Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 442: Tưởng Liên Cải Tạo Hoàn Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:51
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Chính Hoằng sầm mặt, cứng miệng : “Ta gây khó dễ với nó lúc nào?”

 

“Còn gây khó dễ nữa!” Kim phu nhân trêu chọc, “Ta thấy ông chỉ thiếu nước dọa chạy mất thôi!”

 

Bà kéo Chu Chính Hoằng xuống lương đình, “Con gái con rể tình cảm , đây là chuyện ? Hướng Đông còn là con trai cả của Quận quân, tương lai phần lớn sản nghiệp của Quận quân đều là của nó, Liên nhi còn lo sống ?”

 

Cổ nhân đều coi trọng trưởng ấu tự, lúc phân chia di sản cũng như , con trai cả gần như thể lấy gần bảy thành gia sản trong nhà.

 

Mặc dù Diệp Văn chắc chia như , nhưng cản trở Kim phu nhân dùng tư duy theo quán tính để nghĩ như thế.

 

“Còn về việc nó tiếp tục khoa cử , điều đó quan trọng ? Có một nương là Quận quân, còn một tam sách, Thất hoàng t.ử và nhà bọn họ cận như , còn quan hệ họ hàng với nhà họ Giang, phận như , cho dù ngay cả một công danh Tú tài cũng , Liên nhi theo nó cũng sẽ chịu thiệt, ông cứ mẩy cái gì chứ!”

 

Bà vươn ngón tay, hung hăng chỉ trán Chu Chính Hoằng một cái.

 

“Ta,” Sắc mặt Chu Chính Hoằng vẫn chút tự nhiên, “Ta chính là nghĩ đến đứa con gái vất vả lắm mới tìm cứ như nó cướp mất, trong lòng thoải mái, lúc Liên nhi thành chúng mặt, chừng tiểu t.ử coi thường nó, ức h.i.ế.p nó thế nào !”

 

“Chính nó cũng , còn từng động thủ với Liên nhi, mỗi nghĩ đến chuyện , liền bóp c.h.ế.t nó!”

 

“Trong đầu ông rốt cuộc đang nghĩ cái gì !” Kim phu nhân hận sắt thành thép, “Trước thì thôi , Quận quân cũng , lúc đó tình hình khác. Bây giờ nó nếu vẫn còn ức h.i.ế.p nó, thể bằng lòng từ bỏ tiền đồ để ở bên cạnh Liên nhi chờ sinh ? Có thể cam tâm tình nguyện theo Liên nhi đến nhà nhạc phụ ở ?”

 

“Cũng là con rể tới cửa, ngày ngày ở nhà nhạc phụ, chừng khác chê thế nào ! Ông nó xem, nửa phần tình nguyện nào ? Cho dù ngày ngày sắc mặt ông, nó đều cam tâm tình nguyện đấy!”

 

Kim phu nhân tiếp tục : “Ta lời khó ở phía , đứa con rể còn hài lòng hơn cái tên Trình Bảo Nghiệp gì đó nhiều, thôi, ông đừng dọa chạy mất đấy!”

 

Qua vài ngày, Diệp Văn đến Chu phủ thăm hỏi.

 

Bà thấy sắc mặt Tưởng Liên hồng hào hơn ít, uất kết giữa lông mày cũng tan nhiều, trong lòng an ủi.

 

Hai dạo bước trong hoa viên, Diệp Văn nắm lấy tay nàng, khẽ : “Nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của con, nương liền yên tâm . Ở đây quen ? Nương thấy Kim phu nhân đối với con là thật sự .”

 

Tưởng Liên ánh mắt dịu dàng mẫu ở cách đó xa, thấp giọng : “Nương ... đối xử với con cực . Chỉ là, đôi khi con cảm thấy, giống như đang mơ...”

 

Diệp Văn hiểu ý của nàng, bà thẳng Tưởng Liên: “Liên nương, mơ? Đây là những gì con đáng nhận. Kim phu nhân và Chu đại nhân là cha ruột của con, tình yêu của bọn họ dành cho con, là m.á.u mủ tình thâm, mất tìm , hận thể đem trống gần hai mươi năm qua bù đắp hết cho con.”

 

, nhưng con luôn cảm thấy xứng, con chẳng qua chỉ là lớn lên ở trong thôn, bọn họ cao quý như , những ngày con chỉ sợ sai sai, chọc khác chê bọn họ...”

 

Thì , Tưởng Liên chút tự ti.

 

Mặc dù cha ruột quyền thế, nhưng nàng từ nhỏ lớn lên ở nơi như , đột nhiên trở về một gia đình như thế , sự tự ti trong xương tủy bắt đầu sinh sôi, điều khiến Tưởng Liên khó chịu.

 

Diệp Văn suy nghĩ một chút, nắm lấy tay nàng, an ủi: “Liên nương, nếu con cảm thấy tự nhiên, thể cùng nương về nhà, dù thế nào nữa, nhà họ Ôn mãi mãi là nhà của con.”

 

“Nương...” Tưởng Liên vẻ mặt cảm động bà bà.

 

Biết trong lòng Tưởng Liên khúc mắc, Diệp Văn xoay tìm đến Kim phu nhân, đem khúc mắc của Tưởng Liên kể chi tiết.

 

Kim phu nhân xong đau lòng thôi: “Đứa trẻ , ngốc như ...”

