Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 410: Ninh Tâm Bình

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:10:28
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn họ đ.á.n.h giá khuôn mặt tuy thanh tú nhưng khó giấu vẻ ngây ngô của Ôn Hướng Nam, cùng với bộ y phục tuy đắc thể nhưng là loại vải vóc thượng hạng , thi suy đoán thiếu nữ từ chui , rốt cuộc ma lực gì, mà thể Thất hoàng t.ử ưu ái như .

 

Ôn Hướng Nam nhận trở thành tâm điểm, nàng đang hào hứng chia sẻ với Cố Vinh những điều mắt thấy tai dọc đường và những chuyện thú vị ở cửa hàng đồ ngọt, Cố Vinh thì kiên nhẫn lắng , thỉnh thoảng đáp vài câu, ánh mắt luôn dừng nàng.

 

Bái đường lễ thành, tân nương t.ử hỉ nương và các nha vây quanh, đưa về tân phòng trang trí tỉ mỉ.

 

Diệp Tích Anh trong sự chúc phúc và ánh mắt dõi theo của , do đích Giang Vi Chỉ hộ tống, từ từ xoay , về phía hậu viện.

 

Khách khứa đều sắp xếp xuống, nam nữ khác biệt, Cố Vinh và Ôn Hướng Nam chỉ thể tách .

 

“Tiểu Nam, lát nữa dùng tiệc xong, đưa tỷ dạo kinh thành, tỷ đợi nhé.” Hắn Ôn Hướng Nam, khẽ .

 

Ôn Hướng Nam gật đầu, kinh thành nàng mới đến đầu, cái gì cũng thấy tò mò, Tiểu Thất dẫn nàng chơi, chắc chắn hơn tự dạo nhiều.

 

Sự chu đáo như của Cố Vinh lọt mắt một đám thế gia quý nữ, càng rớt cằm nhiều .

 

Một nữ t.ử mặc hoa phục, ánh mắt ghen ghét cảnh tượng .

 

Lục hoàng t.ử thì đầy hứng thú Ôn Hướng Nam thanh tú.

 

Tên dã chủng khi về kinh đối với ai cũng mang bộ mặt lạnh nhạt, duy chỉ đối với nữ t.ử thôn dã để tâm như , thú vị, thật là thú vị.

 

Hắn với nữ t.ử đang vặn c.h.ặ.t khăn tay bên cạnh: “Ninh tiểu thư, xem Thất của cũng đối với ai cũng lạnh như băng sương, nữ nhi của Phúc Tuệ Quận quân , ngược khiến bằng con mắt khác đấy.”

 

Nữ t.ử họ Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, tâm bác vài câu, nhưng Lục hoàng t.ử phận cao quý, nàng thể trêu ?

 

Lập tức nhún , hành lễ cáo biệt.

 

“Sắp khai tiệc , Lục hoàng t.ử cứ tự nhiên.”

 

Liền dẫn nha về phía nữ quyến.

 

Lục hoàng t.ử bóng lưng Ninh Tâm Bình, khóe miệng lộ một nụ đầy ẩn ý.

 

Cố Vinh a Cố Vinh, ngọn lửa ghen tuông của nữ nhân, kém gì khói s.ú.n.g chiến trường , cứ từ từ mà lĩnh hội .

 

Tâm trạng , sải bước về phía chỗ .

 

Ôn Hướng Nam trở về bên cạnh Diệp Văn, sát nương .

 

“Nương, biểu tỷ hôm nay quá!” Nàng tít mắt.

 

Biểu tỷ thể khổ tận cam lai, cả nhà họ đều vui mừng cho nàng .

 

“Đồ nhà quê.” Ninh Tâm Bình khẩy một tiếng.

 

Bầu khí bàn lập tức cứng đờ.

 

Ôn Hướng Nam sửng sốt, lặng lẽ rụt về phía nương .

 

Diệp Văn từ từ nhấc mắt, ánh mắt rơi Ninh Tâm Bình, ánh mắt đó phẳng lặng gợn sóng, nhưng khiến Ninh Tâm Bình mạc danh rùng một cái.

 

Sắc mặt Ninh phu nhân chợt biến, vội vàng dậy lành: “Quận quân thứ tội, nha đầu ở nhà chiều hư , ăn giữ mồm giữ miệng, mặt nó xin tiểu thư.”

 

Diệp Văn nhẹ nhàng nắm lấy tay nữ nhi, khóe môi nhếch lên một nụ nhạt: “Ninh phu nhân quá lời . Ta tuy xuất chốn thôn dã, nhưng cũng hiểu đạo lý dạy dỗ con cái trái, tiến lùi. Nữ nhi của tuy ma ma trong cung dạy dỗ, nhưng cũng hiểu nên công khai nhạo báng khác trong bữa tiệc.”

 

Nàng ngừng một chút, ánh mắt chuyển sang Ninh Tâm Bình, giọng điệu ôn hòa nhưng khiến mạc danh kinh hãi: “Ngược là Ninh tiểu thư, là danh môn khuê tú, ngay cả đạo đãi khách cơ bản nhất cũng hiểu. Xem gia phong của Ninh gia, giống như trong tưởng tượng của .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-410-ninh-tam-binh.html.]

 

Lời , các khách khứa khác bàn đều biến sắc.

