Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 433: Thân Thế Của Tưởng Liên
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:56:42
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim phu nhân chấn động trong lòng, đang định hỏi kỹ Xuân Đào, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng bước chân dồn dập, xen lẫn lời trầm thấp gấp gáp.
“Mau, cẩn thận một chút, khiêng đến sương phòng bên !”
Là giọng của Vạn quản gia!
Mọi trong sảnh theo tiếng , chỉ thấy Vạn quản gia dẫn đường, phía hai tên gia đinh vạm vỡ đang dùng một chiếc ghế mây khiêng một bước nhanh tới.
Người ghế mây cuộn tròn, đắp một chiếc áo khoác nam t.ử, vạt váy lộ bẩn thỉu rách nát, mái tóc rối bời dán c.h.ặ.t gò má tái nhợt như giấy, cả thoi thóp.
Tuy hình dung tiều tụy chật vật, gần như biến dạng, nhưng đường nét mi mắt đó...
Kim phu nhân hít thở thông, đó là Ngọc Hoàn của bà!
“Ngọc Hoàn!”
Kim phu nhân kêu t.h.ả.m một tiếng, cũng màng đến nghi thái, đột ngột nhào tới, đôi tay run rẩy nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt gầy gò của Chu Ngọc Hoàn, chạm một mảnh lạnh lẽo.
“Ngọc Hoàn! Ngọc Hoàn con ? Con mở mắt nương ! Sao con thành bộ dạng ? Bọn họ... bọn họ rốt cuộc gì con a!”
Chu Ngọc Hoàn vốn ý thức hôn trầm, thấy tiếng gọi quen thuộc mang theo tiếng nức nở , gắng sức mở mắt , trong m.ô.n.g lung thấy khuôn mặt bi thống của mẫu , còn tưởng đang ở trong mộng.
“Nương... nương?” Nàng yếu ớt gọi một tiếng, nước mắt nháy mắt tuôn trào, “Con gái... con gái sắp c.h.ế.t , mới thể mơ thấy ...”
“Không mộng! Không mộng! Nương ở đây! Nương ở đây!”
Kim phu nhân thấy con gái bộ dạng , tim như d.a.o cắt, ôm c.h.ặ.t con gái lòng, rống lên, “Là nương ! Là nương hồ đồ! Ban đầu nên dỗi hờn mặc kệ con! Đứa con khổ mệnh của a...”
Chu Ngọc Hoàn cảm nhận ấm chân thực từ vòng tay mẫu , lúc mới tin chắc mộng cảnh, sự uất ức và đau khổ tích tụ bấy lâu nháy mắt vỡ đê, trong cơ thể yếu ớt từ sinh một cỗ sức lực, cũng ôm c.h.ặ.t lấy mẫu , hai con ôm , đến đứt từng khúc ruột.
Diệp Văn ở một bên mà hốc mắt nóng lên, hiệu cho Vạn quản gia bảo hạ nhân đều lui xuống, chỉ giữ vài tâm phúc ở bên cạnh chiếu cố.
Cũng chính lúc , khi khuôn mặt Chu Ngọc Hoàn ngẩng lên, đối diện trực tiếp với Tưởng Liên đang tiếng quan tâm sang, tất cả đều thấy—— hai khuôn mặt gần như giống hệt !
Tuy một tiều tụy tái nhợt, một ôn nhuận thanh tú, nhưng mi mắt đó, đường nét mũi môi đó, giống như đúc từ một khuôn!
Vừa đều vì góc độ và cảm xúc kích động từng kỹ, giờ phút song song mắt, độ tương đồng kinh đó khiến thể phớt lờ.
Trong lòng Diệp Văn, một ý niệm khó tin hiện lên.
Kim phu nhân con gái, đột ngột đầu Tưởng Liên bên cạnh, ánh mắt đảo qua đảo , mắt càng trừng càng lớn, rõ ràng cũng nhận sự tương đồng phi thường .
Bà há miệng, nhưng vì quá khiếp sợ mà phát âm thanh.
Lúc , lão ma ma vẫn luôn theo bên cạnh Kim phu nhân đột ngột hít ngược một ngụm khí lạnh, bà dường như nhớ điều gì, vội vàng ghé sát tai Kim phu nhân, dùng giọng cực lực đè nén nhưng vẫn mang theo sự run rẩy thì thầm: “Phu nhân! Tỷ nhi năm xưa lão phu nhân bế ... lẽ nào, lẽ nào Thiếu phu nhân của Quận quân phủ, chính là... chính là...”
Những lời phía ma ma dám , nhưng ý tứ thể rõ ràng hơn.
Kim phu nhân cả chấn động kịch liệt, ánh mắt gắt gao chằm chằm khuôn mặt Tưởng Liên.
Nàng và Ngọc Hoàn tuổi tác xấp xỉ, dung mạo giống như , lẽ nào, lẽ nào thật sự là đứa trẻ năm đó?
