Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 468: Huynh Muội Cãi Vã
Cập nhật lúc: 2026-03-22 14:03:28
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật vất vả mới ngao đến giờ đóng cửa, Ôn Hướng Bắc gần như lập tức bật dậy: “Có thể ?”
Nhìn dáng vẻ nôn nóng của , Ôn Hướng Nam rốt cuộc nhịn “phụt” thành tiếng, đổi là một cái trừng mắt thẹn quá hóa giận của ca ca.
Sắc trời dần tối, hai sóng vai con đường lát đá xanh về nhà.
Ôn Hướng Bắc ráng chiều rực rỡ phía chân trời, tình cờ ngang qua thư quán , bất giác nhớ tới cảnh tượng trò chuyện cùng Lý Bảo Châu ngày hôm qua.
Cũng ngày mai còn thể gặp nàng ?
Liên tiếp ba ngày, Ôn Hướng Bắc tan học ở phủ học liền chạy thẳng đến Mật Hợp Phường.
Ngày đầu tiên, còn thể cố vẻ trấn định, là đến đợi cùng về nhà.
Ngày thứ hai, bên cửa sổ liên tục ngó nghiêng ngoài, ngay cả cầm ngược sách cũng .
Đến ngày thứ ba , trơ mắt trong tiệm vẫn bóng dáng gặp, ngay cả bóng lưng cũng lộ vài phần lạc lõng.
“Tam ca,” Ôn Hướng Nam thu hết vẻ thất hồn lạc phách của đáy mắt, nhịn ghé sát qua, “Huynh ngày ngày đến chỗ ‘ chồm hổm’ canh chừng, rốt cuộc là đợi , là đợi vị... cố nhân nào đó a?”
Tâm sự vạch trần thẳng thừng như , mặt Ôn Hướng Bắc nháy mắt nóng bừng lên.
Một cỗ thẹn quá hóa giận xen lẫn sự bực bội vì thất vọng mấy ngày liền chợt dâng lên trong lòng, hoắc mắt dậy, giọng điệu xông xáo cứng rắn: “Ai, ai đến tìm nàng ! Ôn Hướng Nam, là một cô nương gia, suốt ngày hươu vượn cái gì đó? Thật chừng mực!”
Ôn Hướng Nam một chút cũng sợ , lập tức cãi : “Muội còn là ai, kích động như gì! Ôn Hướng Bắc, trong lòng quỷ!”
“Ta thì quỷ gì? Ôn Hướng Nam, suốt ngày canh giữ cái cửa tiệm nhỏ bé , tầm mắt cũng chỉ còn mấy trò suy đoán vô vị giữa nam nữ thôi ? Ôn Hướng Bắc sách thánh hiền, cầu là con đường công danh, há thể vì một nữ t.ử mới gặp vài mà vương vấn trong lòng? Muội tưởng ai cũng giống , cả ngày chỉ đắn đo mấy tâm tư phóng khoáng ?”
Giọng bất giác cao lên, mang theo vài phần sắc bén tổn thương khác.
Trong tiệm chốc lát yên tĩnh .
lúc , rèm cửa khẽ vang, một bóng dáng màu vàng nhạt đang ở cửa.
Nụ nhạt mặt Lý Bảo Châu còn kịp nở rộ cứng đờ, hiển nhiên sót một chữ nào những lời lẽ cay nghiệt của Ôn Hướng Bắc.
Ôn Hướng Bắc lời nặng nề, Ôn Hướng Nam cũng nổi tỳ khí, nàng xoay chuyển tròng mắt, cố ý cất cao giọng : “Ây da! Bảo Châu tỷ tỷ tỷ đến ? Thật khéo, tam ca ... sách thánh hiền cầu công danh như , sẽ vì ‘nữ t.ử mới gặp vài ’ mà phí nửa điểm tâm tư !”
Ôn Hướng Bắc cứng đờ, Lý Bảo Châu đến ?!
Hắn đột ngột đầu , vặn chạm ánh mắt chợt ảm đạm của Lý Bảo Châu.
Bước chân nàng khựng ngoài bậu cửa, khóe miệng còn ngậm ý mím , Ôn Hướng Bắc một cái, ánh mắt xa cách mà bình tĩnh.
“Là đường đột .” Nàng nhẹ giọng , giọng điệu vui buồn, ngay đó dĩ nhiên thu hồi bước chân, liền , vạt váy xẹt qua một đường cong ở cửa, nhanh biến mất nơi góc phố.
Ôn Hướng Bắc chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ đỉnh đầu rót thẳng xuống lòng bàn chân, theo bản năng đuổi theo giải thích, nhưng hai chân như đóng đinh tại chỗ.
Những lời khốn nạn của bản vẫn còn văng vẳng bên tai, giờ phút đuổi theo thì thể cái gì?
