Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 435: Không Thể Sinh Dục Được Nữa

Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:44
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đứa trẻ... vất vả lắm mới sinh , là một tỷ nhi tắt thở... Trình Bảo Nghiệp , những nửa phần đau lòng, ngược còn ghét bỏ là con gái xui xẻo, từ mời đến một yêu đạo, phép, để tránh sinh bé gái...

 

Chúng trơ mắt , một cây đinh sắt dài như , cứ... cứ thế đóng sống thóp của tỷ nhi! Nó mới đến nhân thế, nó gì a——!”

 

Tiếng thét của Xuân Đào khản đặc, Chu Ngọc Hoàn đến đây, tình cảnh năm xưa hiện lên mắt, nàng gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y áo mẫu , những giọt nước mắt nặng nề như hạt châu đứt dây ngừng rơi xuống.

 

Kim phu nhân mà cả phát run, đau lòng chấn nộ, bà đứa con gái gần như vỡ vụn trong lòng, hận gấp: “Vậy tại con về sớm một chút? Tại cứ cố chống đỡ đến bước đường ?!”

 

Chu Ngọc Hoàn tuyệt vọng lắc đầu, giọng nhỏ như tơ nhện, tràn đầy sự hổ chốn dung : “Nương... con gái... con gái mặt mũi a... Ban đầu là con gái mù mắt, đ.â.m đầu hố lửa , nay rơi bước đường , là tự tự chịu... Con lấy mặt mũi, về cầu xin ngài và phụ ...”

 

Nàng thở hổn hển một , tích tụ chút sức lực yếu ớt, đứt quãng tiếp tục :

 

“Nhà họ Trình... sớm là một cái khung rỗng, Trình Bảo Nghiệp ăn uống chơi bời gái gú c.ờ b.ạ.c, bạc như nước chảy tiêu ngoài... Bọn họ, bọn họ liền nhắm của hồi môn của con... Con ban đầu còn nể tình phu thê, đưa cho vài ...

 

Sau rõ bộ mặt của , chịu đưa nữa, liền triệt để trở mặt, bao giờ đến viện của con nữa, mặc cho Phương thị cưỡi lên đầu con tác oai tác quái...”

 

“Sau ... bọn họ thấy ở chỗ con vắt kiệt chút dầu mỡ nào nữa, mà... mà sinh sát tâm!”

 

“Bọn họ từ kiếm độc d.ư.ợ.c, để con thần quỷ mà c.h.ế.t cho sạch sẽ. Con thực sự hết cách, mới bảo Xuân Đào liều c.h.ế.t trốn ngoài báo tin...

 

Bọn họ phát hiện Xuân Đào chạy , liền lập tức g.i.ế.c con diệt khẩu... Nếu ... nếu vị quản gia đại nhân đến kịp thời, con gái giờ phút ... giờ phút sớm là một đống xương khô ...”

 

Nói xong câu cuối cùng , Chu Ngọc Hoàn dường như rút cạn sức lực, cả mềm nhũn xuống.

 

Kim phu nhân đến hai chữ “độc d.ư.ợ.c”, hồn bay phách lạc, nghiêm giọng gào thét ngoài: “Mau! Mau mời đại phu! Đem đại phu giỏi nhất thành mời đến đây cho ! Mau a!”

 

kinh nộ, vốn tưởng con gái chỉ là gả đúng , chịu chút khổ sở, vạn vạn ngờ tới, nhà họ Trình bẩn thỉu ác độc đến mức , chỉ tiền, mà còn dám mưu hại tính mạng!

 

“Được! Được cho một Trình tú tài! Được cho một Phương di nương!” Kim phu nhân nghiến răng nghiến lợi, trong mắt gần như phun lửa, “Thật coi nhà họ Chu ? Thật coi Thông phán phủ !”

 

Bà đột ngột dậy, định quỳ xuống với Diệp Văn: “Đại ân của Quận quân, cứu mạng con gái , ân đức , Kim thị suốt đời khó quên!”

 

Diệp Văn vội vàng đưa tay đỡ lấy: “Kim phu nhân đây là gì, mau lên. Đã để gặp , lẽ nào lý khoanh tay .”

 

Nàng ngừng một lát, về phía Chu Ngọc Hoàn tuy yếu ớt nhưng ánh mắt nhen nhóm một tia sinh cơ, trầm giọng , “Việc cấp bách, là mời lang trung hảo hảo chẩn trị cho Chu tiểu thư, điều dưỡng thể. Còn về đám tiểu nhân , tính sổ cũng muộn...”

 

Nàng về phía Vạn quản gia.

 

Vạn quản gia lập tức hiểu ý: “Quận quân, lúc chúng rời , sai phủ nha báo quan, thấy Trình phủ quan binh bao vây chúng mới yên tâm trở về, ngài yên tâm, nhà họ Trình tuyệt đối chạy thoát .”

