Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 268: Có Nên Mời Người Nhà Mẹ Đẻ Không
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:14:30
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Vinh Sinh thấy nàng gì, ý niệm trong lòng đó thể kìm nén nữa. Hắn hôm nay , lẽ sẽ bao giờ còn cơ hội nữa.
“Tiểu Nam, một cách để chúng vĩnh viễn xa , thử ?”
Ôn Hướng Nam lời của khơi dậy hứng thú, ngay cả cũng quên mất: “Cách gì?”
“Nếu gả cho , chúng sẽ vĩnh viễn bao giờ xa nữa.”
Ôn Hướng Nam lời của cho chấn động: “Chúng, chúng thể thành ?”
“Chúng vì thể thành ? Chúng một quan hệ huyết thống, hai nương tựa lẫn ,” Hắn dịu dàng , “Muội gả cho gia thế , gia thế của là nhất thế gian . Muội gả cho tiền, ai thể tiền hơn nhà ? Muội gả cho địa vị, ai thể địa vị hơn nhà , đúng ?”
Ôn Hướng Nam đến mức động lòng, nhưng lập tức nghĩ đến cách giữa hai , nàng lắc đầu: “Chuyện thể chứ? Huynh là Hoàng t.ử, chỉ là một nông nữ, Hoàng thượng và Nương nương thể đồng ý? Huống hồ, chừng còn cưới mấy Nương t.ử, Nương , một lòng một , tìm một phu quân chỉ cưới một .”
Diệp Vinh Sinh kiên định : “Nương là Huyện quân, thể chỉ là một nông nữ chứ? Tam ca cần cù thiên phú, ngày nhất định sẽ tiền đồ, chừng còn là của Trạng nguyên đấy. Cho dù những thứ thì ? Ta tâm duyệt , cưới , nếu Phụ Nương đồng ý, sẽ về nữa, cứ ở rể của Diệp gia, thấy thế nào?”
Trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc, chan chứa tình ý. Ôn Hướng Nam nhất thời gần như say đắm trong đó, miệng lẩm bẩm: “, nhưng chúng luôn là bằng hữu ?”
Hắn : “Là bằng hữu, nhưng chỉ bằng hữu với , hiểu ?”
Nhìn ánh mắt tràn đầy ái ý của , Ôn Hướng Nam mới hiểu , vì khi Nguyễn Bằng tiếp cận , luôn tỏ vẻ vui. Vì khi Nguyễn Bằng gả cho , kiên quyết phản đối. Hóa , tất cả những điều đều là vì, thích...
“Huynh, để suy nghĩ kỹ ...” Trong lòng Ôn Hướng Nam rối bời.
Diệp Vinh Sinh ép nàng, gật đầu đáp ứng: “Vậy suy nghĩ cho kỹ.”
Nếu là , lẽ nàng sẽ chút do dự mà đồng ý, nhưng bây giờ...
Một lát , Ôn Hướng Nam Diệp Vinh Sinh: “Tiểu Thất, xin , thể đồng ý với .”
Diệp Vinh Sinh dám tin những gì thấy: “Vì ?”
“Chúng hợp, Nương đúng, hôn nhân là kết mối giao hảo giữa hai họ. Thân phận chúng chênh lệch quá lớn, cho dù miễn cưỡng ở bên , cũng sẽ kết cục , huống hồ...”
Huống hồ trong mộng, cảnh tượng chỉ thể sống qua ngày ở hậu viện đó quá mức chân thực, nàng thực sự thật sự sống cuộc sống như .
Nương đúng, tự bản lĩnh thì chuyện mới cứng rắn . Nay nàng triệt để sống dựa dẫm nam nhân nữa, nếu đồng ý với Tiểu Thất, nàng chỉ thể sống cuộc sống như trong mộng.
Thậm chí còn t.h.ả.m hơn...
nàng thừa nhận, ngay lúc Tiểu Thất hỏi nàng nguyện ý gả cho , nội tâm nàng từng d.a.o động, chỉ là giữa tình cảm và lý trí, nàng chọn vế .
Diệp Vinh Sinh tổn thương Ôn Hướng Nam, hiểu vì nàng cự tuyệt , nàng rõ ràng do dự ?
Không khí tháng Chạp lạnh lẽo, bóng lưng Ôn Hướng Nam vội vã chạy , trong lòng càng lạnh hơn.
Hắn một tay vịn khung cửa, một tay buông thõng bên , trong ống tay áo, bàn tay đó nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Nghĩ đến nhân sinh lẽ sẽ bao giờ còn Diệp thẩm, càng bao giờ còn Tiểu Nam, nghĩ đến Tiểu Nam lẽ lâu sẽ gả cho khác...
Ánh mắt Diệp Vinh Sinh nham hiểm, ngoài , nàng gả cho ai hết!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-268-co-nen-moi-nguoi-nha-me-de-khong.html.]
