Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 439: Nhạc Phụ Nhìn Con Rể
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:48
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim phu nhân gặp Ôn Hướng Đông nhiều , bản vốn ấn tượng với , hiện tại chính là trượng phu của Tưởng Liên, mặt đều nở hoa.
Nhạc mẫu con rể càng càng ưng ý, thấy tướng công giáo huấn con rể, bà liền sầm mặt .
“Ông lấy bộ dạng đó dọa ?!” Bà trách yêu, “Năm đó nôn mửa lợi hại như , ông ở ? Con rể thể buông bỏ khoa cử để ở bên cạnh con gái, mạnh hơn ông bao nhiêu , ông bớt hung dữ với nó !”
Nhắc tới năm đó, Chu đại nhân giống như một quả bóng xì , xẹp lép thấy rõ.
“Ta đây là suy nghĩ cho đôi phu thê nhỏ bọn chúng ...” Ông lầm bầm.
“Bớt !” Kim phu nhân lườm ông một cái, lúc mới buông tha cho lão đại, đầu múc một bát cháo thập cẩm, đưa cho ma ma.
Ma ma nhận lấy, đút cho Chu Ngọc Hoàn giường.
Bản bà thì múc một bát, múc một thìa đưa đến bên miệng Tưởng Liên, “Liên nhi, mau nếm thử xem, năm đó nương m.a.n.g t.h.a.i con cũng chỉ thể ăn thứ , chừng con cũng thể.”
Tưởng Liên ngẩn , cháo thập cẩm bên môi thậm chí thổi nguội cẩn thận, nhiệt độ vặn.
Chuyện ân cần như , từng ai cho nàng.
Lúc nhỏ nàng cũng từng ảo tưởng sẽ nương đối xử dịu dàng, nhưng nương của nàng...
Những năm đầu còn đỡ, chỉ là mắng c.h.ử.i nàng, đời, đối xử với nàng thể là tồi tệ.
Đây là đầu tiên gần hai mươi năm, Tưởng Liên cảm nhận sự chăm sóc như . Cho dù bà bà đổi hơn, cũng từng đút cơm cho nàng như thế .
Hương thơm thoang thoảng của cháo thập cẩm lan tỏa khoang mũi, Tưởng Liên kinh ngạc phát hiện hề cảm giác buồn nôn.
Trước đừng là đưa thức ăn đến gần như , chỉ cần thấy bưng thức ăn tới, nàng đều nôn thốc nôn tháo.
“Đứa trẻ ngốc, còn ngẩn đó gì, há miệng a.” Kim phu nhân thúc giục.
Diệp Văn ở một bên lo lắng : “Liên nương, là con cố nhịn ăn một chút?”
Những ngày , nàng gần như là ăn gì nôn nấy, thỉnh thoảng trạng thái hơn một chút thể ăn chút cháo trắng, nhưng rốt cuộc cũng chẳng dinh dưỡng gì, Diệp Văn đành lấy chút nước đường glucozơ từ trong gian cho nàng uống, duy trì thể lực cơ bản.
Vốn dĩ chẳng chút thịt nào, Tưởng Liên những ngày càng gầy đến mức sắp biến dạng.
Tưởng Liên khẽ há miệng, tiếp đó chiếc thìa mang theo cháo đút miệng nàng, nhà họ Ôn đều căng thẳng nàng, chỉ sợ giây tiếp theo nàng sẽ nôn .
Tuy nhiên đợi hồi lâu, Tưởng Liên cũng phản ứng gì.
Ôn Hướng Đông kinh hỉ hô lên: “Liên nương, nàng thể ăn đồ ăn !”
Kim phu nhân đút cho Tưởng Liên mấy miếng nữa, Tưởng Liên đều ăn hết, cho đến khi ăn xong một bát cháo thập cẩm nhỏ, nàng đều biểu hiện nôn mửa.
Nhìn thấy nàng rốt cuộc cũng bắt đầu ăn đồ ăn, đều thở phào nhẹ nhõm.
“Ta con thể ăn cái mà.” Kim phu nhân vui mừng khôn xiết, “Năm đó nương m.a.n.g t.h.a.i hai tỷ các con, cũng chỉ thể ăn những thứ , ăn mãi cho đến khi bụng phình to lên, mới thể ăn cơm canh khác, Liên nhi, nếu con thể ăn cái , chi bằng cùng chúng về Chu phủ ở một thời gian, nương ngày ngày nấu cháo cho con ăn!”
Chu đại nhân vội vàng hùa theo: “ ! Phụ nương mới tìm con, con ...” Ông liếc thấy Ôn Hướng Đông, nửa câu đành nuốt ngược trở , chỉ ân cần con gái.
“Chuyện ...” Đối mặt với sự nhiệt tình của cha ruột, Tưởng Liên chút luống cuống.
Nàng lén dáng vẻ thôi của trượng phu, thấy sự kỳ vọng sắp tràn trong mắt cha ruột, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-439-nhac-phu-nhin-con-re.html.]
