Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 402: Đường Xi Măng

Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:03:25
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng phủ doãn u oán lên tiếng: “Đều ngài xúi giục thôn dân chặn đường lập trạm gác, hành xử như ác bá...” Ông ngước mắt đ.á.n.h giá vị Huyện quân trẻ tuổi mặt, “Ngài , tự ý lập rào chắn đường là vi phạm luật lệ ?”

 

Diệp Văn bừng tỉnh đại ngộ.

 

Thì , thảo nào Hoàng phủ doãn tìm nàng.

 

Thôn dân quả thực đây vài bày tỏ sự bất mãn với họ, nhưng khi họ đây là lệnh của Diệp Huyện quân, những đó liền dám loạn nữa.

 

Diệp Văn nghĩ dù đường sửa xong sẽ hiểu, nên cũng mặt giải thích.

 

Không ngờ đến chỗ nàng loạn, mà đổi sang đến chỗ Hoàng phủ doãn.

 

Nhìn dáng vẻ sầu não của Hoàng phủ doãn, chắc hẳn những ngày qua chịu nhiều áp lực.

 

Nàng quả thực nghĩ sai, Hoàng phủ doãn những ngày qua nhận ít tin tức về vị Huyện quân , đa phần đều là đến mặt ông để “bôi nhọ” Diệp Văn.

 

Cái gì mà một nữ nhi thường tình lo hưởng thụ phong địa thực ấp, cứ một mực hưng sư động chúng cái xưởng gì đó.

 

Hoặc là dám huy động thôn dân cưỡng chế chặn đường, cho giẫm lên đường, cái gì mà sẽ giẫm hỏng thứ “xi măng” quái quỷ gì đó!

 

Đây chẳng là cường đạo !

 

Con đường đó đều là của quan gia, nàng một Huyện quân nhỏ bé dựa mà xúi giục thôn dân hoành hành bá đạo?

 

Bởi vì phận của Diệp Văn tầm thường, xử lý khéo sẽ đắc tội Giang gia và Thất hoàng t.ử, Hoàng phủ doãn sầu đến mức rụng ít tóc, cuối cùng hôm nay chút trụ nổi nữa, mới sai mời nàng qua đây.

 

Diệp Văn nhạt, hoang mang vội vã nhún hành lễ: “Đại nhân minh xét. Nguyên do trong đó, dăm ba câu khó mà rõ. Ngày mai thể mời đại nhân dời bước đến Thạch Đầu thôn, tận mắt chứng kiến ?”

 

Thấy nàng vẻ mặt bận tâm, Hoàng phủ doãn chút tò mò.

 

Chẳng lẽ sự thật giống như những đó ?

 

Nghĩ đến cách hành xử của Diệp Văn dạo gần đây, quả thực cũng đến mức tồi tệ như họ , ông trầm ngâm một lát, cuối cùng gật đầu.

 

Sáng sớm hôm , đầu làng Thạch Đầu thôn tụ tập đông nghịt .

 

Phía Hoàng phủ doãn là bảy tám vị hương đang đầy căm phẫn. Hôm qua Diệp Văn hôm nay sẽ cho ông một lời giải thích, ông dứt khoát dẫn theo tất cả những cáo trạng đến, đỡ mất công giải thích nữa.

 

Đến hiện trường, quả nhiên thấy quan đạo ban đầu phủ lên một lớp vật chất màu xám, hai bên còn dùng lan can ngăn cách. Thanh lan can tre chắn ngang giữa đường , liền khiến đám đông nổ tung.

 

“Còn thể thống gì nữa! Thanh thiên bạch nhật dám chặn đường!”

 

“Rõ ràng là chiếm núi xưng vương!”

 

“Xin Phủ doãn đại nhân lập tức trị tội!”

 

Trong tiếng ồn ào, Diệp Văn ung dung bước đến bên con đường xi măng, cúi nhẹ nhàng vuốt ve mặt đường đông cứng: “Hành vi ác bá mà chư vị , là chỉ cái ?”

 

Nàng hiệu cho thôn dân dỡ bỏ lan can tre, để lộ mặt đường bằng phẳng màu xám trắng.

 

Các hương đau đớn xót xa: “Huyện quân, bệ hạ ban phong hiệu cho ngài, là để ngài tạo phúc cho bách tính. bây giờ ngài dẫn chặn đường, đây chẳng là hại ? Ngài xứng đáng với phong hiệu ?”

 

Các hương khác cũng nhao nhao hùa theo:

 

! Con đường của riêng một thôn các , dựa mà chặn ?”

 

“Quá đáng lắm !”

 

Đối mặt với những lời chỉ trích , Diệp Văn hề hoang mang chút nào.

 

Trong ánh mắt nghi hoặc của , nàng sai lấy b.úa sắt lớn đến, dùng sức đập mạnh xuống mặt đường.

 

“Bốp” một tiếng, mặt đường sứt mẻ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-402-duong-xi-mang.html.]

 

Tiếp đó nàng sai xách thùng nước đến tạt lên đường.

 

Điều khiến kinh ngạc là, nước nhanh thấm xuống, mặt đường vẫn rắn chắc như cũ.

 

“Cái gọi là đường xi măng.”

