốc bạn công xưởng, điều phối vật liệu đắc lực, từ nay về kiêm nhiệm tổng lĩnh sự vụ của Lưu Ly Phường.”

 

Quan viên hầu hạ hai bên trao đổi ánh mắt.

 

Lưu Ly Phường sẽ mang bao nhiêu nguồn thu cho triều đình, Giang đại nhân quyền quản lý, điều chẳng nghĩa là, một miếng thịt ba chỉ rơi túi nhà họ Giang ?

 

“Còn về Diệp khanh,” Ánh mắt Hoàng đế rơi Diệp Văn, “Tước vị Quận quân quả thực còn phù hợp với công lao. Kể từ hôm nay thăng Cẩm Hà Quân, hưởng bổng lộc gấp đôi, nghi chế ngang với đích nữ của Thân vương.”

 

Trong điện vang lên tiếng hít khí lạnh tinh tế.

 

Ân ngộ bực , trong nữ quyến bản triều thực sự hiếm thấy. Đừng là một nữ t.ử khác họ, ngay cả tông thất nữ danh chính ngôn thuận hiện nay, cũng ai thể thù vinh như !

 

Diệp Quận quân, đúng, phong đầu của Cẩm Hà Quân, đây chính là phần độc nhất vô nhị kể từ khi lập triều!

 

Ngay đó, Hoàng đế : “Trẫm tiểu nhi t.ử của khanh thông tuệ, đáng tiếc kỳ thi Hương tiếp theo thời gian còn sớm, trẫm quyết định mở thêm Ân khoa, rộng nạp hiền tài, Cẩm Hà Quân khanh thấy thế nào?”

 

Diệp Văn cả kinh, ngoài miệng là vì rộng nạp hiền tài, thực chất là đang cửa cho Ôn Hướng Bắc ?

 

Mặc dù cuối cùng thể thi đỗ vẫn xem tài học của bản , nhưng cơ hội Hoàng đế ban cho, Ôn Hướng Bắc còn đợi lâu nữa. Đợt ban thưởng của Hoàng đế quả thực hào phóng.

 

Nàng lập tức mừng rỡ, “Thần phụ mặt học t.ử thiên hạ tạ ơn Bệ hạ!”

 

Tin tức truyền khỏi cổng cung, lập tức dấy lên sóng to gió lớn ở kinh thành.

 

Mà trong thư phòng Tạ Hầu phủ, bầu khí ngưng trệ như băng.

 

“Cẩm Hà Quân...” Tạ Hầu gia châm lửa đốt mật báo ngọn nến, trang giấy cuộn tròn đen kịt, “Một Cẩm Hà Quân thật giỏi. Phương pháp xi măng khiến ả lọt mắt thánh, thuật lưu ly khiến ả vững triều đường. Nếu để ả tiếp tục thanh vân trực thượng như , thế lực của nhà họ Giang liền càng khó đối phó...”

 

Mạc liêu thấp giọng nhắc nhở: “Hầu gia, Hoàng hậu nương nương sáng nay truyền lời, Thất hoàng t.ử nay cũng Hoàng thượng bằng con mắt khác, chúng thể tiếp tục khoanh tay nữa...”

 

“Bản hầu .” Tạ Hầu gia rắc tro tàn lư hương, sắc mặt trong ánh nến lúc sáng lúc tối tối tăm khó phân biệt, “Một nông phụ, trong hai năm từ bạch nhảy vọt lên tước vị siêu phẩm... Trong tay ả, rốt cuộc còn nắm bao nhiêu thẻ đ.á.n.h bạc mà chúng ?”

 

Gió đêm thổi động song cửa sổ, ngọn nến đột ngột chao đảo.

 

Bóng tối bò lên nửa khuôn mặt Hầu gia, chậm rãi nhả nửa câu : “Nữ nhân trừ, ắt thành đại hoạn. Sắp tháng năm , mùa lũ sắp tới, Nam Dương phủ, xấp xỉ sắp phát đại thủy nhỉ...”

 

Mạc liêu sửng sốt, lập tức hiểu ý của , “Thuộc hạ lập tức .”

 

Tạ Hầu gia nhắm hai mắt , thêm gì nữa, mạc liêu dậy, nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.

 

Tin tức mở thêm Ân khoa giống như gió xuân một đêm thổi khắp cả nước.

 

Ôn Hướng Bắc nhận tin, kích động đến mức vòng quanh trong phòng mấy vòng.

 

“Đại ca, thi ?” Hắn hưng phấn bừng bừng hỏi Ôn Hướng Đông.

 

Ôn Hướng Đông đang tã cho nhi t.ử, khổ lắc đầu: “Nửa năm nay tâm tư đều dồn hết đại tẩu và đứa trẻ, sách vở đều xa lạ . Ân khoa tuy , nhưng nền tảng vững cũng là uổng công. Đệ , thi cho , kiếm thêm một công danh về cho nhà chúng .”

 

Được đại ca ủng hộ, trong lòng Ôn Hướng Bắc càng nóng rực. Hắn một bộ y phục liền về phía Mật Hợp Phường.

