Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 475: Suy Đoán Nhân Tâm

Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:03:35
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nay xem tình hình , nữ nhi rõ ràng cũng là động tâm , nương như nàng, chỉ dốc hết lực tạo một chỗ dựa vững chắc cho nữ nhi.

 

Nàng cho nhà đẻ của Ôn Hướng Nam đủ cường đại, cường đại đến mức tương lai cho dù ở thâm cung, cũng ai dám dễ dàng cho nàng chịu uất ức, cho dù thật sự khó dễ, cũng tự cân nhắc xem đủ phân lượng !

 

Kiếm tiền! Bắt buộc đẩy nhanh bước chân kiếm tiền!

 

Lợi nhuận của Nhuận Nhan Phường gần bão hòa, đến lúc mở con đường tài lộc mới .

 

Trước mắt Lưu Ly Phường sắp đưa sản xuất, chính là cơ hội trời ban!

 

“Ngủ , chúng cứ đến kinh thành xem tình hình , con yên tâm, nương ở đây, nhất định để khác ức h.i.ế.p con.”

 

Ôn Hướng Nam kề sát nương nàng, tâm tư sớm bay xa.

 

Nàng của , quả thực hướng tới tự do hơn, nhưng trải qua chuyện nhà họ Khang , nàng chợt cảm thấy, tự do mà quyền lực, gì đến tự do?

 

Không lâu , hai mẫu nữ nhanh chìm giấc ngủ say...

 

Diệp Văn dẫn theo Ôn Hướng Nam một đường gấp rút lên đường, rốt cuộc cũng đến kinh thành.

 

Xe ngựa chầm chậm dừng hẳn ngoài cổng thành, sớm thị tùng cung kính chờ đợi một bên. Nội thị cầm đầu ngậm tiến lên: “Thỉnh an Quận quân, Ôn tiểu thư, mời theo nô tài.”

 

Vạn Toàn đ.á.n.h xe theo nội thị tới, ngờ qua khỏi cổng thành, liền thấy một bóng dáng cao ngất bên đường.

 

“Tiểu Nam!”

 

Cố Vinh bước nhanh tiến lên, ánh mắt khi chạm đến bóng dáng rèm xe chợt nhu hòa.

 

Hai năm gặp, tiểu cô nương hoạt bát linh động thuở nào dĩ nhiên trổ mã đình đình ngọc lập, giữa hàng lông mày phai vẻ trẻ con, tăng thêm vài phần tươi tắn và thong dong của thiếu nữ, giơ tay nhấc chân càng lộ sự tinh minh tháo vát luyện qua việc kinh doanh.

 

Trong lòng Cố Vinh dâng lên một tia bùi ngùi, bỏ lỡ nhiều thời gian trưởng thành của nàng như .

 

Mà Ôn Hướng Nam càng là ngẩn tại chỗ.

 

Thanh niên mắt dáng cao ngất như tùng, đường nét khuôn mặt nhu hòa ngày xưa trở nên góc cạnh rõ ràng, giữa hai lông mày lắng đọng uy nghi thuộc về hoàng gia.

 

ngay khoảnh khắc bốn mắt , hàn ý lạnh lẽo nơi đáy mắt như tuyết xuân tan chảy, hóa thành một ao nước xuân.

 

Nàng gần như dám nhận , đây thật sự là Tiểu Thất trong ký ức ?

 

“Diệp thẩm.” Cố Vinh lúc mới chào hỏi Diệp Văn.

 

Nhìn dáng vẻ lang tình ý của đôi tiểu nhi nữ , Diệp Văn càng thêm xác định suy đoán của .

 

“Đợi lâu nhỉ? Con lòng .” Thông qua chuyện , nàng bên cạnh vẫn luôn ám vệ Cố Vinh để , động hướng của nhà tiểu t.ử vẫn luôn rõ như lòng bàn tay, cho nên đối với việc xuất hiện lúc một chút cũng kỳ lạ.

 

Nàng hình như hiểu tại hệ thống phán định tiến độ cải tạo của tiểu t.ử thấp như .

 

Tên , hình như một chút nhân quyền cũng , tìm giám sát nhà nàng hai mươi bốn giờ, điều đối với Diệp Văn đến từ đời , nghĩ thế nào cũng thấy trong lòng thoải mái.

 

Chẳng qua là độ tuổi học sinh trung học cơ sở, giở trò tổng tài bá đạo gì với nàng chứ!

 

Cố Vinh chân đón Diệp Văn, chân thánh chỉ liền truyền nàng yết kiến.

 

Đến hoàng cung, liền thấy một đám đại thần Công bộ do Giang Vi Nghiệp cầm đầu đều đang đợi Diệp Văn, thấy Diệp Văn bước , mặt Giang Vi Nghiệp tràn đầy sự vui sướng.

 

“Quận quân, ngài tới !”

 

Diệp Văn tiên bái kiến Hoàng đế, Hoàng đế xua xua tay, “Quận quân bình , nay Lưu Ly Phường xây xong, khanh mau cùng Giang đại nhân thương nghị một chút, nên vận hành như thế nào .”

 

Giang Vi Nghiệp kích động kéo Diệp Văn, “Quận quân, đưa ngài Lưu Ly Phường.”

 

Giang Vi Nghiệp việc quả thực chu đáo, công xưởng xây theo bản vẽ nàng để lúc , ngay cả cách song cửa sổ, hướng lò nung đều sai một ly so với bản vẽ.

 

Diệp Văn quanh lò nung mới xây hai vòng, trong lòng vô cùng hài lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-475-suy-doan-nhan-tam.html.]

