Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 427: Trông Giống Tiểu Thư Lúc Nhỏ

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:10:46
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nàng mặc một bộ váy dài bằng gấm vóc màu tím sẫm thêu hoa mẫu đơn dây leo, vạt áo và cổ tay áo đều dùng chỉ vàng thêu hoa văn tường vân tinh xảo.

 

Giữa b.úi tóc đen nhánh cài một cây trâm bộ diêu bằng vàng ròng điểm thúy, theo từng bước của nàng, tua rua nhẹ nhàng lay động, ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng ôn nhuận.

 

Bên hông thắt một dải đai ngọc trắng, càng tôn lên khí chất ung dung của nàng.

 

Cách ăn mặc quý khí bức như , khiến thôn dân Thạch Đầu thôn đến ngây , quần áo nhăn nhúm , đều co rúm , trong lúc nhất thời ai dám tiến lên bắt chuyện.

 

Tuy nhiên Diệp Văn chủ động về phía bọn họ, ánh mắt lướt qua đám đông, cuối cùng dừng Xảo bà bà, mặt lộ nụ thiết: “Xảo bà bà cũng đến ? Đi đường thuận lợi ?”

 

Một tiếng chào hỏi , khiến Thạch Đầu thôn thở phào nhẹ nhõm.

 

Xảo bà bà càng kích động đến đỏ hoe hốc mắt, ngờ Quận quân vẫn còn nhớ tên bà, bà vội vàng tiến lên nắm lấy tay Diệp Văn:

 

“Thuận lợi thuận lợi! Nhờ phúc của Quận quân, bây giờ trong thôn thông đường, xe bò một lát là đến .”

 

Diệp Văn thiết hương Thạch Đầu thôn, dịu dàng hỏi: “Mọi đều đến ? Gần đây tình hình trong thôn thế nào? Công việc ở công xưởng còn thuận tay ?”

 

Xảo bà bà hốc mắt ươn ướt: “Quận quân , may nhờ ngài! Nếu ngài xây dựng công xưởng ở thôn chúng , năm nay còn c.h.ế.t đói bao nhiêu . Bây giờ trong thôn ai nấy đều thể kiếm miếng cơm ăn, nữ nhân đều dưỡng thể, m.a.n.g t.h.a.i ...”

 

Bà run rẩy giọng : “Ngài là ân nhân cứu mạng của Thạch Đầu thôn chúng !”

 

Những thôn dân khác cũng nhao nhao gật đầu, mồm năm miệng mười những lời cảm kích.

 

Diệp Văn luôn kiên nhẫn lắng , thỉnh thoảng gật đầu mỉm .

 

Đợi đều xong, nàng mới ôn hòa : “Đây đều là công lao chăm chỉ của chính . Đã đến , thì đều là khách, mau mời . Người , đem lễ vật hương mang đến cất kỹ.”

 

Hạ nhân nhao nhao tiến lên, nhận lấy gia cầm và rau xanh trong tay thôn dân.

 

Nàng dặn dò Ôn Hướng Đông: “Hướng Đông, sắp xếp hương Thạch Đầu thôn và Ôn gia thôn cùng , chuyện cho vui.”

 

Ôn Hướng Đông vội vàng đáp lời, nhiệt tình dẫn chỗ .

 

Thôn dân hai thôn cùng , nhanh quen thuộc trò chuyện rôm rả.

 

Người Ôn gia thôn về những đổi trong nửa năm qua, nhà ai cất nhà ngói mới, nhà ai mua trâu, con cái nhà ai học ở học đường tiền đồ...

 

Thôn dân Thạch Đầu thôn đến nhập thần, trong mắt lóe lên ánh sáng khao khát.

 

Bọn họ dường như từ Ôn gia thôn, thấy tương lai của thôn .

 

Ôn Thủ Lễ vỗ vỗ vai hai : “Đều sẽ thôi! Chỉ cần chúng theo sát bước chân của Quận quân, giữ gìn Nhuận Nhan Phường, ngày tháng chắc chắn sẽ càng trôi qua càng hồng hỏa.”

 

Lời lập tức dấy lên phản ứng mãnh liệt trong thôn dân Thạch Đầu thôn. Một lão hán tóc hoa râm run rẩy lên, kích động :

 

“Quận quân đối xử với chúng như , Thạch Đầu thôn chúng nếu còn giữ gìn Nhuận Nhan Phường, thì còn là ? Lý Lão Căn hôm nay cứ để lời ở đây, kẻ nào dám đến công xưởng quấy rối, trừ phi bước qua nắm xương già của !”

 

“Lý thúc đúng!” Một hán t.ử đột ngột lên, “Thôn chúng bây giờ vất vả lắm mới hy vọng, kẻ nào dám đ.á.n.h chủ ý lên Nhuận Nhan Phường, Trương Thiết Trụ đầu tiên đồng ý!”

 

! Công xưởng chính là mạng sống của chúng !”

 

“Chúng luân phiên gác đêm, tuyệt đối để kẻ cơ hội chui lọt!”

 

“Sau công xưởng đều kiểm tra kỹ lưỡng, thể bỏ qua bất kỳ kẻ khả nghi nào!”

