Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 369: Hình Phạt Của Liễu Thị

Cập nhật lúc: 2026-03-21 00:40:08
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Liễu di nương, Lão gia lên tiếng , nô tỳ sẽ phiền nữa, hy vọng Di nương thể nhanh ch.óng bù đắp khoản thâm hụt, nếu chỉ Lão gia truy cứu trách nhiệm, phu nhân cũng sẽ khoanh tay .”

 

Nói xong xoay rời , vẻ mặt đầy đắc ý.

 

“Tiện nhân! Đều là tiện nhân!” Liễu thị như phát điên hất tung bộ thức ăn bàn xuống đất, bát đĩa vỡ tan tành, “Tại đột nhiên kiểm tra sổ sách? Dạo rõ ràng nước sông phạm nước giếng, dựa mà đến tìm gây rắc rối?”

 

Vương Gia Thiên ở bên cạnh nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Ban ngày ở nha môn khiến Lão đại Ôn gia chịu thiệt, buổi tối Nương liền xảy chuyện, đây chẳng lẽ là Ôn gia đang trả thù ?

 

“Nương, phạm sai lầm rõ ràng như ?” Nhi t.ử cũng trách móc Liễu thị, “Đây chẳng là dâng nhược điểm cho Ngụy thị ?”

 

Bị trượng phu mắng thì thôi , ngay cả nhi t.ử cũng hiểu , Liễu thị lập tức tủi đỏ hoe hốc mắt: “Ta còn là vì con ? Nếu con lo lót quan hệ, rút tiền sổ sách!”

 

Điều kiện nhà đẻ bà bình thường, ban đầu cho bà bao nhiêu của hồi môn. Sau khi gả Vương gia, vẫn luôn dựa tiền tiêu vặt hàng tháng để sống qua ngày. Mặc dù Vương Duẫn thiên vị bà , thường xuyên cho thêm chút bạc, thỉnh thoảng cũng cho bà vài cửa hàng nhỏ, theo lý thuyết những năm nay đáng lẽ tích cóp ít tiền.

 

đột nhiên sống cuộc sống phú quý, chỉ nghĩ đến việc tiêu tiền hưởng thụ cho bản , yến sào vi cá từng đứt đoạn, quần áo mới mỗi mùa luôn may nhiều gấp đôi Ngụy Thải Vi. Tiêu xài hoang phí như , đến tuổi trung niên trong tay thực chất chẳng bao nhiêu tiền tiết kiệm.

 

Cộng thêm những chuyện ngu xuẩn nhi t.ử thời gian , Lão gia lâu trợ cấp cho bọn họ , dẫn đến thời gian tiền bạc trong tay hai con càng lúc càng eo hẹp.

 

Lần nhi t.ử đột nhiên cần một vạn lượng để lo lót, bà lấy ? Đành rút năm ngàn lượng từ tiệm tơ lụa , gom góp thêm chút tiền lót đáy hòm của , lúc mới miễn cưỡng gom đủ.

 

Vương Gia Thiên lúc mới , hai con bọn họ mà ngay cả một vạn lượng cũng lấy nổi, còn moi tiền từ công quỹ, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

 

Trước đây ăn chơi trác táng, chỉ cần với chưởng quầy một tiếng "ghi sổ Vương viên ngoại phủ", tự nhiên Phụ trả tiền. Thuận buồm xuôi gió quen , từng nghĩ tới trong tay hai con bọn họ thực chất chẳng tiền mặt.

 

Biết Nương tham tiền cũng là vì để lo lót cho , Vương Gia Thiên đành thu sự oán trách đối với Liễu thị, an ủi: “Không Nương, đợi ngày nhi t.ử đỗ đạt, đừng là một tiệm tơ lụa, cho dù là chia một nửa gia sản cho con, Phụ cũng sẽ cam tâm tình nguyện, chuyện đừng quản nữa, cứ an tâm chờ tin tức con đỗ đạt .”

 

Hắn dốc hết vốn liếng , kỳ khoa cử , chắc chắn đỗ Tú tài!

 

Người Ôn gia trả thù bọn họ thì ? Chỉ cần Phụ còn ôm kỳ vọng , sẽ thực sự con bọn họ.

 

Chẳng qua chỉ là một trận mắng mỏ mà thôi, Nương mất miếng thịt nào, cả.

 

Vương Gia Thiên lập tức nổi nữa, bởi vì quản gia đến .

 

“Liễu di nương, Lão gia , bảo đến thu sổ sách của tất cả các cửa hàng đây giao cho quản lý, những cửa hàng phiền bận tâm nữa.”

 

“Cái gì?!” Liễu thị kinh hô thành tiếng, Lão gia thu hồi bộ cửa hàng? Vậy hai con bọn họ dựa cái gì để sống?

 

Chỉ dựa mấy lượng bạc tiền tiêu vặt hàng tháng từ công quỹ ? Ba cọc ba đồng đó, giữa mùa đông tháng Chạp giá rét , ngay cả tiền mua than củi một tháng cũng chỉ ngần !

