Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 308: Nỗi Phiền Não Của Quý Phi
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:45:51
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn hiểu tỷ tỷ đang nghĩ gì chứ?
Diệp Tích Anh vẫn còn chìm đắm trong sự ngượng ngùng khi Giang Vi Chỉ gắp thức ăn cho ban nãy. Nàng chỉ cảm thấy bản quả thực mất mặt đến tận nhà, hai má nóng bừng, cho .
Thấy nàng quẫn bách như , Giang Vi Chỉ chợt lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Quý phi nãy chuyện thú vị của ngoại sanh, , và Bệ hạ cũng tới, thể cùng một chút ?”
Hoàng đế lập tức gật đầu phụ họa: “Nói đúng! Diệp tiểu nương t.ử, hôm nay chỉ là gia yến bình thường, ngươi cần căng thẳng câu nệ, chi bằng dùng bữa kể thử xem——”
Ngài một nửa thì chợt khựng , nhận ngay cả tên của đứa trẻ đó cũng .
Giang Vi Chỉ đúng lúc tiếp lời, tự nhiên : “Tên là Vinh Sinh.”
“Vinh Sinh đấy, cái tên tồi,” Hoàng đế khen ngợi, “Trong những cái tên đại danh mà Lễ bộ nghĩ cho nó cũng một chữ ‘Vinh’. Cái tên ‘Vinh Sinh’ , cứ để tiểu danh cho nó , cũng thích hợp.”
“Diệp tiểu nương t.ử, chi bằng ngươi kể xem, đứa trẻ Vinh Sinh những ngày qua xảy chuyện gì khiến ấn tượng sâu sắc ?”
Diệp Tích Anh từ nhỏ đến lớn đều dạy dỗ “thực bất ngôn, tẩm bất ngữ” (lúc ăn , lúc ngủ ), nhưng mắt lên tiếng là Hoàng đế, nàng dám tuân?
Nàng nhẹ nhàng đặt đũa xuống, suy nghĩ một chút, cung kính trả lời: “Thực thần phụ đối với Điện hạ cũng hiểu quá sâu. Từ lúc ngài Tiểu cô đưa đến học đường của Phụ thần phụ, thần phụ chỉ ngài là một thiếu niên lang dung mạo cực kỳ xuất chúng... , ngài và Bệ hạ còn giống nữa.”
Vừa nhi t.ử giống , sự hưng phấn của Hoàng đế thể thấy rõ bằng mắt thường, ngài vội vàng khoe khoang với Quý phi: “Ái phi nàng thấy ? Nhi t.ử của chúng giống Trẫm!”
Quý phi trong lòng nhịn ứa một bụng chua xót, âm thầm lầm bầm.
Dựa mà nhi t.ử chỉ giống ngài, giống ?
Diệp Tích Anh tiếp tục chậm rãi kể: “Điện hạ thiên tư thông dĩnh. Trước khi còn lưu lạc ăn xin, ngài chỉ thỉnh thoảng thấy lão Đồng sinh say rượu sách, mà tự thể học thuộc lòng nhiều bài văn. Phụ thần phụ cũng thường khen ngài thiên phú hơn , liền nhận ngài đồ . Vốn dĩ còn định năm nay cho ngài trường thi thử sức khoa cử một phen, chỉ là...”
Nàng đến đây thì thức thời dừng , nay ngài khôi phục phận Hoàng t.ử, tự nhiên thể khoa cử nữa, cũng cần con đường nữa.
Hoàng đế say sưa ngon lành, Quý phi càng là tâm ý, chỉ sợ bỏ sót một câu một chữ nào về cốt nhục ruột thịt của , một ai lên tiếng ngắt lời Diệp Tích Anh.
“Tiểu cô của thần phụ còn một nữ nhi, tên là Tiểu Nam. Muội và Vinh Sinh là thiết nhất, thể là bạn đồng hành nhất của . Lần Vinh Sinh,” nàng khựng , kịp thời sửa lời, “... Lần Thất điện hạ hồi cung, chừng Tiểu Nam sẽ quen !”
Quý phi bất giác thẳng lên, hai mắt sáng rực.
Nhi t.ử còn một thanh mai trúc mã?
Vừa mới hóng xong “dưa” của , chớp mắt ăn dưa đến nhi t.ử ?
Trong mắt nàng lập tức lóe lên tia sáng hóng hớt hề che giấu, hào hứng truy vấn: “Ngươi kể kỹ xem chuyện giữa hai đứa nó thế nào?”
Diệp Tích Anh tuy quá hiểu tại Quý phi đột nhiên kích động như , nhưng những chuyện thú vị giữa Tiểu Nam và Vinh Sinh quả thực ít, nàng liền chọn vài chuyện hoạt bát đáng yêu kể .
Quý phi càng càng hăng hái, chợt xen lời hỏi: “Vậy tiểu nha đầu đó dung mạo thế nào? Phẩm tính ?”
Diệp Tích Anh nhất thời phản ứng kịp tại Quý phi đặc biệt hỏi đến dung mạo, vẫn như thực trả lời: “Tiểu Nam dung mạo giống Tiểu cô của thần phụ, tự nhiên là băng tuyết đáng yêu. Còn về phẩm tính nha...”
