Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 163: Bánh Đào Xú
Cập nhật lúc: 2026-03-17 10:48:19
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tam Trụ nhà các tỷ ?” Diệp Văn hỏi.
Tam Trụ là Nhị nhi t.ử của Lương Vân, Đại nhi t.ử Ôn Đại Tráng bẩm sinh ngốc nghếch, Ôn Tam Trụ nay là trụ cột của nhà Lương Vân .
“Thôn chúng mỗi nhà chỉ cử một đến tác phường, ngươi để tổ trưởng, nghĩ Tam Trụ liền đến nữa, dứt khoát ruộng đất ở nhà cũng thể thiếu , liền để nó ở nhà là .” Lương Vân đáp.
“Bảo Tam Trụ cũng đến .” Diệp Văn lên tiếng, nhà Ôn Tam Trụ ca ca ngốc, nay lớn tuổi cũng thành hôn, công việc chính thức, cuộc sống cũng thể trôi qua hơn một chút.
“Chuyện ...” Lương Vân khựng , hốc mắt chút nóng lên, “Như là hợp quy củ ? Chẳng chúng mỗi nhà chỉ cử một ?”
“Để nó đến , ân tình Tam Trụ tối hôm đó đến giúp , trong lòng ghi nhớ, nếu dị nghị, tỷ bảo đến tìm .” Dù tác phường cũng là do nàng mở, nàng thể chọn mỗi nhà một là nghĩ cho thôn dân , dùng ai đến lượt ngoài xen .
“Cảm ơn...” Lương Vân chút nghẹn ngào, nhà nàng vì chuyện của Đại Tráng, cô nương nào bằng lòng gả cho Ôn Tam Trụ, Diệp Văn quyết định như , chính là rõ ràng đang chiếu cố nhà nàng, nàng vô cùng cảm động.
Diệp Văn vỗ vỗ vai nàng, “Được , nếu thật sự cảm ơn , nhất định dẫn dắt trướng cùng nâng cao năng suất, giục nhiều , phủ thành và huyện thành đều đang chờ lấy hàng đấy. Ngày mai còn bận rộn nữa, tỷ mau về .”
Lương Vân gật đầu, rời .
Sáng sớm hôm , bên ngoài tác phường.
Ngôi nhà ngói xanh lớn mới tinh trông vô cùng khí phái, thôn dân từ sớm vây quanh ở cửa.
Tấm lụa đỏ ở giữa cổng lớn che khuất hoành phi, Diệp Văn tìm thợ hoành phi xong hoành phi, nay treo ở cửa tác phường, phủ lên vải đỏ, chỉ đợi ngày mai tiếng pháo nổ vang, liền thể kéo lụa đỏ xuống.
Lúc , cả nhà cùng với bọn trẻ đều y phục mới, cả nhà hớn hở đến tác phường, tác phường sớm thôn dân vây quanh c.h.ặ.t chẽ, hiện trường là tiếng bàn tán xôn xao.
“Đệ , đến !” Ôn Thủ Lễ dẫn theo trong thôn chờ đợi lâu, thấy Diệp Văn đến, vội vàng hô: “Đều trật tự một chút, Diệp Văn đến .”
Tiếng chuyện nhấp nhô lập tức yên tĩnh, đều về phía Diệp Văn.
Diệp Văn gật đầu hiệu với , đó bước đến cửa tác phường, “Các vị, cảm ơn sự giúp đỡ của , tác phường của chúng cuối cùng cũng xây xong.”
Mọi sắc mặt kích động, tiếng vỗ tay như sấm vang lên.
“Hôm nay, cảm ơn sự cống hiến của trong những ngày qua, tác phường của chúng chính thức xây xong! Lát nữa nhân viên các tổ xin hãy theo tổ trưởng của trong, quen với môi trường việc của , bữa trưa, chúng chính thức đưa sản xuất!”
Lại một tràng pháo tay vang lên, Ôn Hướng Đông châm ngòi pháo, trong tiếng pháo nổ vang, Diệp Văn kéo tấm vải đỏ che hoành phi xuống, Nhuận Nhan Phường cuối cùng cũng mắt.
