Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 448: Điền Xuân Hoa Trở Về

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:57
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Câm miệng!” Diệp Văn lạnh lùng quát một tiếng, giọng lớn, nhưng nháy mắt trấn áp cục diện.

 

Ánh mắt bà như lưỡi băng lướt qua Tưởng Lý thị đang giở thói chanh chua, đó chuyển sang Kim phu nhân, Chu Ngọc Liên đang chốn dung , trong lòng quyết định.

 

“Tưởng Lý thị,” Giọng Diệp Văn khôi phục sự bình tĩnh, nhưng mang theo một ý vị phán quyết cuối cùng, “Ơn nuôi dưỡng, Quận quân phủ và nhà họ Kim đều nhận. phần ân tình , là lý do để ngươi dùng để đòi hỏi vô hạn, thậm chí là hiệp ân đồ báo, tiếp tục đến quấy rầy sự yên bình của Ngọc Liên.”

 

Bà ngừng một chút, phân phó với Vạn Toàn ma ma: “Đi lấy một trăm lượng bạc tới.”

 

Rất nhanh, một khay bạc trắng lóa bưng lên.

 

Diệp Văn Tưởng Lý thị nháy mắt ngừng lóc, hai mắt chằm chằm bạc, lạnh lùng :

 

“Một trăm lượng , đủ để nhà họ Tưởng các ngươi mua sắm điền sản, an sống qua ngày. Hôm nay, tiền trao cháo múc, mua đứt cái gọi là ‘ân tình’ giữa ngươi và Ngọc Liên. Từ nay về , Ngọc Liên và nhà họ Tưởng các ngươi, cầu về cầu, đường về đường, còn dính dáng gì nữa! Ngươi nếu còn dám tới cửa quấy rầy, đừng trách nể tình mặt mũi, đưa ngươi gặp quan!”

 

Một trăm lượng! Tưởng Lý thị cả đời từng thấy nhiều tiền như !

 

mà, một Quận quân phủ, một Thông phán phủ, chút tiền so chẳng thấm !

 

Trong mắt Tưởng Lý thị là sự cam lòng, đang nghĩ xem giở thói chanh chua thế nào mới thể đòi thêm nhiều bạc hơn, liền Diệp Văn uy h.i.ế.p : “Ngươi nhất là cất cái tâm tư lệch lạc của ngươi , chắc ngươi cũng , kết cục của nhà họ Điền của Nhị tức phụ hiện nay.”

 

Giọng điệu bà lạnh cứng, Tưởng Lý thị run rẩy một cái.

 

Kết cục của nhà họ Điền mụ ? Còn kẻ tọc mạch chuyên môn chạy đến nhà mụ kể cho mụ nữa kìa.

 

Nhà họ Điền vốn dĩ nên nở mày nở mặt, nay c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chạy thì chạy, Điền bà t.ử đến nay vẫn đang v.ú già ở nhà Điền lão nhị, mắt đều , gặp ai cũng hối hận kịp thế nào vân vân, tuy nhiên đều thể học thuộc lòng lời thoại của bà , than khổ, hương chỉ còn tiếng nhạo.

 

Tròng mắt mụ đảo vài vòng, tham lam bạc, Diệp Văn và Kim phu nhân sắc mặt lạnh lẽo, Chu Ngọc Liên đang cúi đầu, trong lòng nhanh ch.óng cân nhắc lợi hại.

 

Tấm gương nhà họ Điền ở ngay mắt, thái độ của Quận quân cứng rắn như , tiếp tục ầm ĩ e là xôi hỏng bỏng .

 

Mụ lập tức từ đất bò dậy, phủi phủi bụi m.ô.n.g, mặt nặn nụ : “Quận quân, phu nhân thật là hiểu chuyện! Chúng ... chúng cũng là hy vọng Ngọc Liên . Nếu như ... ... xin nhận?”

 

Mụ gần như là giật lấy bạc từ trong khay, ôm c.h.ặ.t lòng.

 

Trơ mắt Tưởng Lý thị hạ nhân đưa , trong sảnh chỉ còn sự im lặng.

 

Kim phu nhân đau lòng con gái, thì con gái lớn lên trong một gia đình chịu nổi như , bà chỉ cảm thấy trái tim như bóp c.h.ặ.t, khó chịu đến mức thở nổi.

 

Bà ôm chầm lấy Chu Ngọc Liên, “Liên nhi, Liên nhi khổ mệnh của .”

 

Chu Ngọc Liên cảm nhận sự đau lòng của ruột, hốc mắt nóng lên, khẽ gọi một tiếng: “Nương...”

 

Giọng Kim phu nhân nghẹn ngào: “Đứa trẻ khổ mệnh của , còn ai thể ức h.i.ế.p con nữa .”

 

Đợi hai con bình phục cảm xúc, Diệp Văn lúc mới : “Thân gia mẫu, Liên nương, bĩ cực thái lai, chuyện đều là quá khứ, những ngày tháng tương lai mới là thứ hảo hảo trân trọng, may mắn đời các còn thể gặp , đây là một loại duyên phận?”

 

“Thay vì chìm đắm trong quá khứ, chi bằng hảo hảo trân trọng hiện tại.”