 

Diệp Văn ngừng một chút, : “Chi bằng, phu nhân tổ chức một bữa tiệc nhận , đường đường chính chính cho tất cả , nàng là Đại tiểu thư của nhà họ Chu. Nhận sự công nhận của , khúc mắc trong lòng Liên nương tự nhiên sẽ cởi bỏ.”

 

Kim phu nhân áy náy : “Chuyện , ban đầu về nhà lão gia tổ chức , nhưng Liên nhi nôn mửa lợi hại, ngửi thấy mùi khói dầu liền khó chịu, thêm đó còn bận rộn xử lý chuyện của nhà họ Trình, liền tạm thời gác , nào ngờ kéo dài đến tận bây giờ...”

 

Trong mắt bà tràn đầy sự áy náy, “Quận quân yên tâm, hiểu , chuyện giao cho .”

 

Nghe bà như , Diệp Văn mới hài lòng gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-442-tuong-lien-cai-tao-hoan-thanh.html.]

 

Hai tháng , Chu Ngọc Hoàn về nhà, Trình Bảo Nghiệp vốn còn lo lắng nhà họ Chu trả thù, nhưng Chu Chính Hoằng cũng khó , chỉ sai đem bộ của hồi môn của Chu Ngọc Hoàn dọn , nhà họ Trình lập tức trở thành một mớ hỗn độn.

 

Trình Bảo Nghiệp vì giữ thể diện, vay nhiều tiền lãi cao ở bên ngoài, kết quả mang về nhà bắt đầu sòng bạc, nhanh thua sạch sành sanh.

 

Phương di nương thấy tình thế , cuỗm theo chút bạc vụn cuối cùng của nhà họ Trình, bỏ trốn.

 

Không lâu , Trình Bảo Nghiệp chủ nợ ép tới cửa, trạch viện của nhà họ Trình mang gán nợ, Trình Bảo Nghiệp lưu lạc đầu đường xó chợ.

 

Hắn mà còn mặt dày đến cửa nhà họ Chu, rêu rao là sai , hòa với Chu Ngọc Hoàn.

 

Người nhà họ Chu cũng khó , chỉ đuổi .

 

Tất cả đều Chu đại nhân nhân hậu, ngay cả con rể cũ màng thể diện như cũng giáo huấn .

 

Tuy nhiên một đêm nọ, Trình Bảo Nghiệp , khi say rượu ngã xuống sông, c.h.ế.t đuối.

 

Theo lý mà , một xu dính túi, rượu loại đồ vật giá bán cũng rẻ, lấy tiền uống rượu?

 

sự việc cứ như xảy , Trình Bảo Nghiệp say rượu c.h.ế.t đuối.

 

Ngay đó, t.h.i t.h.ể của Phương di nương cũng phát hiện ở ngôi miếu hoang phía Bắc thành.

 

Trong lòng Diệp Văn hiểu rõ, trong chuyện chắc chắn b.út tích của Chu Chính Hoằng.

 

Gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, bà và Kim phu nhân bàn bạc chi tiết về lễ nhận .

 

Ba ngày , Chu phủ giăng đèn kết hoa, tân khách tấp nập.

 

Kim phu nhân phát thiệp mời rộng rãi, những gia đình m.á.u mặt ở kinh thành đều nhận lời mời.

 

Trên bàn tiệc, Chu Chính Hoằng dẫn theo Kim phu nhân trịnh trọng tuyên bố: “Hôm nay mời chư vị đến đây, là cho , đứa con gái thất lạc gần hai mươi năm của nhà họ Chu chúng —— tìm thấy !”

 

Trong ánh mắt kinh ngạc của , Tưởng Liên mặc hoa phục, do đích Kim phu nhân dẫn mặt .

 

Chu Chính Hoằng lớn tiếng : “Đây chính là đích trưởng nữ của nhà họ Chu chúng , Chu Ngọc Liên!”

 

Khi Tưởng Liên cùng nhà họ Chu sảnh, trong đám tân khách truyền đến một trận kinh ngạc trầm trồ.

 

“Giống, thật sự quá giống!”

 

“Cùng Ngọc Hoàn quả thực là đúc từ một khuôn...”

 

“Không hổ là tỷ ruột thịt, lông mày , thần thái , sai một ly.”

 

Những tiếng tán thưởng lọt tai Tưởng Liên, khiến nàng bất giác cúi đầu xuống.

 

Nàng và Chu Ngọc Hoàn dung mạo cực kỳ giống , nhưng là khuê tú chân chính nuôi dưỡng trong nhung lụa, còn thì...

 

Nàng theo bản năng rút bàn tay đang Kim phu nhân nắm , chỉ sợ đôi bàn tay thô ráp của , sự so sánh sẽ khiến nhà họ Chu mất mặt, chuốc lấy việc khác âm thầm nghị luận nàng rốt cuộc cũng chỉ là một “thôn phụ”.

 

Kim phu nhân nắm tay nàng c.h.ặ.t hơn, cho phép nàng lùi bước.

 

Bà mang theo nụ đắc thể, ánh mắt lướt qua các tân khách, giọng rõ ràng mà dịu dàng: “Chư vị sai, Liên nhi và Ngọc Hoàn của nó, quả thực cực kỳ giống .”

 

 

Loading...