Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 166: Gặp Lại Lương Chính Hiền
Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:48:22
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được a.” Diệp Văn gật đầu, vất vả lắm mới đến phủ thành, nàng đương nhiên dạo .
Phủ thành so với huyện thành rõ ràng phồn hoa hơn, tinh thần diện mạo và cách ăn mặc của phố cũng hơn, so với cảnh tượng náo nhiệt phồn hoa trong phim truyền hình còn hơn ba phần.
Diệp Tích Anh cũng tò mò ngó xung quanh, nàng từng đến phủ thành, đối với thứ ở phủ thành đều vô cùng tò mò.
Hoàng phu nhân phía , gặp quen trong một cửa hàng, Diệp Văn và Diệp Tích Anh thức thời lui ngoài.
Hai ở một bên lặng lẽ đợi Hoàng phu nhân, chợt, thể Diệp Tích Anh cứng đờ.
Diệp Văn thấy thần sắc nàng kỳ lạ, nghi hoặc về phía nàng, chỉ thấy Diệp Tích Anh gắt gao chằm chằm một bóng dáng phía , bóng dáng đó luôn xoay quanh một nữ t.ử, thỉnh thoảng lấy một bức thư họa cho nữ t.ử đó thưởng thức, thậm chí còn tự cầm b.út lông gì đó lên tờ giấy trắng, đưa cho nữ t.ử đó.
Nữ t.ử đó cầm thư họa trong tay quan sát, nhất thời duyên liên tục.
Thật là một cảnh tượng lang tình ý!
Cơ thể Diệp Tích Anh gần như bắt đầu run rẩy.
“Anh nhi?” Diệp Văn hiểu, Diệp Tích Anh là thấy quen ?
Không đợi nàng tiếp tục hỏi miệng, đáp án lập tức xuất hiện ngay mắt.
Bên sạp thư họa phía , một nam một nữ lúc đầu , nam nhân đó chính là chồng cũ của Diệp Tích Anh — Lương Chính Hiền.
Lương Chính Hiền thấy Diệp Tích Anh cũng sửng sốt, ngờ một ngày mà thấy Diệp Tích Anh ở phủ thành.
Phản ứng đầu tiên của là vội vàng xem thái độ của Triệu Kiều Kiều bên cạnh , nhưng nữ t.ử đó căn bản chú ý đến tình hình bên , vẫn đang chuyên tâm thưởng thức câu thơ cho nàng . Lương Chính Hiền trong lòng yên tâm, lúc mới đầu đ.á.n.h giá Diệp Tích Anh.
Không ngờ gặp vợ cũ , mà ở trong cảnh , hơn nữa dáng vẻ của Diệp Tích Anh cũng khác với trong tưởng tượng của .
Trong tưởng tượng của , Diệp Tích Anh hẳn là đầu bù tóc rối, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt lóc kể lể sự ruồng bỏ của , thậm chí chừng đều sẽ nghĩ quẩn tự tìm cái c.h.ế.t. nữ t.ử rạng rỡ mắt mà là vợ cũ lên nổi mặt bàn của !
Nhìn dáng thướt tha của Diệp Tích Anh, Lương Chính Hiền khỏi nghĩ đến tuyệt sắc đây chỉ mới thể thưởng thức, trong lòng bực bội, cũng màng đến giai nhân đang ở bên cạnh, khỏi quát: “Thật là một nữ nhân liêm sỉ, thanh thiên bạch nhật ăn mặc thế , là câu dẫn ai?”
Vừa lời , sắc mặt Diệp Tích Anh lập tức trở nên trắng bệch, theo thói quen kéo áo khoác ngoài che cơ thể .
Nhìn Diệp Tích Anh vẫn là dáng vẻ hễ mở miệng là chốn dung như đây, Lương Chính Hiền lúc mới cảm thấy sự khó chịu trong lòng hơn nhiều, thế mới đúng chứ, đây mới là dáng vẻ mà vợ cũ lên nổi mặt bàn của nên .
Diệp Văn thấy thế, mở miệng, nhưng nghĩ đến Diệp Tích Anh trải qua rèn luyện lâu như , đến lúc kiểm tra kết quả , thế là nhịn xuống gì, ngược vỗ vỗ vai Diệp Tích Anh, cho nàng một ánh mắt cổ vũ.
Diệp Tích Anh vốn cảm thấy cả đều tự nhiên nhận sự cổ vũ của Diệp Văn, chỉ trong khoảnh khắc , sự hoảng loạn trong lòng lập tức tan biến nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-166-gap-lai-luong-chinh-hien.html.]
Lương Chính Hiền nay hòa ly với nàng , nàng cớ gì còn lời Lương Chính Hiền? Lời của liên quan gì đến nàng?
Nàng cố gắng trấn định tâm thần, cuối cùng dùng ánh mắt sắc bén nhất của trừng .