 

“Quận quân .” Kim phu nhân giúp con gái lau nước mắt, trong lòng hạ quyết tâm càng đối xử với con gái hơn, để bù đắp những thiệt thòi trong quá khứ.

 

“Công xưởng của còn việc, xin phép ngoài , Liên nhi con giữ nương con ở nhà dùng bữa tối hẵng về nhé.” Bà dậy, cáo từ hai .

 

Giải quyết xong Tưởng Lý thị, trong lòng bà nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-448-dien-xuan-hoa-tro-ve.html.]

Thực sự là cái c.h.ế.t của Tưởng Liên trong video quá mức thê t.h.ả.m, Tưởng Lý thị cứ luôn đến xúi giục sinh sự, bà sợ Tưởng Liên ảnh hưởng, chui ngõ cụt sinh con trai, càng sợ nàng thực sự tin những lời quỷ quái đó, uống cái t.h.u.ố.c chuyển t.h.a.i gì đó, ai những thứ đó rốt cuộc là cái gì?

 

Bà nhất định thể để Tưởng Liên xảy một chút chuyện ngoài ý nào!

 

Diệp Văn , Kim phu nhân nắm lấy tay Tưởng Liên, thấy mặt nàng vẫn còn chút bi thương, an ủi: “Liên nhi, đừng những lời của dưỡng mẫu con, nếu con sinh con gái, thì bế về cho nương, phụ nương chỉ thiếu một đứa con, đến lúc đó dẫn một đứa cháu rể về, trong nhà mới nối dõi.”

 

“Con còn trẻ, luôn thể sinh con trai mà.”

 

Lời bề ngoài là đang an ủi Chu Ngọc Liên, nhưng vô hình trung tạo thêm cho nàng một tầng áp lực.

 

Tuy trượng phu và bà bà đều để tâm, nhưng bản nàng vô cùng để tâm, cảnh chính là như , trượng phu và bà bà đối xử với nàng như , nàng thực sự nỡ để bọn họ ngoài chế giễu là “tuyệt hộ”.

 

Chuyện giống như một cái gai, đ.â.m trong lòng Tưởng Liên, vất vả lắm mới thoát khỏi sự đeo bám của ốm nghén, nàng rơi sự giày vò về tinh thần.

 

Từ khi tiến độ của Tưởng Liên thành, trong lòng Diệp Văn thả lỏng hơn nhiều.

 

Phu thê lão đại lão nhị đều thành công , tiếp theo, chỉ còn lão tam và lão tứ, cùng với đối tượng của bọn chúng.

 

Mặc dù đối tượng của lão tam ở phương nào, nhưng dù nhiệm vụ cũng qua một nửa, cũng coi như là an ủi .

 

Tính toán ngày tháng, bà đến thế giới tròn một năm, nghĩ đến sự đổi của gia đình trong một năm nay, trong lòng Diệp Văn vô cùng vui mừng.

 

Theo nguyên tác, lúc , cả nhà họ Ôn đáng lẽ đều mất mạng, nhưng bây giờ ai nấy đều đang phát triển theo hướng .

 

Đang suy nghĩ, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận âm thanh ríu rít.

 

“Nương! Con về !”

 

Diệp Văn sửng sốt, Điền Xuân Hoa về ?!

 

Giây tiếp theo, liền thấy tới từ ngoài cửa vội vã bước , đến mặt Diệp Văn, “Bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, “Bà bà ở , xin nhận của tức phụ một lạy.”

 

Diệp Văn suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

Nửa năm gặp, Điền Xuân Hoa béo lên một chút, nhưng mà, thứ vàng ch.óe nàng là chuyện gì !

 

Nàng là bê cả mỏ vàng lên !

 

Còn nữa, cái kiểu hành lễ hào sảng nhưng chẳng thể thống gì là học từ !

 

“Sao con đột nhiên về ?” Đầu óc bà choáng váng, nhưng vẫn đỡ Điền Xuân Hoa dậy hỏi, “Con công xưởng ở kinh thành ai trông coi?!”

 

“Người yên tâm, khi từ kinh thành về, con sớm sắp xếp thỏa công việc của công xưởng ở kinh thành , Tích Anh biểu tỷ và lão nhị trông coi, sẽ xảy vấn đề gì , cứ yên tâm !”

 

Điền Xuân Hoa vui vẻ đáp:

 

“Trước khi nương chẳng cùng việc buôn bán áo len lông cừu ? Thời tiết hiện tại đang dần chuyển lạnh, chính là thời cơ để bán áo len lông cừu, nương, lông cừu chúng tích trữ đây, thể tận dụng !”

 

Thì là vì chuyện mà về, Diệp Văn lúc mới đặt trái tim trở trong bụng.

 

“Chuyện áo len lông cừu chúng chẳng lên kế hoạch từ , cần con cất công chạy về một chuyến? Hiện nay thành y sớm xong, chỉ đợi thời tiết lạnh xuống là mở bán thôi.”

 

Điền Xuân Hoa bí hiểm, “Nương, đây chỉ là một trong đó, con về, là để nương kiểm tra sổ sách.”

 

 

Loading...