Hắn trơ mắt bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt, trong lòng hối hận sốt ruột, một khuôn mặt trướng đến đỏ bừng, nhưng rốt cuộc vẫn kéo xuống thể diện, chỉ thể cứng đờ tại chỗ, ảo não nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Nghĩ đến thể bao giờ gặp Lý Bảo Châu nữa, cổ họng Ôn Hướng Bắc như nghẹn , nửa ngày , mới đỏ hoe mắt về phía Ôn Hướng Nam, trong miệng : “Bây giờ hài lòng chứ?”
Sau đó liền về phía nhà.
Từ ngày tan rã trong vui đó, bầu khí bàn ăn nhà họ Ôn liền trở nên vô cùng vi diệu.
Hai ngày thường thiết âu yếm, nay một bên tay trái Diệp Văn, một trốn tít ở đầu bàn ăn, ở giữa phảng phất như cách một ranh giới Sở hà Hán giới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-468-huynh-muoi-cai-va.html.]
“Hướng Bắc, nếm thử măng mùa xuân , tươi đấy.” Diệp Văn cố gắng xoa dịu, gắp một đũa thức ăn bỏ bát nhi t.ử thứ ba.
Ôn Hướng Bắc cúi gầm mặt “Vâng” một tiếng, và hai miếng cơm, cứ thế ngẩng đầu lên.
Ôn Hướng Nam ở phía đối diện lập tức đặt mạnh bát canh xuống, phát một tiếng “loảng xoảng”, khiến Ôn Hướng Bắc theo bản năng liếc một cái, nàng lập tức đầu , chỉ để cho một cái ót.
Một bữa cơm ăn trong tĩnh mịch, chỉ còn tiếng bát đũa va chạm tinh tế.
Diệp Văn đặt đũa xuống, ánh mắt quét qua giữa hai , thở dài một : “Hai đứa các con, rốt cuộc là xảy chuyện gì? Từng đứa từng đứa một, đều biến thành hồ lô cưa miệng ?”
Hai đồng thanh:
“Không chuyện gì!”
“Ai chuyện với () chứ!”
Nói xong hung hăng trừng mắt đối phương một cái, ngay đó một đẩy ghế “Ăn no ”, một ném câu “Con xem sổ sách”, gần như đồng thời rời tiệc, một trái một thẳng ngoảnh đầu .
Diệp Văn bóng lưng hai biến mất ngoài cửa, xoa xoa mi tâm. Nàng vẫy tay gọi Tiểu Lý vẫn luôn co rúm trong góc cố gắng giảm bớt sự tồn tại đến.
“Ngươi xem, hai đứa nó đang loạn cái gì ?”
Tiểu Lý nhăn nhó mặt mày, da đầu tê dại, thiếu gia dặn cho khác a.
ánh mắt thể chối từ của Diệp Văn, đành căng da đầu, đem chuyện ngày đó ở cửa Mật Hợp Phường, tiểu thư châm ngòi , tam công t.ử lỡ lời thế nào, Lý cô nương tình cờ thấy , hai tan rã trong vui thế nào, lắp bắp kể một lượt.
Diệp Văn xong, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, như điều suy nghĩ.
“Thì là thế...” Nàng thấp giọng lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia sáng tỏ.
Lý Bảo Châu?
Hình như là khuê nữ nhà Lý Học chính mới tới, dáng vẻ của Ôn Hướng Bắc, là động xuân tâm ?
Lẽ nào, đối tượng công lược mới của nàng xuất hiện ?
Nàng chợt nổi lên vài phần hứng thú, Lý Bảo Châu là lương nhân của Ôn Hướng Bắc , chỉ cần xem đầu nàng tiến độ cải tạo là .
mới thể gặp Lý Bảo Châu đây?
Có !
Nàng lóe lên một tia sáng.
Tưởng Liên sinh con xong tiệc đầy tháng, nhưng ít nữ quyến quan vẫn gửi chút quà cáp đến cho đứa trẻ, nàng bằng mượn lý do , đáp tạ những nữ quyến đó, tổ chức một buổi tiệc ở nhà, mời các nàng đến một chút.
Dù Tưởng Liên cũng sắp cữ kép , trong nhà náo nhiệt một chút cũng .
Ngày diễn tiệc , trong hoa sảnh Quận quân phủ ấm áp hòa thuận, tiếng ngớt.
Diệp Văn đang cùng Hoàng phu nhân nhà Thông phán và vài vị nữ quyến khác chuyện nhà cửa, liền hạ nhân báo, Lý phu nhân nhà Học chính dẫn theo nữ nhi tới.
Nàng giương mắt , chỉ thấy bên cạnh Lý phu nhân là một thiếu nữ dáng thon thả.
Cô nương mặc một bộ nhu quần màu xanh nước biển, mày ngài mắt phượng, khí chất nhàn tĩnh, lúc bước vạt váy khẽ lay động, ưu nhã như sen nở từng bước.
Diệp Văn thầm khen trong lòng, quả là một mỹ nhân tiêu chuẩn!
Đợi hai mẫu nữ tới mặt hành lễ, mặt Diệp Văn mang theo nụ đắc thể, ánh mắt bất giác rơi xuống đỉnh đầu Lý Bảo Châu.