 

Lý Bảo Châu đang thưởng thức món tráng miệng hôm nay ở nhã tọa giáp phố, thấy tới, mím môi : “Chuyện gì mà vui vẻ như ?”

 

Ôn Hướng Bắc kích động đáp: “Nghe ? Triều đình mở thêm Ân khoa!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-476-lai-thang-tuoc-roi.html.]

Lý Bảo Châu gật gật đầu, “Ta phụ , tham gia?”

 

“Ừm!” Ôn Hướng Bắc gật đầu thật mạnh, “Ta... dự định báo danh. Cho nên những ngày tiếp theo, e là ít đến , đóng cửa khổ .”

 

“Chính sự quan trọng.” Mày mắt Lý Bảo Châu ôn hòa.

 

Nụ nhạt của nàng tiếp cho Ôn Hướng Bắc dũng khí to lớn, hít sâu một : “Lý cô nương... Nếu... nếu thể trúng cử... thể... thể để trưởng bối trong nhà , đến cửa cầu ?”

 

Nói xong câu , cả khuôn mặt đều nóng bừng lên, đôi mắt sáng rực chằm chằm nàng .

 

Lý Bảo Châu im lặng một chốc.

 

Ngay đó, bên môi nàng nở nụ nhạt, nhẹ nhàng gật gật đầu: “Được.”

 

Một chữ, khiến Ôn Hướng Bắc như thấy thiên .

 

Hắn kích động đến mức luống cuống tay chân, cuối cùng chỉ vái chào một cái thật sâu: “Vậy... về sách đây! Ta nhất định thi đỗ!”

 

Lời còn dứt, giống như một cơn gió chạy ngoài, lúc qua bậu cửa còn lảo đảo một cái.

 

Thanh La bóng lưng nhảy nhót biến mất nơi góc phố, lúc mới đầu , thấy ý mặt tiểu thư nhà nhạt , cửa lớn trống rỗng, thần sắc chút hoảng hốt.

 

“Tiểu thư...” Thanh La chần chừ hỏi, “Người... là, thật sự để tâm đến Ôn tam công t.ử chứ?”

 

Lý Bảo Châu trả lời, nàng chỉ chậm rãi thu hồi ánh mắt.

 

Ánh xuân ngoài cửa sổ đang , trong nhã gian, vẫn cứ ập đến lạnh.

 

Sự vận hành của Lưu Ly Phường dần quỹ đạo, Diệp Văn giao phó sự vụ thường ngày cho Giang Vi Nghiệp, bản liền thu dọn hành trang chuẩn về phủ thành.

 

Diệp Văn , Ôn Hướng Nam tự nhiên cũng theo về.

 

Tiểu cô nương bắt đầu hưng phấn bừng bừng tính toán xem mang những món điểm tâm và mẫu tơ lụa mới nhất của kinh thành nào về cho các tỷ ở phủ thành.

 

Tuy nhiên, thả nàng .

 

Một ngày khi lên đường, Cố Vinh đến biệt viện.

 

“Tiểu Nam,” Hắn đưa qua một phần văn thư đóng ấn giám của Nội vụ phủ, giọng điệu bình thường giống như đang thời tiết hôm nay, “Lưu Ly Phường nay trực thuộc nội đình, theo lệ cần thiết lập một chức ‘Hiệp lý mua sắm’, chuyên quản lý việc hạch toán vật liệu, kiểm tra sổ sách. sự cần một hiểu kinh doanh, đáng tin cậy.”

 

Ôn Hướng Nam nhận lấy xem, sửng sốt.

 

Ánh mắt Cố Vinh rơi khuôn mặt kinh ngạc của nàng, tiếp tục : “Mẫu phi tiến cử . Người khắp kinh thành tìm cô nương thứ hai giống như , tuổi còn trẻ thể quản lý cửa tiệm rực rỡ hẳn lên. Chức vị tuy phẩm cấp, là chức vụ quan trọng thẳng nội đình, bao nhiêu cầu còn .”

 

Hắn khựng , giọng nhẹ một chút, mang theo sự dẫn dắt khó nhận :

 

“Huống hồ... Diệp thẩm về phủ thành là vì chăm lo cho tam ca khoa khảo, về bất quá một hai tháng. Muội bằng tạm ở kinh thành, Lưu Ly Phường một phần của Diệp thẩm đấy, ngược thể chia sẻ nỗi lo cho , canh chừng sổ sách vật liệu của Lưu Ly Phường, cũng thể...” Cũng thể ở bên nhiều hơn.

 

Lời kín kẽ, về công về tư đều cho đủ phân lượng.

 

Ôn Hướng Nam siết c.h.ặ.t tờ văn thư , đầu ngón tay thu . Nàng ngẩng đầu về phía Diệp Văn.

 

Diệp Văn thể tâm tư của Cố Vinh? Chức “Hiệp lý” e là tính toán kỹ từ sớm , chỉ đợi ở chỗ thôi.

 

Nàng thầm mắng tiểu t.ử xảo quyệt trong lòng, chuyện qua tay Quý phi, liền là chuyện dễ dàng .

 

 

Loading...