Nghĩ đến những tâm tư nhỏ nhặt nha đầu luôn trèo cao, lời của nàng khựng , chuyển sang uyển chuyển : “Trước chút hiểu chuyện, nhưng nay sửa đổi bộ , là một tiểu nha đầu cực kỳ hiểu chuyện và thấu tình đạt lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-308-noi-phien-nao-cua-quy-phi.html.]
Quý phi xong gật gật đầu, lặng lẽ đ.á.n.h giá Diệp Tích Anh từ xuống một phen.
Đều là huyết mạch Diệp gia, cô nương sinh như một đóa kiều hoa, nếu nha đầu giống Tiểu cô của nàng, nghĩ đến dung mạo cũng sẽ tệ.
Trong lòng nàng nhịn bắt đầu miên man suy nghĩ: Hai thiếu niên nam nữ tướng mạo xuất chúng, thanh mai trúc mã, bạn trưởng thành... Đột nhiên một ngày, một lưng rời , ảm đạm thần thương, từ đó nhớ mãi quên...
Quý phi ngày thường thích nhất là xem mấy cuốn thoại bản, lúc trí tưởng tượng mở , quả thực là phanh kịp.
Diệp Tích Anh mãi mãi, ngước mắt lên thấy Quý phi vẻ mặt hưng phấn và tò mò giấu , khỏi sinh lòng nghi hoặc: Quý phi nương nương rốt cuộc là đang kích động cái gì ?
Giang Vi Chỉ nhận Diệp Tích Anh cứ mãi, từ đầu đến cuối hề động đũa, mà Hoàng đế và Quý phi ở ghế càng càng nhập tâm, mảy may ý định dừng .
Hắn chợt nhíu mày, lên tiếng ngắt lời kể của Diệp Tích Anh: “Bệ hạ, nương nương, thức ăn sắp nguội .”
Hai lúc mới bừng tỉnh, nhận Diệp tiểu nương t.ử chỉ mải chuyện, vẫn ăn gì.
Quý phi vội vàng tiếp lời: “Được , Diệp tiểu nương t.ử, ngươi mau dùng chút thiện thực . Dù mấy ngày ngươi vẫn cung chăm sóc cho , thời gian chúng nhàn thoại còn dài mà.”
Diệp Tích Anh lén thở phào nhẹ nhõm, lên tiếng gật đầu.
Nói nhiều lời như , nàng quả thực chút khát nước, liền bưng bát canh gà bên tay lên định uống một ngụm. lúc , một bàn tay thon dài chợt vươn tới, nhẹ nhàng bưng bát canh trong tay nàng .
Nàng ngẩn , khó hiểu về phía chủ nhân của bàn tay.
Chỉ thấy sắc mặt như thường, đôi môi mỏng khẽ mở, thản nhiên : “Bát nguội , nên uống.” Ngay đó sang phân phó: “Người , đổi cho Diệp tiểu nương t.ử một bát nóng tới đây.”
Cung nhân vội vàng tiến lên, dọn bát canh nguội xuống, và nhanh ch.óng múc một bát canh gà nóng hổi bốc khói nghi ngút bưng lên.
Diệp Tích Anh ngờ, vị Giang đại nhân thoạt cao cao tại thượng , còn một mặt tinh tế chu đáo như .
Nàng rủ mắt xuống, nhỏ giọng : “Đa tạ Giang đại nhân.”
Giang Vi Chỉ thấy giọng của nàng khi chuyện với nhỏ nhẹ như tiếng mèo hừ hừ, khỏi khóe môi khẽ nhếch, khẽ : “Ngươi từng cứu mạng , đổi cho ngươi bát canh nóng, cớ lời tạ ơn?”
“Là Tiểu cô cứu ngài, .” Nàng dám nhận vơ công lao .
“Các ngươi vốn là một nhà. Huống hồ, ngươi cũng giúp ít.” Giọng Giang Vi Chỉ bình , nhưng cho phép chối từ, “Ta cảm kích nàng , tự nhiên cũng cảm kích ngươi. Đây là sự thật, ngươi cần chối từ.”
Nhớ tới những qua rõ ràng, rõ giữa và Giang Vi Chỉ, mặc dù luôn giải thích là báo ân, nhưng trong lòng Diệp Tích Anh vẫn cảm thấy vô cùng gượng gạo. Bữa cơm , nàng ăn mà yên.
Thật vất vả mới chịu đựng đến khi yến tiệc kết thúc, Diệp Tích Anh đang định hành lễ cáo lui, Giang Vi Chỉ giành một bước lên tiếng: “Sắc trời còn sớm nữa, Bệ hạ, nương nương xin hãy nghỉ ngơi sớm, vi thần xin phép cáo lui , nhân tiện đưa Diệp tiểu nương t.ử xuất cung.”
Một chuỗi hành động hôm nay của Giang Vi Chỉ, Quý phi đều thu hết trong mắt.
Lúc thấy bộ dạng nóng lòng rời , nhịn xua tay : “Đệ mau , việc gì thì bớt lượn lờ ở cung của , lớn thế mà vẫn đ.á.n.h cẩu độc , Bản cung liền thấy tức giận.”
Thật vất vả mới một thể để mắt tới, cứ thiên vị là một phụ nhân hòa ly quy tông...