Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 430: Oan Gia Ngõ Hẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:10:49
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng thật sự là ngốc nghếch nhất, bất hiếu nhất trong thiên hạ!

 

Nếu thời gian thể ngược, nàng nhất định sẽ Trình Bảo Nghiệp thêm một cái nào nữa!

 

bây giờ... thứ đều muộn.

 

Nàng ở hậu trạch nhà họ Trình , kêu trời trời , kêu đất đất chẳng , nếu lúc nàng sống còn tệ, nàng còn thể về nhận với nương, nhưng sống thành bộ dạng , trở về ngoài việc khiến nương rơi lệ theo, thì còn thể gì?

 

Nàng bất hiếu một , , cứ để nàng lặng lẽ hương tiêu ngọc vẫn như , cha sẽ chỉ nghĩ nàng vẫn ở nhà họ Trình, sẽ vì nàng mà đau buồn...

 

Ngay lúc nàng vạn niệm câu khôi, ánh mắt dần dần ảm đạm xuống, tiểu nha bên cạnh “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của nàng, :

 

“Tiểu thư! Người đừng như ! Trình thiếu gia và Phương di nương hại như , thể nuốt trôi cục tức !”

 

“Nếu mất , phu nhân đây! Bà chỉ là con gái! Nô tỳ cầu xin , để nô tỳ về phủ báo một tiếng ! Cho dù... cho dù lão gia phu nhân trách tội, cũng hơn... hơn trơ mắt ...”

 

“Nếu thật sự cứ thế mà c.h.ế.t, chẳng là như ý nguyện của Phương di nương và thiếu gia ? Người , Phương thị chắc chắn sẽ nâng lên chính thất, còn ai sẽ nhớ đến ?”

 

“Tiểu thư, cho dù là vì đứa trẻ năm đó, cũng nên tự sa ngã như !”

 

Lời của tiểu nha giống như một tia sáng yếu ớt, đột nhiên chiếu rọi mặt hồ tĩnh mịch trong lòng Chu Ngọc Hoàn.

 

“Đứa trẻ...”

 

, lúc mới gả Trình phủ, nàng từng m.a.n.g t.h.a.i một đứa trẻ...

 

Đứa trẻ đó ở trong bụng nàng tám tháng, kết quả Phương thị đẩy ngã, nàng dốc hết sức lực sinh đứa trẻ , nhưng đứa trẻ một tiếng chào đời cũng , cứ thế mà ...

 

Trong đôi mắt Chu Ngọc Hoàn đột nhiên bùng phát sự căm hận mãnh liệt, nàng thể c.h.ế.t! Con nàng c.h.ế.t rõ ràng, nàng cũng ức h.i.ế.p thành như , dựa để những kẻ nhà họ Trình còn thể nhởn nhơ sống tiếp!

 

Còn , cha ...

 

, nếu nàng cứ thế mà c.h.ế.t, cha sẽ đau lòng bao?

 

Lúc rời phủ, nương nắm lấy tay nàng nước mắt giàn giụa, là nàng nhẫn tâm hất ... Nàng bất hiếu một , lẽ nào còn để mẫu đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, chịu đựng nỗi đau xé ruột xé gan một nữa ?

 

Một cỗ khát vọng sống yếu ớt, hòa lẫn với sự áy náy đối với đứa trẻ và sự áy náy, nhung nhớ đối với cha , lặng lẽ nảy mầm.

 

Nàng thể c.h.ế.t! Ít nhất, thể cứ như c.h.ế.t ở nhà họ Trình, c.h.ế.t đáng giá như , uất ức như !

 

Chu Ngọc Hoàn hít sâu một , dùng hết sức lực , nắm ngược tay nha , đôi môi khô nứt run rẩy, giọng tuy nhẹ, nhưng mang theo một tia kiên định nhen nhóm : “... Đứng lên. Em... lén lút ... đừng để nhà họ Trình phát hiện... tìm nương ... cứ ... cứ ...”

 

Mấy chữ cuối cùng, gần như vắt kiệt bộ sức lực của nàng, nhưng cũng khiến trong đôi mắt vẩn đục của nàng, lộ một chút ánh sáng yếu ớt.

 

Nha xong, lập tức bùng phát hy vọng, đây lúc tiểu thư còn khỏe mạnh, nàng dám nhắc đến đứa trẻ đó, chỉ vì đó là nỗi đau trong lòng tiểu thư.

 

Không ngờ đứa trẻ đó còn thể khiến tiểu thư một nữa sinh hy vọng, nàng dùng tay áo hung hăng lau nước mắt, “Tiểu thư, yên tâm, em nhất định tìm phu nhân!”

 

Nhà họ Trình và Phương thị rắp tâm Chu Ngọc Hoàn thần quỷ mà c.h.ế.t , tự nhiên thể dễ dàng thả bọn họ ngoài, tiểu nha mượn cớ sắc t.h.u.ố.c, quan sát tình hình trong phủ.

