Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 278: Tính Sổ

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:14:40
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù và Diệp Văn đều là quan ngũ phẩm, nhưng Triệu Học chính nắm thực quyền trong tay, căn bản sợ một Huyện quân chỉ hư danh như nàng, cho nên lời xin cũng vô cùng qua loa, để tâm.

 

Diệp Văn đầy hứng thú nhà Triệu Học chính, chuyện Lương Chính Hiền trở thành ở rể nhà bọn họ, nàng cũng mới cách đây lâu.

 

qua màn kịch , xem những ngày tháng của Lương Chính Hiền ở Triệu gia trôi qua chẳng mấy .

 

“Học chính đại nhân , tội, thể so đo với lệnh thiên kim chứ?”

 

Triệu Kiều Kiều phụ chống lưng, sự chột lập tức quét sạch, mặt hiện lên vẻ đắc ý. Cô đang định tiếp tục sinh sự, Triệu Học chính dùng một ánh mắt sắc lẹm ngăn .

 

Nha đầu tại cứ luôn đối đầu với khác? Tuy sợ hãi, nhưng cũng cần vô cớ chuốc lấy kẻ thù.

 

, thêm một bạn vẫn hơn thêm một kẻ thù.

 

Triệu Kiều Kiều phụ trừng mắt, lập tức rụt cổ , dám ho he thêm tiếng nào nữa.

 

Điền Xuân Hoa bên cạnh trong lòng vô cùng khó chịu.

 

Hôm nay những đến đây đều là nhân vật m.á.u mặt ở Thanh Sơn huyện và Thuận Thiên phủ, mà bản để Bà bà bẽ mặt đám đông.

 

Nàng càng nghĩ càng hối hận, sớm lời Bà bà, về nhà đẻ mời đến dự tiệc.

 

Nếu lúc đó mời, chừng Điền gia đến gây sự ...

 

Sự hối hận như thủy triều dâng lên trong lòng, nàng nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo của Diệp Văn, giọng run rẩy:

 

“Nương...” Hôm nay ầm ĩ thành thế , Bà bà vốn dĩ thích Đại tẩu hơn, những ngày tháng của ở Diệp gia e là càng khó sống. Nhỡ ngày Bà bà vui, liệu đuổi nàng khỏi nhà ?

 

Điền Xuân Hoa càng nghĩ càng sợ hãi, trong lòng hận oán. Tại Điền gia cứ luôn chịu buông tha cho nàng ? Nàng chẳng qua chỉ an sống qua ngày mà thôi. Giờ phút nàng hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận thể kéo đám Điền gia đang gây sự cùng đồng quy vu tận.

 

Tiếng ồn ào xung quanh vẫn tiếp tục, nhưng Điền Xuân Hoa chỉ cảm thấy trong tai ù , thứ mắt đều trở nên mờ mịt, tựa như ngăn cách bởi một lớp lụa dày...

 

Hàng chân mày của Diệp Văn vẫn luôn nhíu c.h.ặ.t. Người Điền gia chẳng bản lĩnh gì khác, chỉ bám lấy điểm Điền Xuân Hoa hiếu thuận với phụ mẫu mà ầm ĩ ngừng. Phải rằng ở Đại Vũ triều, đạo hiếu là chuyện tày trời, bọn họ c.ắ.n c.h.ế.t điểm , nàng thật đúng là dễ trực tiếp đuổi .

 

“Bịch” một tiếng, Điền Xuân Hoa đột nhiên quỳ xuống mặt Diệp Văn.

 

“Bà bà, là Điền Xuân Hoa con bổn phận, khiến mất mặt. Hôm nay con tự xin hạ đường, cầu xin thành !”

 

Nàng coi như nghĩ thông suốt , nhà đẻ chẳng chỉ dựa tầng quan hệ của nàng để chiếm tiện nghi của Bà bà ? Vậy nàng dứt khoát tức phụ Ôn gia nữa, xem bọn họ còn chiếm tiện nghi kiểu gì.

 

Đã để cho nàng sống yên , thì ai cũng đừng hòng sống yên !

 

Người Điền gia vạn vạn ngờ Điền Xuân Hoa tung chiêu .

 

Điền bà t.ử lập tức hoảng hốt, nếu Diệp Văn thực sự hưu Điền Xuân Hoa, bọn họ còn chiếm tiện nghi của Ôn gia nữa?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-278-tinh-so.html.]

Ngay lúc Điền bà t.ử định mở miệng, Điền Đại tẩu vội vàng kéo bà , hạ giọng : “Nương đừng vội, nha đầu c.h.ế.t tiệt đang dỗi chúng đấy. Cho dù Ôn gia thực sự hưu nó, chúng đưa nó về gả nữa, vẫn thể kiếm một khoản sính lễ. Chuyện hôm nay ngang dọc thế nào chúng cũng thiệt, cứ việc giả vờ đáng thương xem kịch là .”

 

Điền bà t.ử xong liền hiểu , trong lòng lập tức an tâm. dáng vẻ Điền Xuân Hoa thà từ bỏ phận Thiếu nãi nãi cũng để bọn họ chiếm tiện nghi, trong lòng hận đến nghiến răng.

 

Được lắm nha đầu c.h.ế.t tiệt lương tâm, coi nhà đẻ gì, thì đừng trách chúng tàn nhẫn!

