Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 438: Bắt Bẻ
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:47
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn đang bận rộn trong công xưởng, do Diệp Văn phái tới hỏa tốc gọi về, chỉ trong nhà chuyện lớn. Hắn bước cửa, còn kịp rõ tình hình trong phòng, ánh mắt khóa c.h.ặ.t Tưởng Liên đang quỳ mặt đất, vành mắt ửng đỏ.
“Liên nương!”
Trong lòng Ôn Hướng Đông thắt , cũng chẳng màng đến lễ nghĩa, bước nhanh lên phía , một tay đỡ Tưởng Liên từ trong n.g.ự.c Kim phu nhân dậy, cẩn thận bảo vệ nàng ở phía , chân mày nhíu c.h.ặ.t, mang theo vài phần bất mãn và trách móc về phía Diệp Văn:
“Nương! Người đây là đang gì ? Liên nương nàng hiện giờ đang mang thai, thể nặng nề, thể để nàng quỳ chứ? Cho dù nàng chỗ nào đúng, cứ với con, con sẽ gánh vác, tuyệt đối thể để nàng chịu ủy khuất a!”
Một chuỗi hành động và lời của nhanh gấp, tràn đầy ý bảo vệ, cũng chẳng sợ Diệp Văn sẽ bất mãn với .
Chu Chính Hoằng và Kim phu nhân sửng sốt.
Cái gì? Liên nhi m.a.n.g t.h.a.i ?!
Kim phu nhân nắm c.h.ặ.t lấy tay Tưởng Liên, kinh hỉ hỏi: “Liên nhi, con m.a.n.g t.h.a.i ?”
Sắc mặt Tưởng Liên ửng đỏ, gật đầu khẽ “Vâng” một tiếng.
Giữa lông mày Kim phu nhân nhuốm vẻ vui mừng, kéo nàng xuống bên cạnh, “Mau xuống, đứa trẻ , chuyện lớn như với nương? Nữ t.ử m.a.n.g t.h.a.i là vất vả nhất, con nghỉ ngơi nhiều hơn, ốm nghén ?”
Tưởng Liên gật gật đầu.
Tiểu Đào hùa theo : “Đại thiếu nãi nãi nhà chúng ốm nghén lợi hại lắm, dạo uống nước cũng nôn, hôm nay chúng vốn định ngoài bái Bồ Tát, cầu Bồ Tát thương xót, để Đại thiếu nãi nãi nhà chúng đừng nôn nữa, nào ngờ gặp ...”
Gặp Xuân Đào, từ đó dính dáng đến chuyện của nhà họ Chu.
Kim phu nhân đau lòng nàng: “Trước lúc nương m.a.n.g t.h.a.i hai đứa con, cũng nôn mửa lợi hại, cái gì cũng ăn vô, ngoại tổ mẫu các con liền nấu cháo thập cẩm cho nương, nương mới thể ăn một chút, lát nữa nương sẽ đích nấu, nương cũng học một tay từ ngoại tổ mẫu con đấy!”
“Không cần phiền phức ạ...” Tưởng Liên chút thụ sủng nhược kinh, nàng từng nhận sự quan tâm như , vô cùng mất tự nhiên.
Kim phu nhân cho phép cự tuyệt, “Thế thì tính là phiền phức gì? Mang t.h.a.i vốn vất vả, ăn vô đồ ăn thì , con đợi đấy, nương bây giờ nấu cho con ngay.”
“Quận quân, thể cho mượn nhà bếp dùng một lát ?” Bà hướng Diệp Văn hỏi.
Diệp Văn gật gật đầu, bảo hạ nhân dẫn bà nhà bếp.
Bà , trong phòng chỉ còn Chu đại nhân, ông đang chuẩn đón con gái về nhà với niềm vui sướng ngập tràn thì gã hán t.ử trẻ tuổi đột ngột xông cắt ngang, ông khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét lập tức rơi Ôn Hướng Đông.
Đây là phu quân của Liên nhi? Đứa con gái mới nhận , chỉ gả cho , mà ngay cả hài t.ử cũng ?
Người phụ như ông, còn kịp nếm trải niềm vui tìm thứ mất, đối mặt với hiện thực con gái sớm là tức phụ nhà , trong lòng lập tức chút vui.
Ông đ.á.n.h giá Ôn Hướng Đông, chỉ thấy đối phương vóc dáng cao lớn, thể cách tráng kiện, nhưng làn da ngăm đen, trán còn lấm tấm mồ hôi do vội vã chạy về, toát một cỗ khí tức của việc thực tế, khác xa một trời một vực với hình tượng con rể ôn văn nhĩ nhã trong lòng ông.
Nhạc phụ con rể, chính là đủ kiểu bắt bẻ, từ đầu đến chân đều thể bới móc khuyết điểm của Ôn Hướng Đông.
Trong lòng Chu Chính Hoằng thầm nghĩ, cao lớn thì thừa, nhưng thư quyển khí đủ, một cái liền là một hán t.ử thô kệch, xứng với đứa con gái như hoa như ngọc của ông?
