Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 296: Sự Giảo Biện Của Bạch Hương Lan
Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:51:59
Lượt xem: 53
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Đông Lai một đũa gắp lấy hai miếng thịt muối, trực tiếp cho miệng .
Bạch Hương Lan ngây .
Bà cố tình chỉ nấu hai miếng thịt muối, Hứa Đông Lai là cái thá gì mà cũng xứng ăn thịt của bà ?
Hơn nữa bà còn nghĩ, với tính hiếu thuận của Hứa Đông Lai, nhất định sẽ nhường cả hai miếng thịt muối cho ăn!
tại Hứa Đông Lai hôm nay một miếng ăn hết cả hai miếng thịt muối?!
Trời ơi! Thằng quỷ đói !
Hứa Đông Lai sắc mặt đổi liên tục của Bạch Hương Lan, miệng ngừng nhai thịt muối.
Thịt là lợn rừng mà nhạc phụ săn núi, miếng là phần béo nhất, nhai, mùi thơm của thịt muối tràn ngập khoang miệng.
Hóa thịt ngon như .
“Đông, Đông Lai ,” Bạch Hương Lan yên, “ con ăn hết cả hai miếng , ít nhất cũng để cho nương một miếng chứ.”
“Con mang một miếng lớn đến ? Nương chỉ cắt hai miếng, nấu hết miếng thịt đó .” Hứa Đông Lai trả lời câu hỏi của bà , chỉ lệnh cho bà tiếp tục nấu thịt.
“Cái gì?!” Nghe , Bạch Hương Lan suýt nữa nhảy dựng lên, “Nấu cả miếng thịt lớn như cho ngươi ăn?!”
Giọng bà a thé, đ.â.m mắt Hứa Đông Lai khiến nheo .
Thằng con riêng hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c ? Lại dám đến nhà bắt bà nấu thịt cho ăn, miếng thịt lớn như , xứng ăn !
Bà đang định mở miệng mắng , thì Hứa Đông Lai tiếp: “Đi nấu , chiều con về nhà lấy thêm một miếng nữa.”
Giọng bình thản, dường như ảnh hưởng bởi tiếng hét của Bạch Hương Lan.
Nghe , Bạch Hương Lan lập tức thu cơn giận định bùng phát, lành: “Được , con ăn nương nào cho con? Đông Lai , chiều con nhớ lấy miếng lớn một chút, miếng thịt nhỏ quá, đủ cho con nhét kẽ răng.”
Vừa cằn nhằn, bà ngoài.
Không lâu , thịt muối xong, bà bưng cả một đĩa lớn thịt muối.
Mặc dù Hứa Đông Lai hứa chiều sẽ mang thịt mới đến, nhưng nghĩ đến việc thịt là cho Hứa Đông Lai ăn, Bạch Hương Lan vẫn đau lòng thôi.
“Này, ăn .” Bà đặt thịt muối lên bàn, xuống, định gắp một ít thịt ăn.
Hứa Đông Lai trực tiếp đưa đũa, một phát đổ hết thịt muối bát .
Lần khiến Bạch Hương Lan nổi điên, “Thằng ranh con nhà ngươi thế! Về ăn chực thì thôi, hai miếng thịt muối ăn no, cả đĩa lớn thế ngươi cũng ăn hết, để cho lão nương ăn hai miếng ? Quả nhiên con ruột chính là sói mắt trắng, nuôi quen!”
Bà c.h.ử.i xối xả một trận, Hứa Đông Lai vẫn biểu cảm gì, một miếng một miếng nhai thịt muối, cho đến khi ăn sạch cả thịt và cháo.
Bạch Hương Lan ngờ mắng thế nào, cũng phản ứng gì, mắng một hồi, bà liền cảm thấy chút chột , Hứa Đông Lai hôm nay, là ?
Hứa Đông Lai đặt bát lên bàn, tự giễu : “Bữa cơm đoạn đầu ăn nhiều thịt một chút, cũng gì.”
Bữa cơm đoạn đầu?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-296-su-giao-bien-cua-bach-huong-lan.html.]
Bạch Hương Lan kinh ngạc, “Đông Lai , con gì?!”
Hứa Đông Lai lạnh lùng bà một cái, miệng hỏi: “Ta hỏi ngươi, cha rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào?”
Lạch cạch một tiếng, Bạch Hương Lan thấy tiếng tim rơi xuống đáy vực.
Bà ánh mắt lảng tránh, : “Ta ? Hôm đó chúng chợ, ông vững, liền rơi xuống sông, kết quả nước sông chảy xiết, nên… c.h.ế.t đuối.”
