Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 248: Vô Sự Hiến Ân Cần

Cập nhật lúc: 2026-03-17 23:50:11
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đức, Đức phi?” Diệp Tích Anh lắp bắp, ban ngày chuyện a? Nàng thể ?

 

“Khanh công t.ử tuy chỉ nhắc tới một câu, nhưng thấy tư thế , hẳn là chuyện ván đóng thuyền . Danh tiếng mỹ phẩm dưỡng da của chúng từ Thuận Thiên phủ dần dần truyền ngoài, kinh thành nghĩ đến cũng một khách nhân, đến lúc đó nếu bọn họ tới cửa cầu con chăm sóc cho bọn họ, con thiết ký dẫn dắt những khách nhân đến cửa tiệm ở kinh thành mua sắm.”

 

“Tiểu cô, đây là vì ?” Diệp Tích Anh hiểu, thêm một mối ăn ?

 

“Quyền nhượng quyền ở kinh thành Khanh gia mua , khách nhân ở kinh thành liền chỉ thuộc về bọn họ, chúng thể vượt cấp ôm khách, hỏng quy củ. Nhân viên ở kinh thành phức tạp, ít nhiều đều là phận bối cảnh, con tuy thời khắc cẩn thận, nhưng cũng cần quá mức nhát gan, nếu gặp rắc rối, trực tiếp đến Giang phủ tìm Giang Vi Chỉ.”

 

Nàng lấy miếng ngọc bội Giang Vi Chỉ đưa lúc , đưa cho Diệp Tích Anh, “Đây là ngọc bội đưa, con cầm lấy.”

 

Diệp Tích Anh gật đầu, nhận lấy ngọc bội.

 

“Con cũng cần khẩn trương, những ngày qua khách nhân trong tiệm con cũng ứng phó ? Những phu nhân tiểu thư ở kinh thành vô phi cũng chỉ là những vấn đề về da , con đều gặp qua . Còn về Đức phi nương nương, hẳn là giống với tiểu thư nhà họ Hoàng, thao tác cụ thể thế nào, con học bộ quá trình, tin tưởng đối với con mà , tịnh tính là vấn đề.”

 

Nghe Tiểu cô như , sự khẩn trương trong lòng Diệp Tích Anh rốt cuộc cũng biến mất một chút, chung, chính là giữ tâm thái bình tĩnh, vấn đề tìm Giang Vi Chỉ.

 

Nàng đột nhiên còn lo âu nữa.

 

Chỉ là, vẫn cố gắng đừng tìm Giang đại nhân nữa thì hơn, nghĩ đến cảnh tượng bên giếng ngày hôm đó, đến bây giờ nàng vẫn còn lúng túng vô cùng.

 

Hai đang định ngủ, một tràng tiếng gõ cửa dồn dập truyền đến, Diệp Văn chút nghi hoặc, chẳng lẽ là Đại tẩu bọn họ?

 

Mặc xong quần áo mở cửa, phát hiện rõ ràng là nguyên chủ nhân của trạch —— Lý thẩm!

 

“Lý thẩm? Muộn thế tới đây?”

 

Không về quê ?

 

Lý thẩm thần sắc vội vã, thấy Diệp Văn mở cửa, mới thở phào nhẹ nhõm, bà vội vàng đem chuyện hôm nay cho Diệp Văn: “Có hại ngươi!”

 

Đợi Lý thẩm xong sự tình, Diệp Văn ngược điềm tĩnh, nhưng bọn trẻ xong đều thần sắc căm phẫn, Bạch Hương Lan khinh quá đáng!

 

Lão đại lập tức tìm Bạch Hương Lan tính sổ, Diệp Văn cản : “Khoan , chuyện trong lòng nương tự định đoạt, đêm khuya , đều về ngủ cho . Đi dọn một gian sương phòng cho Lý thẩm ở, sắc trời muộn thế , đường về an .”

 

Thần sắc Lý thẩm khẽ động, ngôi nhà trang hoàng , trong lòng bà ngũ vị tạp trần.

 

Ngôi nhà so với hơn nhiều .

 

Trước tiền viện cho thuê, những thuê nhà tịnh quý trọng, một đình viện đang yên đang lành là phơi đầy quần áo, thì là đất chất đầy tạp vật. Hiện nay trở nên sạch sẽ ngăn nắp, gạch lát nền cũng đều mới, những chỗ lồi lõm vốn bộ đều trở nên bằng phẳng.

 

Tất cả gỗ đều quét sơn mới, hoảng hốt gian Lý thẩm dường như thấy dáng vẻ ngôi nhà lúc mới xây xong năm đó.

 

Bà nhớ tới lão đầu t.ử, nhớ tới những ngày tháng của gia đình , theo bản năng lau khóe mắt, trong lòng Lý thẩm chút cảm động.

 

Cho dù nhà bán, bà cũng hy vọng chủ nhân mới thể hảo hảo quý trọng.

 

Một đêm mộng.

 

Sáng sớm hôm , Lý thẩm , Diệp Văn đuổi theo, đưa cho bà một cái bọc, Lý thẩm ngờ bất quá chỉ đến báo cái tin, Diệp thị còn tặng đồ cho , cảm động thôi, đẩy về, Diệp Văn kiên trì tặng, bà đành nhận lấy.

 

Đại Hổ Nhị Hổ đ.á.n.h xe ngựa, đón Ôn Hướng Tây và Diệp Tích Anh ở cửa trạch mới, một đường chạy về phía kinh thành.

