Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 440: Chu Chính Hoằng Nổi Giận
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:49
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
giọng điệu cố ý dịu dàng của ông ngược vẻ cứng nhắc, Vân Di chớp chớp mắt, rụt về phía .
Kim phu nhân thấy thế, buồn bực lườm trượng phu một cái.
Bà cũng vội, từ trong tay áo lấy một chiếc khóa bạc nhỏ nhắn tinh xảo, nhẹ nhàng lắc lư.
Quả nhiên, trẻ con đối với những thứ lấp lánh là tò mò nhất. Sự chú ý của Vân Di lập tức thu hút, đôi mắt dõi theo chiếc khóa bạc đang lắc lư .
Kim phu nhân dịu dàng dỗ dành: “Vân Di ngoan, đến chỗ ngoại tổ mẫu đây, chiếc khóa bạc cho con chơi, ?”
Vân Di chiếc khóa bạc, ngẩng đầu nương.
Tưởng Liên dịu dàng mỉm với con bé, khẽ : “Đi , Vân Di, đó là ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ, là... cha ruột của nương.”
Kim phu nhân luôn giữ nụ môi, đều tỏa thiện ý, trẻ con đối với sự yêu ghét của con nhạy cảm, lập tức phán đoán vị quý phu nhân đối với những ác ý, ngược , còn thích .
Vân Di lúc mới buông tay , chần chừ, nhích từng bước nhỏ đến mặt Kim phu nhân.
Kim phu nhân ôm chầm lấy con bé lòng, gọi tâm can bảo bối, đặt chiếc khóa bạc nhỏ đó lòng bàn tay mềm mại của con bé.
Vân Di nắm chiếc khóa bạc, phát tiếng lanh lảnh “khúc khích”.
Cảnh tượng cũng khiến khuôn mặt căng thẳng của Chu đại nhân dịu , nhịn vươn tay , cực kỳ nhẹ nhàng chạm gò má mũm mĩm của Vân Di.
“Chiếc khóa bạc , vẫn là của con lúc nhỏ đấy.” Kim phu nhân về phía Tưởng Liên, giải thích, “Từ khi con mất tích, ngày nào nương cũng mang thứ bên .”
Trong lòng Tưởng Liên khẽ động, “Nương...”
Thì , trong quá khứ khi nàng sống khổ thể tả, ảo tưởng xem nương ruột nhớ mong , thì nương cũng đang nhớ mong nàng ...
Chu Ngọc Hoàn giường nghiêng đầu, qua khe hở của rèm châu, nàng thấy nương đang ôm trong lòng, rạng rỡ với Tiểu Vân Di.
Khi ánh mắt nàng rơi hàng lông mày loáng thoáng giống của Vân Di, trong lòng chợt nhói lên.
Nếu con gái nàng còn sống, cũng nên chừng tuổi , cũng nên ngây thơ hồn nhiên như , vui đùa gối...
Nghĩ đến đây, bi thương như thủy triều dâng lên, ánh mắt nàng tối sầm , lặng lẽ đầu chằm chằm lên đỉnh màn, thần sắc tràn đầy sự ảm đạm khó giấu.
Vân Di chơi đùa với chiếc khóa bạc, đôi mắt to đen láy tò mò dáo dác xung quanh, lơ đãng, qua rèm châu đang đung đưa, thấy bóng đang lặng lẽ chiếc giường nhỏ ở gian trong.
Con bé chằm chằm Chu Ngọc Hoàn hết đến khác, đột nhiên vươn ngón tay nhỏ bé chỉ bên trong, dùng giọng tràn đầy vẻ ngây thơ, lớn tiếng phát hiện của :
“Nương, nương! Dì đang ... giống nương thế ạ?”
Câu hỏi , thu hút ánh mắt của về phía Chu Ngọc Hoàn.
Diệp Văn chú ý tới thần sắc bi thương của Chu Ngọc Hoàn, trong lòng hiểu rõ, dịu dàng giải thích với Vân Di: “Vân Di, đó là của nương con, con gọi là tiểu di.”
Chu Ngọc Hoàn cũng tiếng ngoài rèm châu.
Đứa trẻ đó đang mở to đôi mắt trong veo, chút sợ hãi nàng, trong ánh mắt tràn đầy sự tò mò thuần khiết.
Giờ khắc , khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Di, dường như chồng lên khuôn mặt mờ nhạt của đứa con gái c.h.ế.t yểu trong ký ức của nàng.
Trên khuôn mặt tái nhợt của nàng cố gắng nặn một nụ cực nhạt, giọng tuy yếu ớt, nhưng mang theo sự dịu dàng vô bờ bến: “Con... tên là Vân Di? Thật là một... cái tên .”
Vân Di nàng, dường như theo bản năng cảm nhận sự buồn bã của nàng, đột nhiên giơ chiếc khóa bạc lấp lánh trong tay lên, hướng về phía nàng, giọng non nớt vang lên: “Tiểu di, đừng buồn, khóa bạc cho , xem .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-440-chu-chinh-hoang-noi-gian.html.]
