Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 401: Ôn Hướng Đông Cải Tạo Thành Công
Cập nhật lúc: 2026-03-21 16:03:24
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn nhi t.ử và tức phụ quỳ mặt, Diệp Văn đỡ họ dậy.
“Trước là nương hồ đồ, ít chuyện sai trái, các con trách , an ủi . Nay các con thành tựu như , đều là dựa sự nỗ lực của chính bản các con, cảm tạ gì?”
“Liên Nương, lão đại, các con nhớ kỹ, lời khác chắc đúng, cho dù là nương của các con.”
“Sau nếu việc gì , chỉ cần hợp tình hợp lý, thì cứ mạnh dạn buông tay mà , kiên trì với suy nghĩ của chính .”
Cuối cùng nàng nghiêm túc dặn dò đôi phu thê trẻ , từ nay về , thể cứ một mực ngu hiếu nữa.
Trước chính vì họ quá mức phục tùng, mới trở thành hai dễ bắt nạt nhất trong nhà.
Nếu như lúc chịu uất ức mà dám , cho dù dọn ngoài ở, dù sách gì, cũng đến mức ức h.i.ế.p đến bước đường đó.
Chỉ mong họ thể hiểu : Con thể lúc nào cũng theo khác, trong lòng chủ kiến, thì ngày tháng mới trôi qua một cách sáng sủa, vững vàng .
Có thể trở thành Đồng sinh, ít nhất cũng khiến Ôn Hướng Đông một lời giải thích cho những tiếc nuối từng .
Ôn Hướng Đông từ từ tiến gần Diệp Văn, trong mắt dường như ánh lệ.
“Nương...” Hắn lẩm bẩm.
Diệp Văn “đứa con trai lớn” , nàng hiểu tâm tư của chứ?
Ôn Hướng Đông nguyên bản chấp nhận phận với cuộc đời, là con cả trong nhà, thì gánh vác trọng trách tiến về phía vì cái nhà .
Ngày qua ngày lụng ngoài đồng ruộng, sớm mài mòn những tâm tư khác của , biến thành một cỗ máy cuốc đất vô tình.
Không ngờ ông trời còn thể cho cơ hội thứ hai.
Và cũng phụ sự kỳ vọng của , !
Nương từng , tam thiên tư thông minh, ngu ngốc, bảo thông cảm cho bà, nhường cơ hội cho lão tam.
Nhìn ánh mắt lảng tránh của nương, do dự một thoáng.
Chính trong khoảnh khắc do dự , nương bắt đầu lăn lộn ăn vạ, mắng c.h.ử.i bất hiếu, vô dụng mà còn chịu thông cảm cho nhà.
Cuối cùng đờ đẫn : “Vâng, nương, con về, để tiểu .”
Từ đó cày cấy giữa đất trời, bao giờ dám nhắc đến hy vọng thời niên thiếu nữa.
bây giờ, .
Hắn nương, trong ánh mắt tràn đầy ý niệm rằng cũng thể , cũng thể khiến nương tự hào.
Hắn !
Diệp Văn đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu , khẽ : “Lão đại, nương sai , nương nên con vô dụng, con rõ ràng cũng là một đứa trẻ tuyệt vời, hôm nay con chứng minh bản , con hề kém cạnh lão tam chút nào.”
Ôn Hướng Bắc một vượt qua cả thi Huyện và thi Viện, trở thành Đồng sinh, lão đại cũng như .
Lão đại cao một mét tám lời của Diệp Văn, sự tủi và kích động trong l.ồ.ng n.g.ự.c thể kìm nén nữa, ôm chầm lấy Diệp Văn, đó nức nở.
[Hệ thống: Phát hiện tiến độ cải tạo nhân vật Ôn Hướng Đông đạt 100%, chúc mừng ký chủ, Đồng hối đoái phát tài khoản, xin ký chủ kiểm tra và nhận.]
Diệp Văn thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống, liền ngẩn .
Nàng vốn tưởng rằng, Ôn Hướng Đông cải tạo thành công, kiểu gì cũng đợi đến khi con trai. Không ngờ chỉ thi đỗ Đồng sinh, liền thành công .
Nàng rằng, Ôn Hướng Đông , vì mỗi ngày cắm mặt đất trời, dám suy nghĩ nâng cao bản nữa, điều mong nhất chỉ suy nghĩ nối dõi tông đường cho nhà họ Ôn.
Tuy nhiên khoảnh khắc cơ hội cầm sách lên, nội tâm của sự đổi.
Đặc biệt là khoảnh khắc thấu hiểu sự vất vả của Tưởng Liên, chấp niệm đối với việc sinh con trai càng yếu ớt.
Cuối cùng điều đạt nhất, tự nhiên là thành giấc mơ thời niên thiếu, nâng cao bản .
Ôn Hướng Đông cải tạo thành công, chuyện lớn trong lòng Diệp Văn bớt một kiện, nàng bảo quản gia thông báo nhà bếp buổi tối bày một bàn tiệc, nhà hảo hảo ăn mừng một phen.