Lương Chính Hiền ngờ nữ nhân mà dám trừng , lập tức trong lòng bốc hỏa, cũng màng đến bên cạnh còn khác, lập tức bắt đầu dùng lời lẽ đả kích Diệp Tích Anh giống như đây:
“Ngươi còn mặt mũi ? Ngươi xem xem ngươi mặc cái gì đây? Một phụ nhân hưu hảo hảo ở nhà, còn chạy ngoài mất mặt hổ, ăn mặc hoa chi chiêu triển như , là để nam nhân khác đến xem thể dâm tiện của ngươi ?”
Nghe những lời nh.ụ.c m.ạ quen thuộc , trong đầu Diệp Tích Anh nhớ từng màn đây, nàng kìm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, móng tay đều sắp cắm trong thịt.
Mắt thấy Diệp Tích Anh luôn âm thầm chịu đựng sự nh.ụ.c m.ạ của Lương Chính Hiền, trong lòng Diệp Văn thầm sốt ruột, đang định mặt Diệp Tích Anh, liền thấy Diệp Tích Anh run rẩy mở miệng: “Chúng là hòa ly, chứ ngươi hưu . Còn nữa, chúng ? Ngươi dựa cái gì mà chỉ tay năm ngón với ? Nếu còn ăn ngông cuồng với , tin đến nha môn kiện ngươi quấy rối ?”
Lương Chính Hiền dám tin, Diệp Tích Anh đây luôn âm thầm chịu đựng hôm nay mà ở thanh thiên bạch nhật phản bác , điều khiến sự kiêu ngạo luôn tự cho cao hơn khác của thể nhịn , lập tức hừ lạnh một tiếng: “Hòa ly cái gì, chẳng qua cho êm tai mà thôi, thực chất chẳng là cần ngươi nữa ?”
Diệp Tích Anh lời vô sỉ của cho đau nhói trong lòng, nàng nhịn rơi nước mắt, nhưng càng , nàng càng thể , thể mất mặt nam nhân !
Lương Chính Hiền thấy Diệp Tích Anh tức đến mức nên lời, mặt lập tức đắc ý, khoanh tay n.g.ự.c, chờ đợi thưởng thức dáng vẻ quẫn bách của Diệp Tích Anh.
Diệp Tích Anh quả thực lời của tổn thương, nhưng Lương Chính Hiền dương dương đắc ý, nàng chợt cảm thấy cảnh tượng thật chướng mắt, dựa cái gì tổn thương còn thể đắc ý như ? Nàng sẽ im lặng nữa, nàng phản kích!
Tiểu cô từng , đối phó với một tìm đúng điểm yếu của mà công kích. Nghĩ đến dáng vẻ nịnh nọt của Lương Chính Hiền đối với nữ t.ử nãy, Diệp Tích Anh khỏi : “Ồ, thì ? Đã là ngươi cần , còn đến quản mặc cái gì gì? Sao, đối với tình cũ dứt?”
Lời của nàng , sắc mặt vốn đắc ý của Lương Chính Hiền nháy mắt biến đổi, vội sang bên cạnh. Quả nhiên, nữ t.ử bên cạnh sự ồn ào bên thu hút sự chú ý, bỏ thư họa trong tay xuống, đang trừng mắt .
Hắn khỏi hung hăng lườm Diệp Tích Anh một cái, vội vàng đầu giải thích: “Kiều Kiều, thể đối với nàng tình cũ dứt, rõ ràng là nữ t.ử đối với còn tình ý, cố ý thu hút sự chú ý của đấy.”
Những lời hổ của Lương Chính Hiền Diệp Văn và Diệp Tích Anh buồn nôn c.h.ế.t, nhưng nữ nhân tên Kiều Kiều xong vẻ mặt hưởng thụ, còn cố ý về phía các nàng bên .
Nàng nhíu nhíu mày, hất cằm lên, bày dáng vẻ cao cao tại thượng đ.á.n.h giá hai .
Cái , trong lòng Triệu Kiều Kiều lập tức chua xót sủi bọt.
Lương Chính Hiền vợ cũ của già ?
hai nữ nhân mắt , lớn tuổi hơn một chút da dẻ trắng trẻo mịn màng, cả tỏa sức hấp dẫn của nữ nhân trưởng thành, ngoại trừ khóe mắt chút nếp nhăn, quả thực bới khuyết điểm nào! Người trẻ tuổi hơn bên cạnh thì càng cần , dung mạo còn xinh hơn già .
Triệu Kiều Kiều nãy chỉ mải say sưa trong bài thơ tình Lương Chính Hiền , căn bản chú ý là ai đang chuyện, theo bản năng liền coi Diệp Văn thành Diệp Tích Anh, dù nàng thoạt tuổi tác lớn hơn một chút.
Nàng gắt gao chằm chằm Diệp Văn, thấy nàng ăn mặc bình thường, đầu chỉ một cây trâm bạc, hàn toan vô cùng. khuôn mặt đó trắng trẻo mịn màng như thể vắt nước. Nếu nếp nhăn nơi khóe mắt để lộ tuổi tác, Triệu Kiều Kiều còn thật sự chắc sánh bằng nàng.