 

Điền bà t.ử thầm tính toán, về sẽ bảo bà mối tìm một gã hán t.ử núi chịu bỏ sính lễ cao, gả nàng thật xa, xem nàng còn dám đối đầu với nữa !

 

Nghĩ đến đứa con trai vẫn còn đang b.ú sữa, trong lòng Điền Xuân Hoa đau như d.a.o cắt. Nếu rời khỏi Ôn gia, đời kiếp sẽ bao giờ gặp con nữa.

 

tình hình mắt, đây nàng với Ôn gia , gì cũng thể liên lụy Bà bà thêm nữa.

 

Người Điền gia giống như những con đ*a hút m.á.u, chỉ cần nàng còn giá trị lợi dụng, liền thể rũ bỏ . Đã như , nàng sẽ khiến bản trở nên vô dụng.

 

Tất cả đều đang chờ đợi câu trả lời của Diệp Văn, Diệp Văn Điền Xuân Hoa tâm như tro tàn, đám Điền gia tham lam vô độ, đó vẫy tay gọi Thôn trưởng Tiểu Điền thôn tới: “Điền Thôn trưởng, ông qua đây.”

 

Điền Thôn trưởng hận hận trừng mắt gia đình Điền lão đầu đang đất, mang vẻ mặt bối rối bước tới: “Diệp Huyện quân, ngài ?”

 

“Dám hỏi quy chuẩn phụng dưỡng già ở Tiểu Điền thôn hiện nay như thế nào?”

 

Điền Thôn trưởng cẩn trọng đáp: “Theo thông lệ trong tộc, tiêu chuẩn phụng dưỡng của nữ nhi và nam nhi là khác . Vì nữ nhi kế thừa gia nghiệp, đạo hiếu tự nhiên sẽ nhẹ hơn. Hiện nay nữ nhi trong thôn lấy chồng xa phụng dưỡng phụ mẫu, mỗi tháng cung phụng mười lăm cân lương thực hoặc ba mươi lăm văn tiền.”

 

Hai mươi cân lương thực, đều là lương thực phụ, tự nhiên đáng giá, nhưng thể no bụng, quy đổi , vặn ba mươi lăm văn.

 

Mọi đang nghi hoặc tại Diệp Văn hỏi chuyện , nàng tiếp tục : “Đã như , xin Điền Thôn trưởng cứ theo tiêu chuẩn mà hạch toán —— Giả sử hai vị nhị lão đều thể sống đến tám mươi tuổi, quy đổi tiền bạc tổng cộng là bao nhiêu? Lại tính luôn cả chi phí sinh hoạt của Điền Xuân Hoa ở nhà khi xuất giá.

 

Hôm nay mặt chư vị đại nhân, nguyện ý thanh toán một khoản tiền . Từ nay về , Điền Xuân Hoa và Điền gia ân đoạn nghĩa tuyệt, nếu còn dám lấy cớ để quấy nhiễu...” Nàng đưa mắt quanh các vị quan viên đang , “Còn mong các vị đại nhân minh xét, nghiêm trị theo pháp luật.”

 

Lời , đang đều xôn xao. Người thời cổ đại vì lao động vất vả, phần lớn đều đoản thọ, thể sống đến sáu mươi tuổi coi là già trường thọ , Diệp Huyện quân nguyện ý tính theo mức tám mươi tuổi cho nhị lão Điền gia, quả thực là vô cùng nhân hậu.

 

“Nương?” Điền Xuân Hoa mang vẻ mặt cảm động, Nương hưu nàng ? Hơn nữa còn bồi thường tiền cho nhà đẻ nàng ?

 

Những giọt nước mắt cảm động tuôn rơi, nàng vốn dĩ đinh ninh hôm nay sẽ đuổi khỏi Ôn gia, ngờ Nương so đo hiềm khích đây, nguyện ý dọn dẹp mớ hỗn độn cho nàng .

 

Người Điền gia vui mừng khôn xiết, Diệp thị đây là ý nguyện ý cho tiền ?

 

Bọn họ nào dám xa vời mong cầu Diệp thị thể nối tình xưa với bọn họ, hôm nay thể lấy tiền, là kết quả nhất . Hơn nữa Diệp thị ngu ngốc tính tiền cho bọn họ theo mức tám mươi tuổi, thế chẳng vô duyên vô cớ thêm mấy lượng bạc !

 

Điền Thôn trưởng nhanh ch.óng tính toán, hai ông bà già hiện nay đều bốn mươi ba tuổi, sống đến tám mươi tuổi còn ba mươi bảy năm nữa, vặn bây giờ là tháng Chạp, thể tính từ tháng Giêng, tổng cộng là mười lăm lượng trăm năm mươi bốn văn.

 

Ông cũng vô cùng bất mãn với Điền gia, gia đình quá mức hám lợi, màng tình , huống hồ, đường đến đây ông cảnh cáo bọn họ gây chuyện, là gia đình lời cảnh cáo của ông , khăng khăng đối đầu với Ôn gia.

 

, trái tim của Điền Thôn trưởng cũng nghiêng về phía Diệp Văn.

 

“Còn về việc nuôi lớn nha đầu Xuân Hoa, nông thôn, cũng chỉ là tiện tay cho miếng ăn, mặc cũng là quần áo của bên , cũng tính là tốn tiền, nha đầu Xuân Hoa nhớ từ ba tuổi bắt đầu giúp việc nhà , vặn bù trừ cho phần , sẽ tính tiền nữa.”

 

 

Loading...