Thiện ý vụng về của đứa trẻ, giống như một tia sáng yếu ớt, chiếu rọi đáy lòng Chu Ngọc Hoàn.
Hốc mắt nàng chợt ươn ướt, nước mắt cố kìm nén trào .
Nàng nâng cánh tay chút vô lực lên, hướng về phía Vân Di khẽ vẫy vẫy.
Kim phu nhân hiểu ý, bế Vân Di nhẹ nhàng bước đến bên giường.
Bàn tay Chu Ngọc Hoàn run rẩy nâng lên, cực kỳ nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Vân Di.
“Tiểu di... thấy Vân Di, liền vui ...” Giọng nàng nghẹn ngào.
Nếu đứa con của nàng còn đời, hẳn cũng là dáng vẻ .
Nội tâm tĩnh lặng như c.h.ế.t gần hai năm nay như nắng hạn gặp mưa rào, lẽ huyết mạch hóa giải, Chu Ngọc Hoàn cảm thấy dường như đây chính là ý trời, để nàng trong bước đường cùng gặp gia đình Diệp Quận quân, tìm tỷ tỷ của .
Cũng... tìm con của .
Đã là con gái của tỷ tỷ, cũng chảy dòng m.á.u của nàng, tính là nửa đứa con gái của nàng chứ?
Chu Ngọc Hoàn từ tận đáy lòng nảy sinh lòng thương yêu đối với Vân Di.
Tiểu nha đầu đối với dì nhỏ dung mạo giống nương cũng tò mò, con bé sáp gần, vươn bàn tay nhỏ bé sờ sờ lông mày của Chu Ngọc Hoàn.
“Người thật sự giống nương con, tiểu di, đừng nhíu mày, nương nhíu mày, , bây giờ nhíu mày thì hơn nhiều , cũng đừng nhíu mày, lắm!”
Dáng vẻ nghiêm túc của đứa trẻ khiến đều nhịn , Chu Ngọc Hoàn ngoan ngoãn giãn lông mày , “Được, tiểu di nhíu mày. Vân Di thật ngoan.”
Chu đại nhân nhạy bén nắm bắt thâm ý trong lời của Vân Di, lập tức sầm mặt xuống, ánh mắt như đuốc bức bách Ôn Hướng Đông: “Liên nhi sống vui vẻ? Có tên khốn kiếp nhà ngươi chà đạp nó ?!”
Lời , đừng là Ôn Hướng Đông, ngay cả Diệp Văn cũng thầm toát mồ hôi hột.
Trong lòng Ôn Hướng Đông đ.á.n.h trống liên hồi. Trước quả thực từng bạc đãi Tưởng Liên, nếu Liên nương lúc đem nợ cũ bộ rũ sạch , nhạc phụ nhạc mẫu thể dễ dàng tha cho ? E là lập tức sẽ mang Liên nương ...
Không ngờ Tưởng Liên nhẹ nhàng kéo tay áo Chu Chính Hoằng, dịu dàng : “Phụ , nữ nhi gả cho tướng công là phúc phận bằng trời. Nếu mối hôn sự , những ngày tháng như hiện tại?”
Thần sắc Chu Chính Hoằng dịu , trong lòng ngẫm nghĩ quả thực là như .
Liên nhi nông hộ bình thường nhận nuôi, nếu gả nhà họ Ôn, nhiều nhất cũng chỉ là gả cho một nhà nông dân.
Ngay cả khi nhà họ Ôn phát đạt, mối hôn sự cũng coi như là Liên nhi trèo cao .
Càng cần nhà họ Ôn từng bước thăng tiến, môn như ngày hôm nay, thực sự là tạo hóa của Liên nhi.
Trái tim treo lơ lửng nửa ngày của Ôn Hướng Đông rốt cuộc cũng buông xuống, trong ánh mắt Tưởng Liên tràn đầy sự cảm kích.
Hắn vạn vạn ngờ tới, Liên nương đem những ủy khuất trong quá khứ nuốt hết bụng, còn bảo vệ như .
Cổ họng nghẹn , đột nhiên vén vạt áo, “Phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.
“Nhạc phụ đại nhân minh giám, quả thực là con rể khốn kiếp, chỉ bạc đãi Liên nương, còn... còn từng động thủ.”
Giọng run rẩy, nhưng từng chữ rõ ràng, “Sau nương dạy bảo, mới hiểu đạo lý . Đủ loại chuyện , đều là lầm của con, nhạc phụ đ.á.n.h phạt, tuyệt nửa lời oán hận. Hôm nay lập lời thề tại đây, từ nay về nhất định sẽ hối cải để mới, hảo hảo đối xử với Liên nương. Nếu còn nửa điểm với nàng , mặc cho nhạc phụ xử trí!”
Chu Chính Hoằng bừng bừng nổi giận, vớ lấy chén trong tầm tay định ném qua: “Tốt cho tên khốn kiếp nhà ngươi! Lại dám ức h.i.ế.p con như !”