 

Cuối cùng, ngày thứ ba, nàng nhân lúc ai để ý, chui từ lỗ ch.ó cạnh nhà xí, hạ nhân Trình phủ lập tức phát hiện nàng biến mất, hoảng hốt tập hợp nhân thủ ngoài bắt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-430-oan-gia-ngo-hep.html.]

Tiểu nha khi chui từ lỗ ch.ó, liều mạng bắt đầu chạy về phía ...

 

Bữa tiệc của Diệp Văn quả thực tổ chức ba ngày ba đêm, trong phủ thành bất kể nam nữ già trẻ, ai mà cảm thán một câu Quận quân hào phóng, tiệc rượu tổ chức mặt, cái chân giò to đó, gà mái già đó, giống như cần tiền , đây bình dân bách tính bọn họ ăn tiệc của nhà quan ?

 

Tiệc lưu thủy ba ngày, trong suốt tháng bảy, đều là chủ đề nóng hổi của phủ thành.

 

Tưởng Liên m.a.n.g t.h.a.i , cho dù Diệp Văn và Ôn Hướng Đông đều năm bảy lượt bày tỏ bất kể m.a.n.g t.h.a.i là nam nữ, bọn họ đều sẽ yêu thương như , nhưng trong lòng Tưởng Liên luôn treo một tảng đá.

 

Nay địa vị trong nhà , tiền bạc cũng , trượng phu với tư cách là trưởng phòng, gối chỉ thiếu một đứa con trai.

 

Nếu nàng sinh con gái, chính là tội nhân của nhà họ Ôn.

 

Vốn ốm nghén dữ dội, ưu tư quá nhiều, mấy ngày trôi qua, cả nàng gầy một vòng lớn.

 

Nàng ăn vô đồ ăn, Diệp Văn sợ nàng đói hỏng cơ thể, đành đổi chút nước uống glucose từ hệ thống cho nàng bổ sung thể lực.

 

Thấy nàng tâm sự nặng nề, Diệp Văn khuyên nhủ: “Hay là con ngoài dạo? Suốt ngày ở trong nhà, dễ suy nghĩ lung tung, nương hôm nay đến công xưởng xem thử, là con cũng theo dạo một vòng, gần công xưởng một ngôi miếu, linh nghiệm lắm, con cũng thể bái bái.”

 

Nàng Tưởng Liên tâm sự, nhưng nàng , nàng cũng hết cách.

 

Người cổ đại tín phụng thần minh, hy vọng nàng đến miếu tìm chút ký thác tinh thần, áp lực trong lòng sẽ nhỏ một chút.

 

Quả nhiên, Tưởng Liên , chút hứng thú: “Vâng thưa nương, con cùng .”

 

Hai con đơn giản thu dọn, khỏi cửa, xe ngựa chầm chậm chạy về phía cổng thành.

 

“Đứng !”

 

“Đứng !”

 

“Tiểu đề t.ử, đợi ông đây bắt ngươi, hôm nay nhất định lột da ngươi!”

 

Trên đại lộ rộng rãi, mấy gia đinh vạm vỡ đang đuổi theo một tiểu nha , tiểu nha cả bẩn thỉu, tóc tai bù xù, mắt thấy sắp gia đinh bắt , nàng c.ắ.n răng, dùng hết sức lực nhào về phía .

 

Cú nhào , liền nhào đến bên cạnh xe ngựa của Diệp Văn.

 

“To gan! Lại dám xông xe giá của Quận quân!” Hạ nhân quát lớn một tiếng, dọa tiểu nha sợ hãi buông lỏng tay.

 

Gia bộc đuổi tới tóm lấy nàng, trong miệng còn thở hổn hển, tiên cúi xin về phía : “Xin mạo phạm quý nhân, thực sự là Trình phủ đang bắt nô tỳ bỏ trốn, lúc mới cẩn thận kinh động đến quý nhân, tiểu nhân lập tức kéo tiện tỳ !”

 

Hắn đầu , mặt đầy vẻ dữ tợn, “Nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi cũng giỏi chạy lắm, xem ngươi còn chạy thế nào, chạy tiếp cho xem!”

 

“Về nhà sẽ bảo Phương di nương thưởng ngươi cho , đợi ông đây chơi chán , sẽ bán ngươi kỹ viện!”

 

Trong mắt tiểu nha tràn đầy tuyệt vọng, xong , nàng bắt ! Nàng và tiểu thư đều xong !

 

Nàng xe ngựa mắt, giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, hét lên với trong xe ngựa: “Quý nhân, cầu xin ngài ơn phước ! Ta là nô tỳ nhà Chu thông phán, về nhà báo cho lão gia phu nhân , tiểu thư nhà chúng —— ưm ưm ưm!”

 

Nàng lời còn xong, miệng gia đinh bịt c.h.ặ.t, gia đinh vội cúi : “Quý nhân đừng tiểu đề t.ử bậy, nó chính là sợ bắt về chịu phạt, lập tức đưa nó .”

 

Tiểu nha điên cuồng lắc đầu, ngay lúc nàng tưởng c.h.ế.t chắc , trong xe ngựa đột nhiên truyền một giọng nữ: “Khoan !”

 

 

Loading...