Một ngày khi mở tiệc mời thôn, Diệp Văn gọi Tưởng Liên và Điền Xuân Hoa tới.
“Nương, gọi chúng con việc gì ạ?” Điền Xuân Hoa khỏi hỏi.
“Ngày mai chúng mở tiệc, liền hỏi các con, nên về mời nhà đẻ các con ?”
Diệp Văn .
Tuy chút vui với nhà đẻ của hai cô con dâu , nhưng rốt cuộc là đ.á.n.h gãy xương vẫn liền gân. Cổ đại là một xã hội hiếu đạo lớn hơn trời, bọn họ thể đến, nhưng là nữ nhi, tiện thật sự đoạn với nhà đẻ, nếu sẽ chỉ trỏ c.h.ử.i rủa.
Hơn nữa, với phận hiện tại của Ôn gia, những gia đình như Tưởng gia và Điền gia, còn tạo thành uy h.i.ế.p đối với bọn họ nữa .
Thậm chí khả năng, bọn họ còn mong nữ nhi thể về nhà nhận bọn họ đấy chứ.
Theo lý mà , loại gia đình nhất cả đời đừng qua .
Tưởng Liên và Điền Xuân Hoa là nữ nhi, ở thời đại đó căn bản dám chủ động đoạn . Dù ‘thiên hạ phụ mẫu nào sai’, cho dù phụ nữ quá đáng đến , chỉ cần các nàng chủ động cắt đứt quan hệ, khác mắng chắc chắn là các nàng, chứ phụ mẫu.
Do đó Diệp Văn mới đến hỏi ý kiến của hai .
“Mời bọn họ gì!” Điền Xuân Hoa liền bùng nổ, “Lần bọn họ đối xử với con như , con qua là còn môn thích nữa !”
Chuyện quá mức đau lòng, Điền Xuân Hoa bây giờ nghĩ đều cảm thấy nghẹn ứ trong n.g.ự.c, do đó Diệp Văn , nàng liền cự tuyệt.
“Con sợ khác lưng ?” Diệp Văn hỏi.
“Nói thì cứ , vài câu nhàn thoại con cũng c.h.ế.t . Nương, Đại tẩu mời nhà đẻ thì cứ mời , dù con cũng sẽ mời bọn họ .” Điền Xuân Hoa tức phồng má, chuyện vẫn còn nhớ như in, Phụ Nương căn bản coi nàng là nhà. Từ lúc đó nàng thề, sẽ bao giờ quan tâm đến gia đình đó nữa.
Nàng thì quyết định nhanh ch.óng, nhưng Tưởng Liên vô cùng rối rắm.
Nàng cũng giống như Đệ , đoạn là đoạn . , nàng và Đệ giống , bất luận Tưởng gia đối xử với nàng , năm đó nếu Nương nhặt nàng về, nàng căn bản khả năng sống sót.
Tưởng gia rốt cuộc cứu nàng một mạng.
“Nương, con, con thể mời Phụ Nương và tiểu của con ?”
Rối rắm một phen, nàng vẫn hỏi miệng.
Diệp Văn gật đầu: “Con mời thì cứ mời , đến là chuyện của bản bọn họ.”
Tuy nhà đẻ của Tưởng Liên đối xử với nàng , nhưng thời đại trọng nam khinh nữ là chuyện thường tình, huống hồ nàng còn là một dưỡng nữ. Tưởng gia nuôi nàng khôn lớn cũng coi như là tạm chấp nhận , chỉ cần gây thêm rắc rối, nàng cũng là thể nhận môn thích .
Huống hồ, Diệp Văn còn từ chỗ Tưởng Lý thị ngóng chút chi tiết cụ thể lúc nhặt Tưởng Liên năm xưa, do đó tịnh phản đối Tưởng Liên mời nhà đẻ đến ăn cỗ.
Nghe thấy lời của Nương, Tưởng Liên an tâm hơn nhiều. Kể từ Nương dẫn tiểu rời , nàng thỉnh thoảng cũng ngóng tin tức của nhà đẻ từ miệng khác. Nghe tiểu nay đang học đồ ở một tiệm sách trấn, cả nhà sống cũng coi như tồi, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đây là thiệp mời sẵn cho các con, con cầm lấy. Xuân Hoa tuy mời, nhưng con Đại tẩu đều mời, con mời thì thể thống gì, thế là chuốc lấy nhàn thoại ?”
“Đây là thiệp mời chuẩn sẵn.” Diệp Văn đưa hai tấm thiệp mời cho các nàng, “Công phu bề mặt nên thì cho đủ, đỡ để nhàn thoại. Còn về việc đến , thì xem bản bọn họ.”
Đợi Diệp Văn , Điền Xuân Hoa đảo mắt, trực tiếp ném thiệp mời bếp lò đốt.