Tuy nhiên, khi thấy câu chút do dự “Con sẽ gánh vác” của Ôn Hướng Đông, thấy tư thế theo bản năng bảo vệ Tưởng Liên ở phía của , sự bắt bẻ của Chu Chính Hoằng, rốt cuộc cũng dịu một tia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-438-bat-be.html.]
Dù nữa, tiểu t.ử đối với Liên nhi cũng là thật lòng bảo vệ, xem như cũng chút đảm đương. Lại là con trai cả của Quận quân, tương lai chính là nắm quyền quản gia, so với tên cẩu tặc nhà họ Trình , quả thực mạnh hơn nhiều!
Chỉ là... đứa con rể , ông vẫn hảo hảo cân nhắc, tuyệt đối thể giống như Ngọc Hoàn, gửi gắm sai !
“Nương? Đây là chuyện gì ?” Ôn Hướng Đông khó hiểu, Liên nương gọi Kim phu nhân là nương?
“Lão đại, mau bái kiến nhạc phụ của con .” Diệp Văn đem chuyện Tưởng Liên tìm cha ruột một , Ôn Hướng Đông xong, cảm thấy khó tin.
Thì thê t.ử của xuất từ gia đình quan .
Nhìn đứa con rể đang ngây ngốc, râu của Chu đại nhân sắp vểnh cả lên , tiểu t.ử thoạt ngốc nghếch thế, Liên nhi cũng , gả cho một tên ngốc như thế !
Diệp Văn đỡ trán, ở phía Ôn Hướng Đông đá một cước nhượng chân , một cước đá ngã quỵ xuống đất.
Ôn Hướng Đông lúc mới phản ứng , ngoan ngoãn dập đầu, “Nhạc phụ ở , xin nhận của tiểu tế một lạy!”
Sắc mặt Chu Chính Hoằng dịu .
Người tuy ngốc, nhưng cũng lễ nghĩa, huống hồ sớm thành sinh con với Liên nhi, ông khó quá cũng là cách, liền : “Đứng lên .”
Ôn Hướng Đông lúc mới dậy.
Tình hình khoa cử ở phủ thành dạo gần đây Chu đại nhân tự nhiên nắm rõ, chuyện Quận quân phủ một nhà ba Tú tài ai , ông hắng giọng, hỏi: “Sau định tiếp tục thi Hương ?”
Ôn Hướng Đông từng nghĩ tới sẽ một nhạc phụ quan, lau mồ hôi trán, cẩn thận đáp: “Con nhặt sách vở thời gian lâu, thể miễn cưỡng thi đỗ Tú tài là dễ, hơn nữa Liên nương đang mang thai, chính là lúc cần chăm sóc, con định chăm sóc đến khi đứa trẻ ba tuổi, kỳ thi Hương con định...”
Sắc mặt Chu Chính Hoằng đen , “Hồ đồ!”
“Đại nam nhân nhà ngươi, hảo hảo theo con đường sĩ đồ, chìm đắm trong chốn khuê các thì tiền đồ gì!” Ông mắng: “Liên nhi nha bà t.ử, còn nương nó chăm sóc, cần ngươi mấy chuyện ?!”
“Bắt đầu từ ngày mai ngươi đến phủ học học cho !”
Trên mặt Ôn Hướng Đông nở nụ bồi tiếp, “Nhạc phụ, con thể thi đỗ Tú tài thực sự mãn nguyện , Liên nương m.a.n.g t.h.a.i vất vả, con thề để nàng chịu ủy khuất như nữa, hảo hảo ở bên cạnh nàng ...”
“Hồ đồ!” Chu đại nhân lúc thực sự tức giận , “Nam nhi chí tại bốn phương, thể nhốt trong chốn khuê các!”
“Chuyện ...” Ôn Hướng Đông gấp đến mức trán toát mồ hôi, lòng biện giải, nhưng đối phương là nhạc phụ của , chỉ cần ông đồng tình, gì cũng là sai.
“Phụ ...” Thấy trượng phu chỉ trích, Tưởng Liên nhịn rụt rè lên tiếng, “Con và tướng công chí hướng cao xa gì, chỉ an sống qua ngày tháng nhỏ bé của , đừng hung dữ với ...”
Chu đại nhân thấy Tưởng Liên lên tiếng, tâm tư vốn định tiếp tục giáo huấn Ôn Hướng Đông đành tạm dừng, “Nể mặt Liên nhi, tạm thời tính toán với ngươi.”
“ nam nhi chí tại bốn phương, đợi t.h.a.i tượng của Liên nhi định, sẽ đưa ngươi phủ học, ba năm xuống trường thi là vặn.”
Ông vẫn tự sắp xếp.
Lúc Kim phu nhân nấu xong cháo thập cẩm bước cửa, bà bưng khay, bên trong đặt hai cái bát .
Nhìn thấy lão đại, mặt mày bà cong cong.