 

Diệp Tích Anh , cửa tiệm ở huyện thành thể thiếu , Diệp Văn đành thành trông tiệm, trong nhà bận rộn dọn nhà, nàng liền để Tiểu Đào ở nhà cùng Lưu thẩm thu dọn đồ đạc, cho nên trong tiệm chỉ nàng và Ôn Hướng Vân hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-248-vo-su-hien-an-can.html.]

 

May mà tác phường phân công rõ ràng, nàng chỉ cần mua đủ nguyên vật liệu, việc sản xuất Điền Xuân Hoa tự sẽ trông coi.

 

Phần lớn công việc trong tiệm đều Ôn Hướng Vân ôm đồm, tiểu nha đầu qua năm cũng mười lăm tuổi , mấy ngày khi Ôn Hướng Hoa định , nhà thợ rèn tới cửa cũng định hạ sự, tuy nhiên tiểu nha đầu đột nhiên nữa.

 

Trong tiệm khách đến khách , Ôn Hướng Vân dẻo miệng, dỗ dành khách nhân đều híp mắt khỏi tiệm.

 

Diệp Văn chậc chậc một tiếng, Đại ca Đại tẩu hai thật thà, dạy dỗ những đứa trẻ rõ ràng đứa nào đứa nấy giỏi giang.

 

Sắp đến giờ đóng cửa, nàng cúi đầu tính toán sổ sách trong tay, một ngày trôi qua, doanh thu trong tiệm rõ ràng lên tới hơn năm trăm sáu mươi lượng!

 

Hơn nữa theo sổ sách Diệp Tích Anh , đây vẫn là mức cao nhất, cao điểm nhất là mấy ngày khai trương, ngày nào hầu như cũng hơn hai ngàn lượng.

 

Một tháng trôi qua, chỉ riêng cửa tiệm , lưu thủy một tháng rõ ràng xấp xỉ hai vạn lượng, trừ chi phí, lợi nhuận ròng rõ ràng bốn ngàn năm trăm lượng.

 

Phải rằng, phí nhượng quyền ở kinh thành cũng mới năm ngàn lượng a!

 

Hơn nữa, đây mới chỉ là lợi nhuận thuần của cửa tiệm, nếu cộng thêm của tác phường, lợi nhuận lên tới một vạn hai ba ngàn!

 

Chỉ một cửa tiệm nhỏ bé , thể mang nhiều lợi nhuận như , thể tưởng tượng, nếu cửa tiệm nhượng quyền nở rộ khắp nơi, mỗi ngày nàng sẽ bao nhiêu tiền túi.

 

Sau đó từ những khoản tiền trích một phần hệ thống đổi lấy thương thành, đợi nàng trở về hiện đại, cho dù quãng đời còn cứ ở nhà tiêu tiền, tiền đó đều tiêu hết!

 

Diệp Văn gảy bàn tính, toét miệng thành tiếng.

 

Hãy để sự bạo phú đến mãnh liệt hơn nữa !

 

Đặt b.út lông về chỗ cũ, nàng chuẩn thu công, liền Ôn Hướng Vân : “Vị khách nhân , chọn lựa sản phẩm gì ?”

 

Nào ngờ nọ một phen đẩy Ôn Hướng Vân , mất kiên nhẫn : “Tránh , mua đồ, đến tìm bà chủ các .”

 

Giọng ngược quen thuộc, Diệp Văn ngẩng đầu , chỉ thấy Bạch Hương Lan đang thẳng về phía .

 

Thấy , bà đổi biểu cảm , : “Tiểu Văn, tìm c.h.ế.t, đến thôn tìm , bọn họ hôm nay ở trong thành trông tiệm, đó ở trong thành hỏi từng nhà từng nhà, mới tiệm của mở ở đây.”

 

“Ây, kỳ lạ thật, nhà họ Lương bán táo đậu sát vách các ?” Bà nghi hoặc hỏi.

 

Lúc sắc trời còn sớm, nên thu công sớm như a?

 

“Nhị Nha tỷ, tỷ tới đây? Tỷ quen sát vách ?” Diệp Văn nghi hoặc, Bạch Hương Lan và Lương bà t.ử hai quan hệ tám sào tới, bộ dạng của bà , dường như là quen Lương gia?

 

Sắc mặt Bạch Hương Lan cứng đờ, “Ta nào quen bọn họ a! Bất quá là tiệm của bọn họ luôn là cửa hiệu lâu đời trong thành, cho nên chút ấn tượng mà thôi.”

 

chuyển chủ đề: “Cái thời tiết quỷ quái , c.h.ế.t cóng !”

 

Bạch Hương Lan co rúm thành một cục, đôi mắt còn ngừng đ.á.n.h giá cách bài trí trong tiệm, “Tiểu Văn a, tiệm của bày biện thứ lộn xộn gì thế , xem mấy cái bình bình lọ lọ bày ngoài, dễ đ.á.n.h đổ ?”

 

“Nhị Nha tỷ, những thứ đó cái là bình , bày cho , cái là hàng mẫu, chuyên môn lấy cho khách nhân dùng thử.” Diệp Văn giải thích.

 

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. Xem lời Lý thẩm là thật, Bạch Hương Lan đến hố nàng .

 

Trong lòng Diệp Văn chuông báo động reo vang.

 

 

Loading...