 

Thôn dân ngươi một lời một ngữ, ai nấy thần tình kích động.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-427-trong-giong-tieu-thu-luc-nho.html.]

Ôn Thủ Lễ vội vàng gọi bọn họ xuống: “Được , phần tâm ý là đủ , hôm nay chúng chỉ việc đến ăn tiệc!”

 

Phúc Tuệ Quận quân mở tiệc đãi khách, nhân vật lớn nhỏ trong phủ thành tự nhiên đều đến chúc mừng.

 

Vừa an bài thỏa cho gia đình Hoàng phủ doãn, Kim phu nhân dẫn theo Chu thông phán bước cửa.

 

Diệp Văn vội đón, mặt nở nụ : “Hoan nghênh hoan nghênh, mau mời trong.” Vừa gọi hạ nhân nhận lấy quà mừng.

 

Chu đại nhân chắp tay chúc mừng: “Chúc mừng Quận quân, bản ngài tài giỏi, con cái dạy dỗ cũng đều là nhân trung long phượng a!”

 

Lời khiến Kim phu nhân bên cạnh khựng , bất giác mím môi.

 

cảm xúc lóe lên cũng qua .

 

nhanh xốc tinh thần, tiếp lời: “ chứ! Ban đầu lúc Quận quân mua mảnh đất của , còn lo lắng nơi thâm sơn cùng cốc đó nên trò trống gì. Ai ngờ mới mấy tháng trôi qua, thôn dân Thạch Đầu thôn ngày tháng trôi qua dáng hình . Ta mặt bọn họ cảm tạ Quận quân!”

 

Lời của bà vô cùng chân thành.

 

Mấy ngày ngang qua Thạch Đầu thôn, thấy thôn dân ai nấy mặt đều mang theo nụ , so với dáng vẻ đây quả thực là một trời một vực.

 

Diệp Văn xua tay: “Kim phu nhân quá khách sáo , đây đều là do thôn dân tự chăm chỉ.”

 

Nói đích dẫn bọn họ về phía bàn tiệc.

 

Hai Kim phu nhân sự dẫn dắt của hạ nhân nhanh tìm chỗ xuống.

 

Sợ thôn dân tự nhiên, những quan quyền quý đều an bài ở vị trí sâu bên trong, nơi cách hậu viện chỉ một bức tường.

 

Kim phu nhân xuống, đang hàn huyên cùng các phu nhân khác, đột nhiên, một bóng dáng nhỏ bé từ cửa xa chạy tới, phía còn Tiểu Đào theo, đuổi gọi nhỏ: “Tiểu tiểu thư, đừng chạy nữa!”

 

Hóa , Vân Di thấy tiền viện náo nhiệt như , thể ở yên trong hậu viện nữa, lúc mới chạy ngoài.

 

Hôm nay trong nhà tân khách ít, Tiểu Đào sợ đứa trẻ chạy lạc, đành theo sát từng bước.

 

Trẻ con bản tính ham chơi, nếu Tiểu Đào đuổi theo, nó còn chậm rãi bước , thấy Tiểu Đào đuổi tới, nó tưởng đang chơi cùng , ngược bước đôi chân ngắn ngủn, chạy thục mạng về phía .

 

Đừng thấy chân nó ngắn, nhưng chạy một chút cũng chậm.

 

Để tránh Tiểu Đào, nó bắt đầu chạy loạn trong các bàn tiệc.

 

Lúc chạy đến bên cạnh Kim phu nhân, chân nó vật gì đó vấp , bóng dáng nhỏ bé quán tính ảnh hưởng, lao thẳng về phía .

 

Kim phu nhân vội vàng đưa tay đỡ, tiểu gia hỏa lúc mới may mắn thoát nạn.

 

Suýt chút nữa ngã sấp xuống, Vân Di vẫn chút hoảng sợ, nó ngơ ngác vị phu nhân đỡ mắt, hai tuổi nó nhận sự giúp đỡ của khác lời cảm ơn, bèn ngọt ngào : “Cảm ơn phu nhân xinh .”

 

Những ngày miệng nó càng lúc càng ngọt, những lời khen ngợi buột miệng liền .

 

Kim phu nhân nụ ngọt ngào của đứa trẻ, bất giác ngẩn .

 

Ma ma bên cạnh khẽ “ồ” lên một tiếng, ghé sát tai nhỏ: “Phu nhân ngài xem... mi mắt của tiểu nương t.ử , giống hệt tiểu thư lúc nhỏ như đúc từ một khuôn ?”

 

Kim phu nhân hồn, đè xuống chút dị dạng trong lòng, dịu dàng hỏi: “Đây là b.úp bê nhà ai ? Bên cạnh cũng lớn trông coi, lỡ như ngã thì ?”

 

Lúc Tiểu Đào vội vã chạy tới, đón Vân Di lòng, liên tục cáo tội: “Phu nhân thứ tội, là nô tỳ nhất thời sơ suất, trông chừng tiểu tiểu thư.”

 

Kim phu nhân nhận đây là nha bên cạnh Quận quân, thấy ba chữ “tiểu tiểu thư”, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

 

 

Loading...