Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 463: Giúp Nàng Giục Sinh

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:57:13
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nương!”

 

“Quận quân!”

 

Những cách xưng hô khác đồng thời vang lên, mang theo sự kinh ngạc vui mừng khó tin.

 

Ôn Hướng Đông vốn dĩ như chìm trong tuyệt vọng, khoảnh khắc thấy bóng dáng bà, trong mắt lập tức bùng lên ánh sáng hy vọng.

 

Hắn giống như vớ cọng rơm cứu mạng, giọng khàn khàn mang theo tiếng nức nở: “Nương! Liên nương nàng ... nàng sắp xong !”

 

“Thân gia mẫu...” Kim phu nhân cũng đang sụt sùi.

 

Diệp Văn ba bước gộp hai lao đến bên giường, nhanh ch.óng kiểm tra tình trạng của Chu Ngọc Liên một chút, lông mày nhíu c.h.ặ.t, giọng điệu vô cùng trấn định, mang theo một loại sức mạnh thể an định lòng : “Đừng hoảng, về , sẽ để Liên nương xảy chuyện.”

 

đầu, ánh mắt như điện b.ắ.n về phía bà đỡ đang định động thủ: “Ngươi lui xuống !”

 

Bà đỡ còn kiên trì, theo bản năng liền biện bạch: “Quận quân! Không thể kéo dài thêm nữa a! Kéo dài thêm nữa...”

 

“Cút!”

 

Đôi môi mỏng của Diệp Văn khẽ mở, ánh mắt sắc bén, uy áp tỏa quanh khiến nhiệt độ cả phòng sinh dường như giảm vài phần.

 

Bà thậm chí cần thêm một chữ nào, khí thế thể nghi ngờ đó liền khiến ớn lạnh.

 

Lời đến khóe miệng của bà đỡ kẹt cứng , hai chân mềm nhũn, "bịch" một tiếng liền quỳ sụp xuống đất, trán lập tức rịn mồ hôi lạnh, run rẩy : “Nô, nô tài lắm miệng! Nô tài đáng c.h.ế.t! Xin Quận quân thứ tội!” Không dám thêm nửa lời, vội vã lui ngoài.

 

Diệp Văn quản bà nữa, “Tất cả ngoài!”

 

Bà phân phó.

 

Kim phu nhân và Chu đại nhân hiểu, mặt đầy sự kháng cự.

 

Bà nhào đến bên giường, giọng run rẩy: “Quận quân! Cho ! Liên nhi con bé... cho con bé thêm chút nữa...”

 

Chu đại nhân tuy gì, nhưng đôi môi mím c.h.ặ.t và bước chân chịu di chuyển cũng cho thấy thái độ của ông.

 

Bọn họ đều sợ ngoài, chính là vĩnh biệt với nữ nhi.

 

, Diệp Văn lợi hại đến , cũng là đại phu, càng là bà đỡ a!

 

Diệp Văn rõ tình trạng của Chu Ngọc Liên thể chậm trễ, chậm trễ thêm một giây là thêm một phần nguy hiểm, thực sự thời gian giải thích cặn kẽ.

 

Bà nhíu c.h.ặ.t mày, đang định cưỡng chế lệnh.

 

“Nương... Phụ ...” Ngay lúc , Chu Ngọc Liên thở yếu ớt giường khó nhọc mở mắt , nàng dùng hết sức lực, giọng nhỏ như tơ nhện nhưng vô cùng kiên định, “Nghe... bà bà... ngoài... bà bà... nhất định cách... tin ...”

 

Lời cầu xin của nữ nhi, khiến Kim phu nhân và Chu đại nhân đau như d.a.o cắt.

 

Bọn họ ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng của nữ nhi, Diệp Văn mặt trầm như nước, ánh mắt kiên định, cuối cùng, Kim phu nhân hung hăng giậm chân một cái, nước mắt giàn giụa Chu đại nhân dìu, ba bước đầu một khỏi phòng sinh.

 

Cửa đóng , Kim phu nhân liền thể chống đỡ nổi nữa, mềm nhũn ngã lòng Chu đại nhân, thành tiếng.

 

Còn Chu đại nhân một bên an ủi thê t.ử, một bên bản cũng kìm đỏ hoe hốc mắt, hai lo lắng qua hành lang ngoài cửa.

 

Trong phòng rốt cuộc cũng còn ai, Diệp Văn thở phào nhẹ nhõm, Ôn Hướng Đông lo lắng hỏi bà: “Nương, bây giờ a, Liên nương, Liên nương sắp xong !”

 

Diệp Văn trầm ngâm một cái, : “Lão đại, nương thể cứu Liên nương, nhưng lát nữa bất kể thấy gì, cũng xin hãy bình tĩnh, ?”

 

Ôn Hướng Đông sững sờ một chốc, tuy hiểu nguyên do, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng vô điều kiện đối với mẫu , vẫn gật đầu thật mạnh: “Nhi t.ử hiểu rõ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-463-giup-nang-giuc-sinh.html.]

Chỉ thấy giây tiếp theo, trong tay Diệp Văn liền lăng xuất hiện mấy món đồ kỳ quái mà từng thấy.

