Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 291: Hắn Đánh Tỷ Còn Không Phải Vì Tỷ Không Nghe Lời Sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 10:51:54
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Văn phản ứng , hóa là Bạch Hương Lan đ.á.n.h sợ , tìm nàng chủ trì công đạo?

 

Nàng mới thèm quản bà , nếu thông minh, sống trong nước sôi lửa bỏng đến lượt nàng !

 

Nỗi khổ của Bạch Hương Lan, là do bà tự chuốc lấy.

 

“Nhị Nha tỷ, lời thế nào? Tục ngữ câu thà phá mười ngôi miếu, hủy một cuộc hôn nhân. Ta nếu nhúng tay chuyện nhà các , thì thành thế nào?”

 

Bạch Hương Lan sững sờ, “Tiểu Văn, cái gì ? Muội nhẫn tâm sống trong nước sôi lửa bỏng ? Chúng là cùng lớn lên a, tuyệt tình như ?”

 

“Tỷ đừng hồ đồ, cho dù hòa ly với Tằng mộc tượng, tìm khác, lẽ nào sẽ đ.á.n.h tỷ ? Nói chừng còn đ.á.n.h ác hơn gã.”

 

“Tỷ nghĩ xem, tỷ năm nay bốn mươi, qua vài năm nữa là sáu mươi . Tằng mộc tượng tuổi tác lớn hơn, tỷ nhịn thêm chút nữa, đợi gã già , tự nhiên sẽ đ.á.n.h nổi nữa.”

 

Bạch Hương Lan mớ ngụy biện của Diệp Văn cho trợn mắt há hốc mồm. Bà từng nghĩ Diệp Văn sẽ từ chối, ngờ đối phương lôi một bộ lý lẽ như !

 

gã dăm bữa nửa tháng đ.á.n.h , ngày tháng sống thế nào!”

 

“Vậy tại đ.á.n.h tỷ? Còn vì tỷ lời ? Sao gã đ.á.n.h khác? Sống qua ngày là hai cùng mài giũa ? Gặp mâu thuẫn, tỷ lùi một bước, lùi một bước, cứ lùi mãi, gã chẳng sẽ đ.á.n.h tỷ nữa ?”

 

gã đều đ.á.n.h thành thế , ngày tháng còn sống thế nào nữa!”

 

“Nhị Nha tỷ, tỷ đừng đủ. Tỷ ngoài ngóng xem, nam nhân nào mà động tay động chân? Gã cũng chỉ là giận dỗi với tỷ thôi, sẽ thật sự đ.á.n.h tỷ hỏng . Nếu thật sự đ.á.n.h tàn phế , chẳng vẫn là gã chăm sóc tỷ ? Nếu tỷ chia tay với gã, gã đến đ.á.n.h tỷ, đ.á.n.h tỷ tàn phế gã còn cần chăm sóc tỷ nữa. Thế chẳng lỗ to ?”

 

“Tỷ tính toán như , còn lãi đấy! Cứ chờ hưởng phúc !”

 

Diệp Văn dứt lời, Bạch Hương Lan tức đến mức gần như ngất xỉu, chỉ nàng mắng: “Được lắm! Muội chính là giúp ! Bản Huyện quân, trơ mắt bạn thuở nhỏ chịu khổ! Diệp Huyện quân, lòng thật độc ác a!”

 

Bạch Hương Lan cuối cùng cũng xé rách mặt nạ, Diệp Văn mỉm : “Nhị Nha tỷ, tỷ cái gì ? Những lời , đều là tỷ khuyên ?”

 

“Lúc tỷ gả cho Tằng mộc tượng, đồng ý, những lời đều là tỷ từng chữ từng câu cho . Sao bây giờ đến lượt bản tỷ, ngược đỏ mắt tía tai ?”

 

“Ngươi...” Bạch Hương Lan nhất thời cứng họng, ngờ nàng nhớ rõ như .

 

“Nhị Nha tỷ, mấy ngày tỷ đến mai cho , khuyên gả cho Tằng mộc tượng. Ta gã động tay đ.á.n.h , tỷ gã là vì để ý nên mới như , còn sống qua ngày chuyện đòn, nhịn một chút là qua thôi. Những lời , lẽ nào tỷ đều quên ?”

 

“Nếu thật sự như lời tỷ , nhịn một chút là thể qua, hôm nay tại tỷ nhịn nữa, ngược chạy đến tìm ?”

 

“Lẽ nào, những lời tỷ , đều chỉ là dỗ dành ?”

 

Mọi vây xem đến đây, nhao nhao bật .

 

Những chuyện đang đó cũng tự suy ngẫm ngọn nguồn, ước chừng là phụ nhân lúc trăm phương ngàn kế mai Diệp Huyện quân cho một lão già động tay động chân, ai ngờ âm sai dương thác, bản gả qua đó.

 

là d.a.o đ.â.m , đau.

 

Trước đó còn cảm thấy Diệp Văn tính tình lạnh nhạt, lúc cũng lặng lẽ thu thành kiến, chuyên tâm xem trò vui .