Giọng càng lúc càng nhỏ, chút tự tin.
“Lúc đó mùa mưa qua từ lâu, nước sông thể chảy xiết?”
Hứa Đông Lai truy hỏi.
Bạch Hương Lan thầm nghĩ , thằng nhóc đột nhiên hỏi bà chuyện , lẽ nào, nó cha nó c.h.ế.t như thế nào ?
“Có lẽ là thượng nguồn đột nhiên nước dâng?” Bà hoảng loạn bịa lý do, nhưng chính cũng cảm thấy gượng ép.
“Nương, lúc cha mất, nhớ hỏi nương, tại đầu ông vết bầm tím?”
“Dưới nước nhiều đá như , lẽ là va đá nước thôi…” Bạch Hương Lan càng thêm chột , “Con , con đột nhiên hỏi chuyện ? Có linh tinh gì mặt con ?”
“Có , thấy nương đẩy cha xuống sông, đó còn dùng sào tre ngăn cha lên bờ, dìm c.h.ế.t cha .” Hứa Đông Lai ánh mắt bình tĩnh, từng chữ từng chữ sự thật.
Bát đũa trong tay rơi xuống bàn, sắc mặt Bạch Hương Lan trong nháy mắt trắng bệch, bà hét lên: “Có Tằng mộc tượng cho ngươi !”
Bạch Hương Lan vội vàng nắm lấy tay Hứa Đông Lai, nước mắt như vỡ đê, “Là Tằng mộc tượng cho con ? Con , con đừng bậy, chỉ hành hạ thôi! Hôm qua tìm Diệp thị để bà nhốt tên đó tù, , chắc chắn là trả thù nên mới bậy với con, con đừng tin !”
Hứa Đông Lai nắm ngược tay bà , giọng điệu lạnh lùng vô cùng, “Ta còn là ai, nương là Tằng mộc tượng?”
Bạch Hương Lan hỏi đến nghẹn lời, bà ánh mắt lảng tránh, giải thích thế nào.
“Vậy nên, những năm qua nương đối với , đều là giả vờ.” Hứa Đông Lai chằm chằm bà , ánh mắt lạnh đến thể đóng băng.
“Sao thể! Những năm qua chuyện gì mà che chở cho con? Đệ con còn thường đ.á.n.h, đối với con một câu nặng lời cũng nỡ , đối với con còn đủ ?”
“Trước đây, cũng cho rằng đó là . gần đây một câu: nuông chiều con như g.i.ế.c con.”
Giọng Hứa Đông Lai trầm thấp, nhưng từng câu từng chữ rõ ràng, “Nếu nương thật sự với , chuyện gì cũng dung túng, từng dạy dỗ? Nếu nương thật sự với , tại mỗi về, bếp lò đều lạnh, tiểu còn cửa, nương lo hầm thịt cho nó? Bao nhiêu năm , nương thích ăn gì, ghét ăn gì ?”
“Trước đây và mâu thuẫn, tại nương bao giờ phân biệt trái, chỉ một mực bảo nhường nó? Đây là cái gọi là của nương ?”
Bạch Hương Lan há miệng, một chữ cũng trả lời .
“Cho dù nhất thời cưới vợ, thì ? Cùng lắm ở nhà thêm vài năm việc, cũng đến nỗi lấy vợ. nương… chỉ vì mấy lạng bạc đó, gả ở rể cho nhà họ Dương!”
“Người ngoài đều kế độc ác, đây còn bênh vực cho nương. Bạch Hương Lan, tim của nương rốt cuộc bằng gì?!” Hứa Đông Lai càng càng kích động, “Nương đối với , thể tính toán. tại nương g.i.ế.c cha ?! Ông gì với nương?!”
Theo tiếng gầm giận dữ của , Bạch Hương Lan run lên, khi ngẩng đầu lên, mơ hồ thấy bóng dáng của lão Hán họ Hứa.
Bà còn giảo biện nữa, ngược hận thù trừng mắt Hứa Đông Lai: “Tại g.i.ế.c ông ? Ông đáng c.h.ế.t!”
“Ta gả cho ông bao nhiêu năm, công lao cũng khổ lao! ông thì ? Đánh bao nhiêu năm, nhịn, kết quả nhịn cái gì? Là ngày càng quá đáng! Ngươi hôm đó xảy chuyện gì ? Ông với , bỏ ! Để cưới góa phụ họ Từ!”