 

Lời rõ ràng là đang Ninh gia dạy dỗ nghiêm, nữ nhi lễ nghĩa. Ở cái thời đại coi trọng danh tiếng , lời truyền ngoài, danh tiếng của Ninh Tâm Bình sẽ hủy hoại.

 

Sắc mặt Ninh phu nhân lúc xanh lúc trắng, nhưng dám phát tác.

 

Diệp Văn hiện tại thánh sủng đang nồng, ngay cả Hoàng thượng cũng nể mặt nàng vài phần, Ninh gia đắc tội nổi? Bà chỉ đành cố nén lửa giận, hung hăng trừng mắt nữ nhi một cái: “Còn mau tạ với Ôn tiểu thư!”

 

Ninh Tâm Bình c.ắ.n môi, trong mắt tràn đầy sự nhục nhã và cam lòng. Dưới ánh mắt ép buộc của nương , nàng thể dậy, qua loa nhún với Ôn Hướng Nam: “Vừa lỡ lời.”

 

Sự cam lòng trong giọng điệu đó ai cũng .

 

Diệp Văn nhạt, thèm để ý đến hai con nữa, sang gắp một miếng bánh ngọt cho Ôn Hướng Nam: “Nếm thử cái , đây là Phù Dung cao nổi tiếng ở kinh thành đấy.”

 

Sóng gió tưởng chừng như lắng xuống, nhưng khi Ninh Tâm Bình xuống, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.

 

Nàng ghim c.h.ặ.t ánh mắt góc mặt trắng trẻo của Ôn Hướng Nam, trong lòng hận ý cuộn trào. Một con ranh con nhà quê, cũng xứng để nàng công khai tạ ?

 

Cứ đợi đấy...

 

Bữa tiệc tiếp tục, nhưng bầu khí ở bàn rõ ràng lạnh . Các khách khứa khác đều cẩn thận quan sát sắc mặt của Diệp Văn, bọn họ tuy đều là cáo mệnh phu nhân của triều đình, nhưng đều là dựa chức quan của phu quân mà , ý nghĩa khác biệt so với Diệp Văn dựa bản lĩnh của chính phong hiệu.

 

Hơn nữa Diệp gia còn kết thông gia với Giang gia, Giang Vi Chỉ rõ ràng chính là gia chủ đời tiếp theo của Giang gia, ai mắt chủ động đắc tội Diệp gia.

 

Ôn Hướng Nam nhớ nhung chuyện ngoài chơi, vội vã ăn xong cơm, đợi khi tan tiệc, nàng kịp chờ đợi : “Nương, con và Tiểu Thất ngoài dạo.”

 

Vừa dứt lời, nàng liền bỏ Diệp Văn chạy .

 

Các phụ nhân bàn đều kinh ngạc Ôn Hướng Nam chạy thẳng đến bên cạnh Thất hoàng t.ử, bọn họ vốn dĩ vì Diệp Văn ở đó mà chút câu nệ, lúc càng im thin thít, ngay cả động tác đặt đũa cũng nhẹ nhàng hơn.

 

Ninh Tâm Bình nắm c.h.ặ.t chiếc khăn tay, Ôn Hướng Nam chút kiêng dè chạy đến mặt Cố Vinh, gì, khiến vị Cố Vinh luôn vẻ mặt lạnh nhạt gật đầu.

 

Trong lòng nàng nóng nảy, cũng ma xui quỷ khiến dậy, bước nhanh theo.

 

“Thất điện hạ.” Nàng cố gắng trấn tĩnh, nặn một nụ tự cho là đắc thể, “Nghe Tây thị ở kinh thành dạo náo nhiệt, Tâm Bình thể...”

 

Lời nàng còn hết, ánh mắt của Cố Vinh quét tới.

 

Ánh mắt đó phẳng lặng gợn sóng, nhưng mang theo một sự soi mói từ cao xuống, lạnh lẽo như cơn gió tháng Chạp, trong nháy mắt đóng băng bộ dũng khí của nàng .

 

Bên trong sự chán ghét, sự tức giận, chỉ một sự thờ ơ xa lạ, phảng phất như đang một vật quan trọng.

 

Những lời còn của Ninh Tâm Bình bộ mắc kẹt trong cổ họng, hai má nóng ran, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

Cố Vinh thậm chí ngay cả một chữ cũng , liền thu hồi ánh mắt, khi sang Ôn Hướng Nam bên cạnh, hàn ý nhiếp quanh lặng lẽ thu liễm.

 

Hắn gật đầu, liền cùng Ôn Hướng Nam đang ríu rít xoay , sóng vai ngoài phủ.

 

Ninh Tâm Bình cứng đờ tại chỗ, phảng phất như trúng thuật định , chỉ thể trơ mắt hai bóng đó biến mất bức bình phong.

 

Không khí xung quanh dường như đều mang theo sự trào phúng vô thanh, nàng cảm nhận rõ ràng những ánh mắt như như bàn tiệc phía , giống như kim châm rơi lưng nàng .

 

Nhục nhã, khó xử, còn sự ghen ghét điên cuồng sinh sôi, gần như nuốt chửng lý trí của nàng .

 

Nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi , cho đến khi trong miệng nếm một tia m.á.u tanh, mới miễn cưỡng duy trì sự bình tĩnh bề ngoài, cứng đờ trở về chỗ của , móng tay sớm cắm sâu lòng bàn tay.

 

 

Loading...