 

Bạch Hương Lan hung hăng trừng mắt Diệp Văn, hóa nàng từ lúc đó đề phòng ! Nực là bà vẫn luôn coi Diệp Văn là kẻ ngốc dễ lừa như !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-291-han-danh-ty-con-khong-phai-vi-ty-khong-nghe-loi-sao.html.]

 

Vậy chuyện đó mời nàng ăn tiệc tân gia, e là nàng cũng sớm phòng . Bản vốn định để nàng và Tằng mộc tượng gạo nấu thành cơm, ngược nàng tương kế tựu kế, ép thể theo Tằng mộc tượng!

 

Nữ nhân , tâm cơ thật sâu!

 

Ánh mắt Bạch Hương Lan oán độc, hận thể băm vằn Diệp Văn thành trăm mảnh.

 

“Nhị Nha tỷ, như ?” Diệp Văn cố ý tỏ hiểu, sang giải thích với : “Các vị hương đừng hiểu lầm gần nhân tình. Nhị Nha tỷ và Tằng mộc tượng là hai tình tương duyệt đến với , hai đ.á.n.h đ.á.n.h nháo nháo là tình thú. Ta nếu thật sự khuyên bọn họ hòa ly, chừng ngày còn oán trách.”

 

“Chuyện ở Mai Hoa hạng năm ngoái, chắc hẳn đều . Chính là Nhị Nha tỷ và vị Tằng mộc tượng , bọn họ chính là thích mặt đ.á.n.h đ.á.n.h nháo nháo, thể hiện ân ái. Mọi ngàn vạn đừng hiểu lầm, đều giải tán !”

 

Nàng như , trong đám đông chuyện lập tức tiếp lời: “ đúng , chuyện năm ngoái cũng ! Ở Mai Hoa hạng một quả phụ già dan díu với một gã góa vợ, sợ đối phương nhận nợ, cố ý lúc hành sự bảo nhi t.ử gọi đến xem, ép gã góa vợ đó cưới bà !”

 

“Ta thấy a, bà cố ý ầm lên cho xem, để lão nam nhân đó hồi tâm chuyển ý đấy!”

 

“Hóa , giải tán thôi giải tán thôi.”

 

Mọi ngươi một lời một ngữ, Bạch Hương Lan tức đến mức run rẩy, Hứa Đông Lai càng giận kìm : “Các bậy bạ gì đó!”

 

“Diệp thị! Nương gì cũng quen ngươi từ nhỏ, bà so đo việc ngươi nhiều hãm hại bà , chỉ cầu ngươi giúp đỡ bà , ngươi cớ gì tuyệt tình như ?!”

 

Diệp Văn nhướng mày, như : “Ta nhiều hãm hại bà ?”

 

Sắc mặt Bạch Hương Lan trắng bệch, sợ lời dối vạch trần, vội vàng ngắt lời: “Chuyện quá khứ đều nhắc nữa! Tiểu Văn, ơn phước, giúp !”

 

“Nhị Nha tỷ, chịu giúp tỷ a, nhưng chuyện của hai vợ chồng tỷ, ngoài chúng thật sự tiện nhiều lời.” Nàng dừng một chút, giống như nghiêm túc suy nghĩ, “Hay là thế , gọi Tằng mộc tượng đến, chúng ba mặt một lời cho rõ ràng. Nếu các thật sự sống nổi nữa, sẽ cầu xin Huyện lệnh đại nhân, để ngài phán các hòa ly. Tỷ thấy ?”

 

Những xem náo nhiệt bên cạnh , đều cảm thấy lý. Huyện quân việc minh bạch, phiến diện, nếu hai thật sự sống , hoặc gã thợ mộc đó thật sự là thứ gì, đến lúc đó giúp phụ nhân cũng muộn.

 

Bạch Hương Lan chịu!

 

Tằng mộc tượng đó ăn của bà dùng của bà , thể dễ dàng hòa ly với bà ? Huống hồ trong tay gã còn nắm thóp của bà , nếu ép gã nóng nảy, mặt rũ sạch hết, thì bà tiêu đời !

 

Bạch Hương Lan lập tức hoảng sợ, vội vàng xua tay: “Đừng, đừng mà...”

 

Trên mặt Diệp Văn vẫn giữ nụ , nhưng trong lời nửa điểm nhượng bộ: “Chuyện gì mà thể gọi? Nhị Nha tỷ, chuyện thì rõ ràng mặt. Lão tam!”

 

“Đến đây nương! Con gọi gã ngay!” Ôn Hướng Bắc lanh lợi, đáp một tiếng đầu chui tọt đám đông.

 

Bạch Hương Lan thấy thật sự gọi, gấp đến độ nhảy dựng lên đuổi theo: “Đừng ! Đừng gọi gã! Quay !”

 

Đuổi theo hai bước, bà thấy Hứa Đông Lai vẫn im tại chỗ nhúc nhích, sợ lời gì nên , vội vàng kéo Hứa Đông Lai, cùng chạy ngoài.

 

Mọi thấy bộ dạng của bà , lập tức đều ồ lên. Được , quả nhiên Huyện quân trúng .

 

Phụ nhân chính là cố ý ầm ĩ, dây dưa với nam nhân, nếu sợ hãi đến mức ?

 

“Được , đều giải tán giải tán !”

 

 

Loading...