Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 280: Giỏ Tre Múc Nước Công Dã Tràng

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:14:42
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai vợ chồng Điền lão đầu vội vàng đuổi theo: “Cái thứ c.h.ế.t , mau cho ông đây!”

 

Điền Đại tẩu thấy cha nương chồng đuổi theo trượng phu chạy mất, vội vàng kéo Xuyên T.ử và Trụ T.ử cũng định chuồn. Vừa chỉ mải đòi tiền, bây giờ mới thấy thức ăn bàn tiệc ngon như , ả tiện tay vớt luôn một cái chân giò to ăn hết. Hai đứa trẻ học theo, đứa vồ đầu gà, đứa vồ phao câu gà, ba nương con chạy trối c.h.ế.t như chạy nạn.

 

Những đến ăn cỗ đều đến ngây , thế cũng quá hổ ! Trong kẽ móng tay ba đó là bùn đất, thức ăn bọn họ sờ qua ai mà dám ăn nữa?

 

Tưởng Liên vội vàng sai dọn hết những món bọn họ chạm , dọn lên một bàn mới.

 

Nhìn bóng dáng Điền gia khuất dần, trong mắt Diệp Vinh Sinh lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

 

Chiêu của Diệp thẩm quả thực tồi, chỉ tốn mười mấy lượng bạc mua đứt sự quấy rầy của Điền gia, từ nay Nhị tẩu còn bọn họ khống chế nữa.

 

Tuyệt diệu hơn là, cuối cùng rơi tay Điền gia chỉ còn một nửa.

 

Trơ mắt bọn họ hớn hở chạy đến tống tiền, cuối cùng chỉ ôm tám lượng bạc hậm hực về, bộ dạng đó thật khiến sảng khoái.

 

Diệp thẩm còn cố ý giao tiền tay Điền Đại Ngưu, đoán chắc bạc chớp mắt sẽ chảy sòng bạc. Cho nên, Diệp thẩm tuy đưa mười mấy lượng bạc, nhưng Điền gia chẳng nhận một đồng nào!

 

Điền gia tính toán tường tận, đến cuối cùng cũng chỉ là dã tràng xe cát, chỉ xôi hỏng bỏng , mà về cũng đừng hòng dính dáng gì đến Ôn gia nữa.

 

Chỉ là cảm thấy, vẫn đủ tàn nhẫn.

 

Hắn vẫy tay gọi Tùy Phong đến, thấp giọng dặn dò vài câu, Tùy Phong nhận lệnh, lặng lẽ biến mất khỏi Ôn gia.

 

Điền Đại Ngưu như tiêm m.á.u gà, cắm đầu chạy thục mạng, hai Điền lão đầu đuổi theo sát nút phía . bọn họ vốn đói đến hoa mắt ch.óng mặt, lúc thể lực cạn kiệt, hai vợ chồng chạy lảo đảo, đó ngã nhào xuống đất thở hổn hển.

 

“Tạo nghiệt a!” Điền bà t.ử đ.ấ.m đầu gối gào , “Tiện nhân Diệp thị rõ ràng là cố ý! Bà chính là cố tình đưa tiền cho nhi t.ử nhà mà!”

 

Điền lão đầu cũng hối hận kịp, sớm ông giá, lúc đó cầm luôn tiền thì mấy!

 

Bây giờ thì , gà bay trứng vỡ, mừng hụt một phen.

 

Hai vợ chồng bẹp đất, đói đến hoa mắt ch.óng mặt, hận thể cứ thế c.h.ế.t quách cho xong.

 

Còn Điền Đại Ngưu ở phía thấy cắt đuôi cha nương, trong lòng càng thêm kích động, tiền nghĩ xong cách tiêu .

 

Trước tiên thành mua một con gà , đó đến sòng bạc chơi vài ván, chừng còn thể gỡ vốn !

 

Cha nương đúng là thiển cận, chút tiền thì đủ cái gì? Đợi gã thắng gấp đôi trở về, xem cha nương còn dám ngày ngày cằn nhằn gã đ.á.n.h bạc nữa !

 

Tuy nhiên Điền Đại Ngưu còn kịp vui vẻ bao lâu, phát hiện phía một bóng cao lớn thẳng tắp bịt mặt, chặn ngang đường của gã.

 

Điền Đại Ngưu rụt cổ định đường vòng, nhưng bất luận gã sang trái sang , đối phương đều như hình với bóng chặn đường.

 

Gã thót tim, gắt gao ôm c.h.ặ.t túi tiền, cảnh giác chằm chằm mặt.

 

Lẽ nào là đến cướp tiền?

 

Nhìn vóc dáng , đừng nhịn đói hai ngày, cho dù là lúc bình thường, cũng chắc đ.á.n.h .

 

Điền Đại Ngưu cố tỏ trấn tĩnh, phô trương thanh thế rống lên: “Biết điều thì tránh cho gia! Bằng đừng trách khách khí!”

 

Người bịt mặt dùng khóe mắt liếc gã một cái, đó ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén, một tay nhanh như chớp giật lấy túi tiền, đó tung cước, hung hăng đá bắp chân Điền Đại Ngưu.

 

Chỉ một tiếng xương vỡ vụn, Điền Đại Ngưu hét t.h.ả.m một tiếng, tiếng kêu vang thấu tận mây xanh.