Diệp Văn lúc lên tiếng: “Liên nương, cứ theo bản tâm là . Bọn họ là ruột thịt của con, những năm Kim phu nhân rơi bao nhiêu nước mắt vì con, nếu con —”
Bà ngừng một chút, ôn tồn , “Thì .”
Nội tâm do dự quyết của Tưởng Liên rốt cuộc cũng đưa quyết định, nàng nâng mắt, hướng Kim phu nhân khẽ gật đầu: “Vậy... phiền phụ nương .”
“Con cũng !” Ôn Hướng Đông vội vã tỏ thái độ.
Chu đại nhân lập tức đen mặt.
Bọn họ mong mong trăng mới mong con gái trở về, tên con rể chướng mắt xen gì?
Kim phu nhân âm thầm kéo tay áo trượng phu.
Bà hiểu sự ghen tuông của Chu đại nhân? Đành hòa giải: “Cô gia tự nhiên cùng , bảo quản gia dọn dẹp sương phòng phía Tây .”
Cái gật đầu của Kim phu nhân khiến vội vàng hùa theo: “Vậy thì phiền nhạc phụ nhạc mẫu , con cũng quấy rầy vài ngày, bên cạnh Liên nương luôn chiếu cố.”
Chu đại nhân kẻ “cướp” mất con gái , chỉ cảm thấy lúc đặc biệt chướng mắt, trong mũi hừ một tiếng gần như thể thấy.
Bọn họ vất vả lắm mới tìm con gái, còn kịp ủ ấm, chia một nửa cho ngoài?
Huống hồ đôi phu thê nhỏ ở cùng một chỗ, phụ như ông, thêm vài câu tâm tình với con gái cũng tiện.
Kim phu nhân thu hết sự khó chịu của trượng phu đáy mắt, trong lòng buồn bất đắc dĩ.
Bà lặng lẽ vươn tay, véo nhẹ một cái eo của Chu đại nhân, mặt mang theo nụ ôn hòa với Ôn Hướng Đông: “Đây là tự nhiên, Liên nhi hiện giờ đang mang thai, con ở bên cạnh chăm sóc, chúng cũng yên tâm hơn. Ta lập tức bảo hạ nhân dọn dẹp noãn các ở sương phòng phía Tây , hai phu thê các con tạm thời ở .”
Lời của bà giữ thể diện và tâm ý cho con rể, xoa dịu chút cảm xúc nhỏ bé tiện của trượng phu.
Dù cũng là sương phòng tách biệt, còn hơn là đôi phu thê nhỏ lúc nào cũng dính lấy , khiến hai lão già bọn họ xen .
Lúc , ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng bước chân vụn vặt.
Chỉ thấy Vân Di bước đôi chân ngắn ngủn “lạch cạch lạch cạch” chạy , đ.â.m sầm bên cạnh Tưởng Liên, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy tay áo Tưởng Liên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vành mắt ửng đỏ mang theo tiếng nức nở: “Nương đừng ! Vân Di ở cùng nương!”
Những ngày Tưởng Liên ốm nghén lợi hại, tinh thần sa sút, tiểu nha đầu Diệp Văn dặn dặn nhiều , đến ồn nương, con bé lâu rúc lòng nương ngủ .
Vừa nãy ở ngoài cửa loáng thoáng ma ma nương thể khỏi phủ ở vài ngày, tiểu nha đầu lập tức sốt ruột.
Đột nhiên chạy một đứa trẻ, lập tức khiến bầu khí trong phòng trở nên hoạt bát hơn một chút.
Kim phu nhân thấy cô cháu ngoại gái nhỏ nhắn xinh xắn , trái tim đều tan chảy, vội vàng cúi , dịu dàng dỗ dành: “Ây dô, Vân Di ngoan của ngoại tổ mẫu, mau qua đây để ngoại tổ mẫu xem nào.”
Thì tiểu nha đầu thấy, chính là cháu ngoại gái ruột của bà, thảo nào lúc đó bà cảm thấy thiết.
Nhìn dáng vẻ giống hệt con gái lúc nhỏ, mặt Kim phu nhân tràn đầy sự thương yêu.
Vân Di vùi cái đầu nhỏ lưng Tưởng Liên, chỉ lộ đôi mắt to, rụt rè mang theo chút tò mò đ.á.n.h giá Kim phu nhân và Chu đại nhân, nhỏ giọng lầm bầm: “Không ... nương...”
Chu đại nhân ngày thường nghiêm túc quen , lúc đối mặt với tiểu nhân nhi mềm mại , cũng chút luống cuống tay chân.
Đây chính là con gái của Liên nhi?
Ông tiến gần hơn một chút, sợ sự nghiêm túc của dọa đến con bé, đành cố gắng dịu nét mặt, giọng cũng hạ thấp xuống vài phần: “Vân Di ? Ta là ngoại tổ phụ.”