 

Một chiếc bình trong suốt, bên trong đựng chất lỏng trong vắt, miệng bình còn nối với một chiếc ống trong suốt nhỏ dài, phần cuối mang theo một cây ngân châm cực nhỏ, kỹ , cây ngân châm đó còn rỗng ruột!

 

Đồng t.ử Ôn Hướng Đông co rụt , kinh ngạc suýt chút nữa kêu thành tiếng, theo bản năng lùi nửa bước.

 

Chuyện, chuyện rõ ràng là lăng lấy đồ! Hắn chợt nhớ tới lời mẫu từng lúc , là phụ suối vàng đang phù hộ bọn họ... Lẽ nào...

 

Bịch!

 

Hắn lập tức hướng về bên cạnh Diệp Văn quỳ xuống, dập đầu thật mạnh một cái, giọng vì kích động và kính sợ mà run rẩy: “Đa tạ phụ ! Đa tạ phụ hiển linh phù hộ Liên nương! Nhi t.ử... nhi t.ử nhất định sẽ hiếu thuận với nương cho , rạng rỡ tổ tông!”

 

Nói , hốc mắt đều đỏ hoe.

 

Diệp Văn phản ứng của , tiên là sững sờ, lập tức tâm niệm động, tương kế tựu kế lẽ thể bớt nhiều rắc rối.

 

Bà liền thuận theo : “Phụ con . Mau lên, cầm chân nến gần chút, ánh sáng tối quá, rõ mạch m.á.u.”

 

“Vâng! Vâng!” Ôn Hướng Đông vội vàng bò dậy, lau loạn mặt một cái, cẩn thận từng li từng tí giơ chân nến đến vị trí thích hợp, ngay cả thở mạnh cũng dám, sợ kinh động "phụ " thi triển thần thông.

 

Diệp Văn hít sâu một , xả hết khí trong ống truyền dịch, tìm tĩnh mạch cánh tay yếu ớt vô lực của Chu Ngọc Liên, bà là ngoài ngành, thể đ.â.m một kim trúng ngay, đ.â.m Tưởng Liên ít nhất năm sáu mũi, bà mới đẩy mũi kim , dùng một miếng băng dính nhỏ cố định .

 

Chất lỏng trong suốt đó, bắt đầu từng giọt, từng giọt, từ từ chảy trong cơ thể Chu Ngọc Liên.

 

“Bây giờ truyền cho con là t.h.u.ố.c giục sinh, sẽ giúp con mở cửa , nhưng thời gian cấp bách, chúng còn nhét một quả bóng nước , giúp cửa mở .”

 

Diệp Văn nghiêm túc , “Liên nương, con tin nương ?”

 

Thực trong lòng bà cũng nắm chắc, dù cũng là bác sĩ chuyên nghiệp, chỉ thể dựa một tờ hướng dẫn sử dụng mà thầy lang vườn, chuyện đặt ở hiện đại, là sẽ đào cả ba đời tổ tông lên mà c.h.ử.i.

 

đây là thời cổ đại, bà đây cũng là cách còn cách nào khác .

 

Chu Ngọc Liên mũi kim nhỏ bé và chiếc ống trong suốt cánh tay, bên trong đang từng giọt từng giọt nhỏ chất lỏng, theo những chất lỏng đó cơ thể, trái tim vốn tuyệt vọng của nàng dường như cũng tiêm một chút sức sống.

 

Có những bảo bối thần kỳ của công công, nàng chắc chắn sẽ !

 

Nàng chằm chằm bà bà, khẳng định : “Nương, con tin , đừng căng thẳng, bất luận kết quả thế nào, đây đều là mệnh của Liên nương.”

 

, ngay cả quỷ hồn cũng cách nào, nhận mệnh thì còn thể ?

 

Trong tay Diệp Văn xuất hiện một vật hình cầu trong suốt chứa đầy nước, bà dùng cồn ngâm bộ bàn tay một lượt, đó xuống mép giường Chu Ngọc Liên, thò tay nhét túi nước .

 

Túi nước lâu, ngũ quan của Chu Ngọc Liên liền bắt đầu vặn vẹo.

 

“Đau, đau quá...”

 

đồng thời với sự đau đớn, trong lòng nàng bùng lên hy vọng.

 

Cơn đau quen thuộc như , hai sinh nở, chính là cơn đau kéo dài một thời gian dài !

 

Công công cho quả nhiên đều là bảo vật, thứ mới đặt , bắt đầu đau !

 

Nàng chốc chốc kêu đau, chốc chốc nhịn nở nụ , Ôn Hướng Đông nơm nớp lo sợ nàng, còn tưởng nàng hồi quang phản chiếu, sợ nàng giây tiếp theo liền ngã xuống.

 

Diệp Văn đút cho nàng uống chút t.h.u.ố.c tăng cường thể lực như đường glucose, qua một lúc, khử trùng thò tay kiểm tra.

 

Cửa mở !

 

Chỉ một lát như , nàng mở bốn ngón tay cửa , Diệp Văn lấy khăn tay lau mồ hôi cho nàng, vui mừng : “Liên nương, cố nhịn thêm chút nữa, cửa đang mở , con nhất định thể sinh hạ đứa trẻ cho !”

 

 

Loading...