Diệp Văn để một câu: “Mọi đợi một lát, lấy một thứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-433-than-the-cua-tuong-lien.html.]
Nàng giả vờ về phòng, thực chất từ trong gian, lấy miếng ngọc bội và tã lót lúc nhỏ của Tưởng Liên, đó vội vã trở mặt .
“Kim phu nhân, ngài nhận thứ ?”
Kim phu nhân đang khiếp sợ, thần sắc mặt càng thêm kinh ngạc, đó gần như chỉ trong nháy mắt, nước mắt tuôn trào, bà vội vã tiến lên giật lấy thứ trong tay Diệp Văn.
“Thứ, thứ ,” Bà nghẹn ngào, “Đây từng là đồ của nhà , Quận quân ngài...”
Ánh mắt bà kinh nghi bất định dò xét qua mặt Diệp Văn và Tưởng Liên.
Diệp Văn liền đoán sai.
Lần thấy Tưởng Liên cài cây trâm ngọc đó, chất liệu giống hệt ngọc bội, nàng liền , chủ nhân của cây trâm ngọc chắc chắn liên quan đến bên cha ruột của Tưởng Liên.
Tưởng Liên còn đang chìm trong sự khiếp sợ khi thấy giống hệt , lúc ánh mắt tha thiết của Kim phu nhân chằm chằm, cả càng thêm tự nhiên.
“Kim phu nhân, tại như ?” Nàng nhỏ giọng hỏi.
Diệp Văn khẽ ho một tiếng, đem những chuyện từ chỗ Tưởng Lý thị hết: “Năm xưa nhà cha nuôi của con dâu , một ngôi miếu ở phủ thành cầu tự linh nghiệm, liền ngàn dặm xa xôi đến cầu tự.”
“Nào ngờ bọn họ đến liền phát hiện, trong ngôi miếu hoang bên cạnh quan đạo, một bé gái vứt bỏ, hai vợ chồng liền bế đứa trẻ về nhà nuôi dưỡng.”
Ánh mắt Kim phu nhân sắp dính c.h.ặ.t lên Tưởng Liên , Diệp Văn như , lập tức khó tin run giọng hỏi: “Dám hỏi, là ngôi miếu hoang cách Thạch Đầu thôn xa ?”
Diệp Văn nhẹ nhàng gật đầu.
Tưởng Liên cũng ngẩn , nàng kẻ ngốc, từ những đoạn đối thoại , nàng dường như cảm nhận điều gì, cũng đồng dạng dám tin về phía Kim phu nhân.
Kim phu nhân tiếp tục hỏi: “Vợ chồng nhà họ Tưởng nhặt đứa trẻ, là hai mươi năm ?”
Diệp Văn gật đầu.
Có ngọc bội tã lót chứng, địa điểm thời gian cũng khớp, Kim phu nhân nháy mắt sụp đổ, tiến lên ôm chầm lấy Tưởng Liên, rống lên.
“Đứa con đáng thương của !”
Tưởng Liên sửng sốt, luống cuống Diệp Văn, trong miệng như cầu cứu gọi: “Nương...”
Kim phu nhân tưởng đang gọi bà, vội vàng gật đầu, “Nương ở đây, nương ở đây!”
“Con của a, con chịu khổ ! Ô ô ô ô——”
Bà kích động đến cả đều đang run rẩy, nước mắt tích tụ mười mấy năm vỡ đê tuôn trào.
Ma ma bên cạnh một mặt nhẹ nhàng vuốt lưng cho phu nhân thuận khí, một mặt đỏ hoe hốc mắt, trầm giọng kể đoạn vãng sự phủ bụi đó với .
“Nói thì dài dòng... Đó là lúc lão gia nhà , cũng chính là Chu đại nhân, đầu tiên lên kinh ứng thí. Phu nhân lúc đó đang lục giáp, để tránh lão gia phân tâm, liền ở quê nhà do lão phu nhân chăm sóc. Ai ngờ, phu nhân gian nan sinh hạ một cặp song sinh nữ...”
“Lão phu nhân một lòng mong ngóng cháu trai, thấy là hai cháu gái, vốn vui. Thêm đó bà ngu , coi song t.h.a.i là điềm gở, liền càng thêm ghét bỏ. Chưa đợi phu nhân cữ, lấy danh nghĩa ‘cần tĩnh dưỡng’, đưa phu nhân và hai vị tiểu thư về nhà đẻ, cũng chính là trang t.ử ở Thạch Đầu thôn .”
Bà ngừng một lát.
“Đợi đến ngày đứa trẻ đầy tháng, quê nhà đột nhiên truyền đến tin tức, lão phu nhân cẩn thận ngã gãy chân. Ngay đó, trong kinh báo về hung tin, lão gia ngài ... thi trượt . Lão phu nhân đau gấp, theo lời gièm pha của ngoài, một mực c.ắ.n răng là cặp con gái song sinh mang đến ách vận, khắc gia trạch...”