 

Diệp Văn cao giọng giải thích, “Là đường bằng phương pháp mới, khi khô đặc biệt rắn chắc, sợ mưa dầm, sợ xe cán. Trước đó dựng lan can là sợ giẫm lên lúc khô hẳn, hỏng đường.”

 

Đường xi măng?

 

Những hương vốn đang la lối om sòm đều im bặt, đàn ông lớn tuổi dẫn đầu chỉ trích nàng vẻ mặt tò mò, đó đưa tay sờ thử con “đường xi măng” kỳ lạ .

 

Chạm chút thô ráp, nhưng vô cùng cứng cáp.

 

Ông nhấc chân lên giẫm thử, cảm giác cứng cáp vững chãi truyền đến từ lòng bàn chân khiến mặt ông hiện lên vẻ kinh ngạc.

 

Thứ xi măng quái quỷ , còn bằng phẳng hơn cả đường lát đá!

 

Những hương còn đang tức giận lúc cũng đều vây quanh bên đường, ai nấy đều kinh ngạc thôi.

 

Người dùng chân giẫm thử, xổm xuống cẩn thận sờ soạng.

 

Diệp Văn hành lễ với Hoàng phủ doãn và các hương : “Đại nhân, các vị hương , những ngày qua chặn đường gây bất tiện cho , vô cùng xin , nhưng cũng là vì triều đình, bất đắc dĩ mới .

 

Nếu đường xi măng khô hẳn giẫm lên tạo thành vết lõm, sẽ đủ bằng phẳng, đ.á.n.h xe ngựa sẽ xóc nảy.

 

Nếu như Đại Vũ triều chúng đều thể những con đường như thế , trời mưa sẽ còn sợ lầy lội nữa, vận chuyển hàng hóa cũng tiện lợi hơn nhiều. Ta nguyện ý dâng phương pháp loại đường cho triều đình, để bách tính trong thiên hạ đều thể con đường !”

 

Vị lão hương đầu tiên chỉ trích Diệp Văn vuốt ve mặt đường nhẵn nhụi, kích động đến mức tay cũng run rẩy: “Con, con đường quá! Diệp Huyện quân, là chúng trách lầm ngài ! Chuyện nếu thể nhân rộng , đúng là chuyện tày trời a!”

 

Hoàng phủ doãn trịnh trọng nhận lấy công thức mà Diệp Văn đưa tới. Vừa ông cũng kiểm tra con “đường xi măng” , những bằng phẳng, mà bên trong hề một viên đá nào, chỉ dựa loại bùn nhão màu xám khô mà thành đường xi măng, quả thực thần kỳ.

 

Nếu dâng công thức lên triều đình, chắc chắn thể tô điểm thêm một phần màu sắc cho thành tích quan của ông !

 

Ông cúi gập vái chào Diệp Văn.

 

“Huyện quân huệ chất lan tâm, cồn sát khuẩn, xi măng, công đức , bách tính Đại Vũ nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm, cảm tạ ân đức của ngài!”

 

Diệp Văn xua tay.

 

“Phủ doãn đại nhân quá khen , cũng chỉ là tiện cho việc vận chuyển hàng hóa của xưởng nên mới vô tình phát hiện thứ , thể dâng lên triều đình tạo phúc cho bách tính là việc nên , ngài cần quá lời.”

 

Hoàng phủ doãn đem phương pháp Diệp Văn dâng lên niêm phong bằng sơn đỏ, lập tức phái phi ngựa ngày đêm đưa về kinh thành.

 

Chưa mấy ngày, xưởng việc chính thức khánh thành.

 

Bởi vì liên quan đến xi măng, ngày cắt băng khánh thành xưởng, tất cả quan viên hương m.á.u mặt trong Thuận Thiên phủ đều mặt, cắt băng khánh thành cho Diệp Văn.

 

Thạch Đầu thôn những năm qua, chỉ ở phủ thành, mà thậm chí trong bộ Thuận Thiên phủ, đều là sự tồn tại đội sổ, hôm nay tụ tập bộ những nhân vật lớn của phủ thành, thôn dân vẻ mặt kích động, từng ngay cả đường cũng thuận tay thuận chân.

 

Những ngày qua, chỉ dựa việc xây xưởng, mỗi nhà bọn họ tích cóp một khoản tiền tiết kiệm nhỏ.

 

Đội thi công bao ăn, bọn họ và các bà vợ đều cần ăn lương thực trong nhà, thậm chí còn thể bớt chút thịt trong bát mang về cho nhà. Có chất béo tẩm bổ, thôn dân Thạch Đầu thôn thể thấy rõ là da thịt hơn, còn bộ dạng vàng vọt gầy gò như nữa.

 

Các bà vợ nhà bọn họ, những ngày qua đào tạo hòm hòm, chỉ đợi xưởng hoạt động, là việc, mỗi tháng chỉ tiền công, còn tiền thưởng, bọn họ bao giờ lo lắng về kế sinh nhai nữa !

 

Hôm nay đều mặc bộ quần áo tươm tất nhất trong nhà, đến chúc mừng xưởng của thôn khai trương.

 

Nhìn những bậc đạt quan quý nhân từ bốn phương tám hướng kéo đến, ngờ cái Thạch Đầu thôn chim thèm ỉa của bọn họ, cũng một ngày nhiều nhân vật lớn đến thăm như .

 

Diệp Huyện quân quả thực là phúc tinh của bọn họ!

 

 

Loading...