 

Diệp Văn gật đầu, Vạn Toàn hổ là bề ban thưởng xuống, dùng quả nhiên là yên tâm.

 

Kim phu nhân yên tâm hơn nhiều, lúc mới sốt ruột chờ đợi đại phu đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-435-khong-the-sinh-duc-duoc-nua.html.]

 

Rất nhanh, đại phu liền tới cửa, cẩn thận kiểm tra một phen cho Chu Ngọc Hoàn, liền : “Quận quân, Kim phu nhân, vị phu nhân là trúng một loại độc tên là ‘Tây Thi’, loại độc sẽ khiến nữ t.ử ngày một suy nhược, cho đến khi hôn mê bất tỉnh, buông tay nhân trong mộng, loại độc tiền triều từng cấm, ngờ hôm nay kẻ tâm lợi dụng một nữa.”

 

Kim phu nhân , hình lảo đảo, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như giấy. Bà nắm c.h.ặ.t cánh tay lão ma ma mới miễn cưỡng vững, giọng run rẩy thành tiếng: “Vậy... Ngọc Hoàn của ...”

 

Lão ma ma vội vàng đỡ lấy bà, cũng nóng lòng như lửa đốt về phía đại phu.

 

Đại phu trầm ngâm chốc lát, vuốt vuốt râu, nặng nề lắc đầu: “Độc tính xâm nhập ngũ tạng, triệt để nhổ tận gốc, khó . Lão phu chỉ thể cố gắng dùng t.h.u.ố.c, thanh trừ dư độc biểu lý, định tâm mạch, giữ tính mạng hẳn là lo...”

 

Lời khiến tim những mặt đều thắt .

 

“Giữ tính mạng... lo?” Bà lẩm bẩm lặp , đột ngột phản ứng , “Vậy... thì ? Ngọc Hoàn của sẽ thế nào?”

 

Đại phu thở dài, giọng mang theo sự thương xót: “Tính mạng tuy thể giữ, nhưng căn cơ thể tổn hại, e là... quanh năm bạn với t.h.u.ố.c thang, thể chất sẽ yếu ớt hơn thường nhiều, cần dốc lòng kiều dưỡng, thể chịu thêm nửa điểm mệt nhọc và kích thích nào nữa. Hơn nữa...”

 

Ông ngừng một lát, thần sắc nháy mắt căng thẳng của Kim phu nhân, vẫn thật: “Loại độc tổn thương bào cung của nữ t.ử nhất, phu nhân nàng... về đường con cái, e là còn khả năng nữa . Hơn nữa, tổn hại liên lụy đến căn bản, đối với thọ ... e là cũng trở ngại.”

 

“Không còn khả năng nữa... đối với thọ trở ngại...”

 

Mấy chữ giống như một thanh lưỡi d.a.o sắc bén, hung hăng cứa tim Kim phu nhân.

 

Bà tối sầm mặt mũi, gần như ngất xỉu.

 

Đứa con gái bà kiều dưỡng lớn lên, chỉ chung thể nữa, thậm chí ngay cả tuổi thọ cũng thể ảnh hưởng! Điều bảo bà thể chấp nhận!

 

“Đứa con khổ mệnh của a——” Bà khuôn mặt tái nhợt yếu ớt của con gái, nước mắt một nữa tuôn trào, đau lòng đến mức thể diễn tả.

 

Ngược là Chu Ngọc Hoàn, khi trải qua đại kiếp sinh t.ử, chẩn đoán tàn khốc như , lộ vài phần bình tĩnh khác thường.

 

Nàng gian nan nhấc tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của mẫu , khóe miệng thậm chí cố gắng nặn một tia ý .

 

“Nương... đừng ...” Giọng nàng khí nhược du ti, nhưng mang theo một loại thản nhiên thấu, “Có thể nhặt cái mạng ... con gái mãn nguyện . Thật đấy...”

 

Nàng thở dốc vài cái, ánh mắt chậm rãi chuyển sang Tưởng Liên cũng đang nước mắt lưng tròng, lộ vẻ đành lòng ở một bên, trong ánh mắt lộ sự may mắn và an ủi chân thành.

 

“Ngài xem... ông trời... đối xử với chúng vẫn tệ.”

 

Nàng cố gắng để giọng điệu của nhẹ nhõm hơn một chút, “Ông kéo con từ quỷ môn quan về... đem tỷ tỷ... đưa về bên cạnh ngài và phụ ...”

 

Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y Kim phu nhân: “Thân thể của con gái... e là... nhưng may mà... may mà bây giờ tỷ tỷ ...”

 

Nàng về phía Tưởng Liên, tuy từ lúc đầy tháng chia cắt với vị bào tỷ , nhưng lúc thấy khuôn mặt giống hệt , trong lòng Chu Ngọc Hoàn chính là sự an tâm khó hiểu, dường như huyết mạch khiến nàng bẩm sinh tín nhiệm Tưởng Liên.

 

 

Loading...