 

“A!” Chân gã gãy !

 

Trong mắt Điền Đại Ngưu lúc tràn ngập sự sợ hãi, trơ mắt bịt mặt ngày càng tiến gần, gã còn tâm trí mà lo bạc với chả tiền nữa, chỉ lo cầu xin tha thứ: “Đại hiệp tha mạng, tiền đều đưa cho ngươi , cầu xin ngươi tha cho một cái mạng hèn !”

 

đối phương để ý, bồi thêm một cước tàn nhẫn cái chân còn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-280-gio-tre-muc-nuoc-cong-da-trang.html.]

 

Gió mạnh cuốn theo lá khô bay lả tả, nương theo một tiếng xương gãy giòn giã nữa, Điền Đại Ngưu tê liệt ngã gục xuống đất.

 

“A!”

 

Điền Đại Ngưu chỗ bắp chân đứt gãy của , đoạn xương trắng hếu lộ ngoài, vô cùng đáng sợ, cái e rằng cho dù đại phu nối , cũng thành kẻ thọt !

 

“Ta và ngươi thù oán, cớ ngươi tay độc ác như !” Gã ôm hai chân gào.

 

Đáp gã chỉ là sự im lặng vô tận, Điền Đại Ngưu ngẩng đầu lên , gì còn bóng nào nữa?

 

Sau gốc cây cách Điền Đại Ngưu trăm mét, bịt mặt kéo khăn che mặt xuống.

 

Lại chính là Tùy Phong lặng lẽ biến mất khỏi Ôn gia ban nãy.

 

Hắn ước lượng bạc trong tay, khóe miệng nhếch lên một nụ đầy ẩn ý.

 

Chủ t.ử vốn tưởng rằng, tâm thiện như Diệp nương t.ử, nuôi tiểu chủ t.ử cũng nên lương thiện giống bà .

 

Không ngờ, vị tiểu chủ t.ử ngoài dự đoán, thủ đoạn quyết đoán, tâm tính tàn nhẫn, quả là một nhân vật dễ chọc.

 

Như cũng , tương lai của Giang gia, dường như hy vọng ...

 

Rảo bước về phục mệnh, khu rừng nhanh ch.óng nuốt chửng bóng dáng nhanh nhẹn đó.

 

Vinh Sinh bưng chén lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, đáy mắt là sự lạnh lẽo.

 

Diệp thẩm rốt cuộc vẫn quá lương thiện, còn thì khác, Điền gia trơ mắt nhà tan cửa nát trong tuyệt vọng.

 

Chân của Điền Đại Ngưu gãy . Với tình cảnh hiện tại của Điền gia ngay cả cơm cũng mà ăn, căn bản đào tiền chữa trị, huống hồ, cái chân chữa cũng vô dụng, thứ chính là biến gã thành phế nhân.

 

Chỉ dựa bản tính ích kỷ của Điền gia, bọn họ cam tâm tình nguyện lãng phí một hạt gạo cho một phế nhân?

 

Không thể kiếm tiền nữa, loại nữ nhân như Điền Đại tẩu, lẽ nào còn một lòng một theo gã? Sớm muộn gì cũng mang theo nhi t.ử tìm đường sống khác.

 

Hai vợ chồng già Điền lão đầu tuổi tác cao, ngoài việc trừng mắt thở vắn than dài, thì còn cách nào?

 

Bọn họ luôn thiên vị yêu thương nhi t.ử ?

 

Vừa , như ý nguyện của bọn họ, cứ ôm lấy đứa nhi t.ử què quặt mà sống cả đời ...

 

Có lẽ cũng chẳng là "cả đời" nữa.

 

Chỉ cảnh ngộ ngay cả ngụm hồ bột ngũ cốc cũng mà húp mắt, nhà ba , e là cũng chẳng trụ mấy ngày.

 

Chỉ tiếc là, định sẵn thể thấy ngày đó đến .

 

Hắn sắp rời khỏi nơi .

 

Nhìn bóng lướt qua ngoài cửa, trong lòng Diệp Vinh Sinh chùng xuống, đột nhiên dâng lên một trận chua xót.

 

“Được , mất thời gian của , yến tiệc tiếp tục, mau về chỗ !” Diệp Văn hô lớn một tiếng, lúc mới nhớ , thức ăn bàn hôm nay là món ngon, ngộ nhỡ ăn hết thì ! Những xem náo nhiệt nhao nhao về bàn ăn của .

 

Diệp Văn dẫn nhà trong nhà.

 

Điền Xuân Hoa nghĩ đến chuyện hôm nay đều do đốt thiệp mời mà , trong lòng hoảng sợ hối hận, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.

 

“Nương, con xin ! Là con sai , con nên lén lút đốt thiệp mời. Người đúng, chúng bây giờ nên so đo với bọn họ, nhưng con chính là nuốt trôi cục tức ! Dựa cái gì bọn họ ức h.i.ế.p con, con còn vì danh tiếng mà giả vờ rộng lượng? Điền Xuân Hoa con sợ mất mặt, cũng sợ khác mắng c.h.ử.i!”

 

Nàng cúi đầu, nước mắt tuôn rơi: “ bây giờ con ... Nương, phạt con , tiền đền cho Điền gia để con chịu.”

 

 

Loading...