Ngày thứ hai đến kinh thành, nàng liền xắn tay áo lên, đích dẫn dắt các thợ thủ công mày mò tỷ lệ pha trộn, điều chỉnh hỏa hầu.

 

Ban đầu lò đều là những cục bướu méo mó, dần dần mới thể hình dáng của khí cụ.

 

Lại qua nửa tháng, tấm kính phẳng thật sự trong suốt đầu tiên rốt cuộc cũng thành hình, ánh mặt trời tỏa ánh sáng vi diệu như gợn nước.

 

Các thợ thủ công vây quanh một bên, từng mắt đều sáng rực.

 

bài toán khó cũng theo đó mà đến.

 

Cát thạch thượng hạng khó kiếm, tro soda cũng cung cấp đủ, một ngày mấy món đồ hồn.

 

Diệp Văn sốt ruột vòng quanh trong công xưởng, ban đêm mơ cũng đang tính toán tỷ lệ pha trộn thế nào mới thể nâng cao bộ năng suất.

 

Hôm nay nàng đang sầu não đối mặt với một lô khí cụ bọt khí mới lò, Cố Vinh tới.

 

Thiếu niên một vòng trong công xưởng, cầm lấy một chiếc chén thủy tinh nung đều lên soi ánh sáng.

 

Nửa ngày , đặt chén xuống, một câu khiến Diệp Văn ngẩn : “Diệp thẩm, lô hàng mắt , con thấy cần vội bán ngoài.”

 

“Cái gì?” Diệp Văn hiểu, “Đồ , tự nhiên bán ngoài để xoay vòng vốn.”

 

Cố Vinh hiệu cho nàng phố xá ngoài cửa sổ: “Người xem, tiệm tơ lụa nhất kinh thành, một năm cũng chỉ xuất ba xấp ‘Thiên Thủy Bích’; xưởng mực nổi tiếng nhất, thỏi mực theo ‘Tùng Yên Cổ Pháp’ mỗi tháng quá mười thỏi. danh tiếng của chúng vang dội nhất, giá cũng cao nhất.”

 

Hắn xoay , ánh lửa nhảy nhót khuôn mặt trẻ tuổi, “Lưu ly trong mắt thế nhân vốn là vật hiếm lạ, nếu chúng quá dễ dàng, xuất quá nhiều, ngược còn quý giá nữa.”

 

Trong lòng Diệp Văn khẽ động.

 

“Ý của Phụ hoàng,” Giọng Cố Vinh đè thấp hơn một chút, “Là để Lưu Ly Phường trở thành ‘Quan diêu’ thứ hai. Đồ vật cần nhiều, nhưng món nào cũng là tinh phẩm, chuyên cung cấp cho nội đình và ban thưởng cho trọng thần. Phần còn , mới lấy giá cao tuồn thị trường.”

 

Diệp Văn cả kinh: “Đây là Phụ hoàng con ?”

 

Cố Vinh lắc lắc đầu, “Không , đây đều là con đoán.”

 

Đoán?

 

như , Diệp Văn cũng hiểu . Đây là vấn đề mở rộng sản xuất, mà là vấn đề định vị.

 

Thứ Hoàng đế là ngói sáng ai ai cũng dùng nổi, mà là trân phẩm tượng trưng cho địa vị và ân sủng.

 

“Còn về chuyện bách tính dùng cửa sổ...” Cố Vinh mỉm , “Đợi qua hai năm, tự nhiên sẽ thương nhân học theo xây lò nhỏ, dùng nguyên liệu kém hơn một bậc kính phẳng thiết thực.”

 

Diệp Văn thiếu niên thao thao bất tuyệt mắt, lưng chợt nổi lên một tầng ớn lạnh.

 

Đây còn là đứa trẻ nửa lớn biệt nữu trong ký ức của nàng nữa? Phần nắm bắt nhân tâm, thời thế , rõ ràng là thủ đoạn của chính khách .

 

Lò lửa trong công xưởng đang vượng, Diệp Văn cảm thấy chuyến kinh thành chút khiến lạnh lòng.

 

Cố Vinh điểm hóa, nàng cũng nghĩ thông suốt mấu chốt, liền còn vướng bận sản lượng nữa.

 

Nàng dẫn dắt các thợ thủ công thử nghiệm lặp lặp , đặt trọng tâm độ trong suốt và kiểu dáng khí cụ.

 

Lò lửa ngày đêm tắt, phế liệu chất thành núi nhỏ, rốt cuộc một tháng cũng nung bộ cụ đầu tiên chút tạp chất.

 

Ánh mặt trời xuyên qua thành chén, hắt xuống mặt đất vầng sáng bảy màu.

 

Lão thợ thủ công nâng chén tay đều đang run rẩy: “Lão phu nung lò cả đời, từng thấy vật phẩm nào trong suốt như ...”

 

Diệp Văn lập tức mang theo bộ cụ cung diện thánh.

 

Trong Dưỡng Tâm Điện, long diên hương lặng lẽ lượn lờ.

 

Hoàng đế đặt chiếc chén lưu ly hình lá sen trong lòng bàn tay lật xem nhiều , thành chén mỏng như cánh ve, ánh mặt trời lọt , kỷ án thanh ngọc gợn lên một vũng ánh cầu vồng lưu chuyển.

 

“Ái khanh quả nhiên từng trẫm thất vọng.” Thiên t.ử giương mắt, trong ánh mắt là sự tán thưởng hề che giấu, “Năm ngoái dâng lên phương pháp chế tạo xi măng, năm nay dâng lên vật phẩm xảo đoạt thiên công bực . Nói , ban thưởng gì?”

 

 

Loading...