Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 429: Chu Ngọc Hoàn Bệnh Nặng

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:10:48
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc , tại nhà họ Trình.

 

Chu Ngọc Hoàn sắc mặt tái nhợt giường, dáng vẻ ốm yếu đó khiến nha khỏi sốt ruột vòng quanh.

 

“Tiểu thư, là để em về báo cho phu nhân nhé, cứ tiếp tục thế , thì thật sự trụ nổi nữa .” Tiểu nha ở bên cạnh gấp gáp thôi.

 

Chu Ngọc Hoàn , lập tức sốt ruột, nàng giãy giụa dậy, khuôn mặt tái nhợt nháy mắt nhuốm một tầng ửng đỏ bình thường.

 

“Không !”

 

Vừa dứt lời, một trận ho khan truyền đến.

 

Chu Ngọc Hoàn ho đến xé ruột xé gan, dường như chấn động cả lục phủ ngũ tạng ngoài, dọa tiểu nha vội vàng tiến lên vỗ lưng vuốt khí cho nàng, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.

 

Vất vả lắm mới bình tĩnh , Chu Ngọc Hoàn tựa đầu giường, thở yếu ớt, ánh mắt mang theo một cỗ tro tàn cố chấp: “Không ... Ta nay trong tình cảnh , còn mặt mũi nào để mẫu ? Ban đầu... ban đầu là khăng khăng theo ý , nhất quyết gả cho ...”

 

Lời còn dứt, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, kèm theo một giọng nũng nịu vẻ: “Tỷ tỷ trong phòng ? Nghe tỷ tỷ cơ thể khỏe, gia trong lòng nhớ thương, đặc biệt qua xem thử.”

 

Rèm cửa vén lên, Trình Bảo Nghiệp nhíu mày bước , phía theo Phương di nương ăn mặc lộng lẫy.

 

Trình Bảo Nghiệp nhà, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt trong khí, thấy dáng vẻ gầy như que củi, sắc mặt vàng vọt của Chu Ngọc Hoàn, đáy mắt nhanh ch.óng xẹt qua một tia ghét bỏ hề che giấu, ngay cả bước chân cũng dừng ở cửa, bước thêm một bước nào nữa.

 

“Đang yên đang lành, đổ bệnh ?” Giọng điệu của Trình Bảo Nghiệp mang theo sự mất kiên nhẫn, giống như đang xử lý một chuyện phiền phức.

 

Từ hai tháng , Chu Ngọc Hoàn bắt đầu thường xuyên đổ bệnh, đứt quãng lúc lúc .

 

Ban đầu, nhà họ Trình còn mời đại phu cho nàng, dẫu cũng là thiên kim nhà Thông phán, nếu bệnh tình nghiêm trọng bọn họ cũng thoát khỏi liên quan.

 

ngày tháng trôi qua càng lâu, Chu Ngọc Hoàn bệnh nặng như , cha nàng đều đến thăm nàng lấy một , nhà họ Trình cũng lười công tác bề mặt nữa, bây giờ ngay cả đại phu cũng mời cho nàng nữa.

 

Phương di nương dùng khăn tay che khóe miệng, ánh mắt đảo qua Chu Ngọc Hoàn, giọng ngọt ngấy: “Gia, ngài , tỷ tỷ xương cốt vốn yếu ớt, khí trời nóng bức, tỷ tỷ e là tham mát, khí lạnh xâm nhập .

 

Haizz, cũng , trong lòng nếu thoải mái, uất kết tại tâm, bệnh ... e là khó khỏi lắm.”

 

Nàng , còn ý ám chỉ liếc Trình Bảo Nghiệp một cái.

 

Chu Ngọc Hoàn nhắm mắt , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, nhưng một lời.

 

Từ khoảnh khắc Trình Bảo Nghiệp rước Phương thị cửa, khi hết đến khác đều thiên vị Phương thị, Chu Ngọc Hoàn liền càng thêm trầm mặc ít .

 

Phương thị gì cũng đúng, nàng gì cũng sai, còn gì để nữa?

 

Trình Bảo Nghiệp lời của Phương di nương dẫn dắt càng thêm bực bội, xua tay : “Đã bệnh thì nghỉ ngơi cho , đừng suốt ngày nghĩ những chuyện . Thuốc uống đúng giờ ? Đừng lãng phí bạc.”

 

Phương di nương nhân cơ hội khoác lấy cánh tay Trình Bảo Nghiệp, dịu dàng : “Gia, chúng đừng ở đây quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi nữa, bảo nhà bếp nhỏ hầm canh ngài thích uống, chúng về thôi.”

 

Trình Bảo Nghiệp ước gì rời , ừ một tiếng, cũng Chu Ngọc Hoàn lấy một cái, liền dẫn Phương di nương .

 

Bóng lưng tuyệt tình đó, và dáng vẻ thề non hẹn biển sẽ chăm sóc nàng cả đời mặt cha nàng năm xưa, như hai khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-429-chu-ngoc-hoan-benh-nang.html.]

 

Nghe tiếng bước chân của hai xa, cho đến khi biến mất ngoài viện, thần sắc tĩnh mịch của Chu Ngọc Hoàn rốt cuộc cũng chút thả lỏng.