Đêm xuống.
Đêm nay trong nhà chuyện vui, từ Diệp Văn ở , cho đến Ôn Hướng Nam ở , đều uống chút rượu hoa quả nồng độ thấp, ăn no uống say, cả nhà đều trở về viện của nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-401-on-huong-dong-cai-tao-thanh-cong.html.]
Ôn Hướng Đông uống say khướt, dựa Vạn Cát mới về đến phòng, Tưởng Liên thấy bộ dạng của , đành bảo Tri Họa đưa bọn trẻ .
Vân Di lớn , dễ lừa gạt như , vẫn là Lưu thẩm dỗ dành con bé mới chịu theo.
Sắp xếp xong cho bọn trẻ, Tưởng Liên nhận lấy canh giải rượu từ tay nha trở về phòng.
Ôn Hướng Đông đỡ lên giường, Tưởng Liên bước tới xuống mép giường, nhẹ nhàng lay lay , “Tướng công, dậy uống chút canh giải rượu hẵng ngủ.”
Vốn tưởng sẽ gọi tỉnh, kết quả Ôn Hướng Đông xoạch một cái mở bừng mắt.
Tưởng Liên thấy ánh mắt nóng rực, hờn dỗi đẩy một cái, “Làm giật cả , còn tưởng ngủ chứ.”
Hắn dậy một uống cạn bát canh giải rượu Tưởng Liên bưng tới, đó sải bước tới mép giường, Tưởng Liên đang cúi dọn dẹp chăn nệm lộn xộn, đột nhiên cơ thể lơ lửng, Ôn Hướng Đông bế bổng lên.
“Tướng công!” Tưởng Liên kinh hô một tiếng.
Hơi thở phả bên tai Tưởng Liên chút nặng nề, “Liên Nương, ?”
Lão nhị đời bảy tháng, vì lời dặn dò của Diệp Văn, hai cho đến nay vẫn từng đồng phòng , hôm nay gặp chuyện vui, ...
Tưởng Liên mặt đỏ như m.á.u, nhẹ nhàng gật đầu “ừm” một tiếng.
Trong lúc thể miêu tả.
Ôn Hướng Đông chìm giấc ngủ say, Tưởng Liên nhớ tới lúc nãy trượng phu cứ nằng nặc đòi dùng cái ruột cừu ngâm mềm , nàng nhíu mày cứng rắn ngăn cản .
Trượng phu nàng sinh con nữa là thật, phần tâm ý , nàng vui vẻ .
Trượng phu bây giờ chu đáo hiểu chuyện, so với hơn bao nhiêu .
Nàng mãn nguyện.
Tuy trượng phu , nhưng nàng thuận theo tự nhiên, nếu như , nàng vẫn sinh...
Sau kỳ thi Viện, nhà họ Ôn bắt đầu bận rộn việc của .
Diệp Văn bận rộn dẫn Kim Hữu Chính và đám thợ thủ công cùng xây dựng đường xi măng từ Thạch Đầu thôn đến phủ thành.
Hai sách bận rộn tiếp tục chuẩn cho khoa khảo.
Hai con dâu và Ôn Hướng Nam thì bận rộn với việc buôn bán của .
Thương đội phía bắc mang đến cho họ nhiều lông cừu, Điền Xuân Hoa quả hổ là hai vợ chồng với lão nhị, lập tức thuê một cái sân, chiêu mộ một nữ công nhân dệt vải trong thành, đem những lông cừu dệt thành sợi bông.
Thạch Đầu thôn cách phủ thành xa, đầy một tháng, một con đường xi măng mới tinh xây dựng xong.
Để phòng ngừa giẫm lên lúc xi măng khô, dân làng Thạch Đầu thôn ngày nào cũng cử luân phiên canh gác, con đường sửa xong, chỉ tiện lợi cho xưởng việc, mà còn tiện lợi cho dân làng họ , ai phép phá hoại!
Hôm nay Diệp Văn bước cổng viện, quản gia liền đến bẩm báo: “Cô nương, Hoàng phủ doãn lời mời.”
Diệp Văn chút kinh ngạc, nhà họ Hoàng tìm nàng, đều là nữ quyến hậu trạch tìm, Hoàng đại nhân đích đến tìm nàng?
Lẽ nào, chuyện gì ?
Trong phủ nha khói lượn lờ, lông mày Hoàng phủ doãn xoắn xuýt .
Ông đặt chén xuống, Diệp Văn liền bước .
“Hoàng đại nhân an hảo.”
Hoàng phủ doãn khổ : “Diệp Huyện quân, ngài rốt cuộc cũng đến .”
Thấy ông vẻ mặt sầu não, Diệp Văn hiểu.
“Đại nhân đang phiền lòng vì chuyện gì ?”
Hoàng phủ doãn gật đầu.
“Chính là, ngài hương phú hộ khắp thành sắp đạp bằng ngưỡng cửa nhà bản quan ?”
Diệp Văn hiểu, chuyện thì liên quan gì đến nàng chứ?