 

“Đều tại con đều tại con!” Liễu thị hung hăng vỗ lên vai Vương Gia Thiên, nếu tên tiểu thố tể t.ử lấy nhiều tiền như , Lão gia thể lạnh lòng đối xử với bà như thế?!

 

Trước đây bà cũng từng lấy tiền từ cửa hàng, nhưng Lão gia đều nhắm mắt ngơ, tại nhẫn tâm như ? Chẳng qua chỉ lấy chút bạc mà thôi, màng đến tình cảm bao nhiêu năm nay của bọn họ, đối xử với bà như !

 

Liễu thị cũng nghĩ , đây bà lấy bạc nhiều nhất cũng chỉ vài chục một trăm lượng, là một lấy năm ngàn lượng, cho dù Vương viên ngoại nhiều tiền đến mấy, cũng tuyệt đối cho phép một phụ nhân mạc danh kỳ diệu rút nhiều tiền như từ sổ sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-369-hinh-phat-cua-lieu-thi.html.]

 

Hơn nữa, ngay cả một lý do qua loa cũng cho ông !

 

Điều khiến chút tình nghĩa cuối cùng đối với Liễu thị trong lòng Vương viên ngoại cũng mài mòn sạch sẽ.

 

Cộng thêm trong phủ hai tiểu trẻ trung xinh chu đáo hơn, bây giờ còn m.a.n.g t.h.a.i đứa con của ông , Vương Duẫn càng còn nửa phần lưu luyến nào đối với Liễu thị nữa.

 

Ngày thi đầu tiên nhanh trôi qua.

 

Cũng vì uống canh uống t.h.u.ố.c , khi ngủ dậy, Ôn Hướng Đông cảm thấy cơ thể hơn nhiều.

 

Cái mũi nghẹt cứng đêm qua cũng thông , cái đầu choáng váng cũng còn nặng nề nữa, ngoại trừ giọng mũi nghèn nghẹt một chút, dường như còn khác biệt gì so với bình thường.

 

Đêm qua hề mơ, một giấc đến sáng, ngủ vô cùng ngon. Lúc chỉ cảm thấy cả tràn đầy sinh lực.

 

Hôm nay chính là ngày yết bảng của trận thi đầu tiên, vội vàng mặc quần áo t.ử tế, định ngoài rửa mặt chờ phát bảng.

 

Mở cửa phòng, liền thấy Diệp Văn đang bế Vân Phù trong sân, dạo theo Vân Di.

 

“Dậy ?”

 

Lưu thẩm đang bữa sáng, đành để nàng trông trẻ, may mà Thừa Gia đang ngủ, nếu một nàng trông ba đứa trẻ, thật đúng là bận xuể.

 

“Phong hàn thế nào ? Còn khó chịu ?” Nàng quan tâm hỏi.

 

Ôn Hướng Đông lắc đầu: “Con đỡ nhiều , Nương.”

 

“Vậy thì , mau rửa mặt một chút, sắp ăn cơm .”

 

Lão đại Nương , giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ giống như hôm nay chỉ là một ngày vô cùng bình thường, gì đặc biệt, khỏi nhỏ giọng hỏi: “Nương, chẳng lẽ Nương căng thẳng ? Không tò mò con qua ?”

 

Diệp Văn vẻ mặt căng thẳng của , khỏi bật : “Căng thẳng ích gì? Dù con cũng thi xong , căng thẳng cũng đổi kết quả, chi bằng ăn cơm cho ngon, chút việc.”

 

“Con cũng đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, mau thu dọn bế con , lát nữa nếu Thừa Gia tỉnh còn bế nó, Nương con mấy cái tay?” Nàng trừng mắt một cái, Lão đại hì hì, lập tức rửa mặt.

 

Nương đúng, căng thẳng đến mấy cũng thể đổi sự thật, chi bằng thu tâm tư, dành nhiều thời gian cho các con.

 

Lão đại đón lấy Vân Phù, thời gian chuẩn cho khoa cử, lúc thức dậy con bé vẫn tỉnh, lúc về ngủ con bé nghỉ ngơi từ lâu, Vân Phù sớm quên mất cha từng bế ngủ trong tháng cữ .

 

Vừa lòng , tiểu gia hỏa liền mếu máo cái miệng nhỏ, chực .

 

Ôn Hướng Đông vội vàng trêu đùa con bé, bế con bé xem Tiểu Bạch của Ôn Hướng Nam, ch.ó con vẫy vẫy cái đuôi nhỏ chạy vòng quanh chân , Vân Phù lập tức quên mất lóc, sự chú ý đều dồn hết lên ch.ó con.

 

Thậm chí khi Tiểu Bạch chạy còn chỉ bóng dáng ch.ó con, trong miệng phát tiếng "a a", hiệu cho Ôn Hướng Đông mau đuổi theo.

 

Hiếm khi gần gũi với con cái, Ôn Hướng Đông cam tâm tình nguyện bế con đuổi theo ch.ó chơi khắp sân, Vân Phù thấy cha đuổi ch.ó, cũng cảm thấy thú vị, chạy theo m.ô.n.g đuổi theo cha, khắp sân đều là tiếng ch.ó sủa gâu gâu và tiếng khanh khách của bọn trẻ.

 

 

Loading...