 

Tuy nhiên, chỉ chốc lát , tiếng bước chân đó .

 

Rèm cửa một nữa vén lên, chỉ một Phương di nương , mặt nàng còn sự dịu dàng , chỉ còn sự đắc ý hề che giấu.

 

Nàng chậm rãi bước đến giường, từ cao xuống Chu Ngọc Hoàn đang thoi thóp, khóe môi nhếch lên một nụ độc ác: “Ây dô, dáng vẻ của tỷ tỷ, thật sự là thở thì nhiều hít thì ít . Nhìn thật khiến ... sảng khoái.”

 

Chu Ngọc Hoàn đột ngột mở mắt, khó tin nàng .

 

Phương thị tuy đây cũng bất kính với , nhưng từng biểu hiện thẳng thừng và... độc ác như .

 

Phương di nương cúi xuống, hạ thấp giọng, từng chữ từng chữ giống như rắn độc thè lưỡi: “Nể tình tỷ sắp c.h.ế.t, ngại cho tỷ một con ma hiểu chuyện. Bệnh của tỷ, cũng là phong hàn ngẫu nhiên, là ... ngày qua ngày, thêm chút đồ trong đồ ăn thức uống t.h.u.ố.c thang của tỷ, từ từ rỗng cơ thể tỷ.”

 

Đồng t.ử Chu Ngọc Hoàn co rụt , ngón tay gầy guộc gắt gao nắm c.h.ặ.t chăn nệm, dùng hết sức lực khàn giọng hỏi: “Tại... tại ...”

 

“Tại ?”

 

Phương di nương giống như câu chuyện lớn bằng trời, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.

 

“Đương nhiên là vì tỷ cản đường ! Đồ nữ nhân ngốc nghếch nhà tỷ, tình tình ái ái của nam nhân đều là mây khói dĩ vãng, nhân lúc còn thích tỷ, nắm thực quyền mới là quan trọng nhất, nhưng đồ ngu xuẩn nhà tỷ đang gì?

 

Chỉ một mực thương xuân bi thu, một nam nhân như Trình Bảo Nghiệp thì gì ghê gớm? Ta cũng chỉ là xuất thấp kém, mới bất đắc dĩ gả cho loại như Trình Bảo Nghiệp, tỷ là một thiên kim Thông phán, hạ giá gả cho loại nam nhân , thật sự cảm thấy sỉ nhục tỷ!”

 

Lời của nàng một chút cũng khách khí, đến mức sắc mặt vốn trắng bệch của Chu Ngọc Hoàn cũng bắt đầu xanh xao.

 

“Nữ nhân, nên lên chỗ cao, xuống dốc, là sẽ ngã c.h.ế.t đấy! Vị trí nữ chủ nhân nhà họ Trình nha, nên đổi cho ! Tỷ cứ yên tâm mà , đợi tỷ c.h.ế.t , thứ đều là của ha ha ha ha ha...”

 

Chu Ngọc Hoàn cả run rẩy, gắt gao chằm chằm Phương di nương: “Trình Bảo Nghiệp... ... ?”

 

Trên mặt Phương di nương lộ một nụ gần như tàn nhẫn, gằn từng chữ : “Biết. Hậu trạch nhà họ Trình , sự ngầm đồng ý của , thể nên chuyện? Nhà họ Trình sa sút, của hồi môn trong tay tỷ nhỏ, ước gì đợi tỷ c.h.ế.t để đem đồ đạc đều nắm tay .”

 

“Hắn ...” Chu Ngọc Hoàn lẩm bẩm lặp ba chữ , chút ánh sáng le lói cuối cùng trong mắt triệt để tắt ngấm.

 

Hóa phu quân nàng dốc hết tất cả đổi lấy, bạc bẽo đến mức ! Khoảnh khắc , lòng nàng như tro tàn, ngay cả một tia sức lực giãy giụa cuối cùng cũng biến mất.

 

Phương di nương dáng vẻ triệt để tuyệt vọng của Chu Ngọc Hoàn, đắc ý thỏa mãn to: “Ha ha ha... Tỷ cứ an tâm mà , vị trí của tỷ, sẽ thật vững!”

 

Nói xong, Phương di nương dừng nữa, mang theo tiếng kiêu ngạo nghênh ngang rời .

 

Lời của Phương di nương giống như hồi chuông báo t.ử cuối cùng, triệt để đ.á.n.h gục Chu Ngọc Hoàn.

 

Nước mắt giống như hạt châu đứt dây, lặng lẽ lăn dọc theo gò má lõm sâu của nàng, thấm ướt chiếc vỏ gối thô ráp.

 

Vì một nam nhân bạc bẽo vô tình như , năm xưa nàng mỡ lợn mờ tâm trí, tiếc tuyệt liệt với cha yêu thương , tổn thương thấu tim mẫu .

 

Nay rơi bước đường , quấn miên giường bệnh, ai ngó ngàng, ngay cả nha bên cạnh ngày xưa còn quan tâm nàng hơn cả gọi là phu quân .

 

 

Loading...