Tổ sản xuất do Lương Vân và những khác dẫn dắt, tổ an bảo thì do Đại Hổ Nhị Hổ quản lý, hai việc trướng Diệp Văn lâu như , rõ gốc gác, Diệp Văn đối với hai tín nhiệm.
“Chúng tuy là một tác phường nhỏ, nhưng cũng quy chương chế độ của riêng , trong tác phường, chúng chính là quan hệ đồng sự, quy chương chế độ liệt kê hết , dán tường của mỗi bộ phận, trong Hướng Bắc nhà sẽ giới thiệu từng cái cho , hy vọng trong tác phường đều hành sự theo quy chương chế độ, nếu ai vi phạm, đừng với cái gì mà tình mặt cùng thôn, đáng đuổi việc thì vẫn đuổi việc như thường, ai cũng vô dụng!”
Thuê cùng thôn một điểm , chính là đều là quan hệ ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, lúc cần phê bình thì khác tình với ngươi, chuyện ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-163-banh-dao-xu.html.]
Cho nên ngay từ đầu lập quy củ, nếu chắc chắn sẽ thành một mớ hỗn độn.
“Đây là tự nhiên,” Lý chính cũng gật đầu, “Nếu chỉ thị, là đầu tiên tha cho .”
Có sự hô ứng của Lý chính, càng là liên tục gật đầu, Diệp thị trả tiền công cao, giống như vác hàng ở bến tàu dãi nắng dầm mưa, công việc như thắp đèn l.ồ.ng cũng tìm thấy, cho dù bắt bọn họ mười hai canh giờ đều ở trong tác phường bọn họ cũng bằng lòng a.
“Mọi đều theo .” Ôn Hướng Bắc cao giọng chào hỏi.
Những ngày cùng xây nhà, cả đen mấy tông, ban ngày bận rộn xây dựng, buổi tối còn thắp đèn sách ban đêm, cả ngược gầy ít, nhưng so với sự nóng nảy đây, cả cũng trầm hơn.
Kỳ hạn một tháng Diệp Văn hẹn với cũng đến, ngày mai sẽ trở về huyện thành tiếp tục theo Diệp Tùng Bách sách.
Tác phường chính thức đưa sản xuất.
Nguyên liệu Diệp Văn sớm mua xong, đều ở trong kho, mục tiêu sản xuất giai đoạn một là sản xuất hộ phu sương và xà phòng, cung cấp cho huyện thành và phủ thành, trấn Ngụy Thải Vi cũng bỏ một cửa hàng, dự định cũng bán một ít trấn, tuy Diệp Văn cảm thấy thị trường trấn quá nhỏ, nhưng muỗi nhỏ cũng là thịt, liền mặc kệ nàng.
Mấy ngày nay cả nhà đều bận rộn đến mức choáng váng, chuyện sản xuất giao cho các tổ trưởng phụ trách, Diệp Văn thì tỉnh thành một chuyến, giúp Hoàng phu nhân trang trí cửa hàng.
Lần , nàng mang theo Diệp Tích Anh. Diệp Tích Anh tham gia kinh doanh cửa hàng ở huyện thành, việc tham gia trang trí cửa hàng ở phủ thành là vô cùng cần thiết.
Khảo lô xong , Diệp Văn tiên dùng lửa nhỏ mở lò, đó dùng lửa lớn đốt cho khảo lô nóng thấu , khảo lô liền thể chính thức sử dụng .
Dứt khoát ngày mai qua huyện, Diệp Văn suy nghĩ một chút, dự định nướng một mẻ đào xú (bánh bích quy hạt đào) mang đến huyện thành cho Đại ca, sẽ điểm tâm cho Đại ca, lâu như vẫn luôn , xong ngày mai tiện đường mang cho .
Nói là , nàng chia khối bột nhào thành những viên tròn đều , đó ấn dẹt, quét một lớp dịch trứng lên bề mặt, rắc thêm vừng đen, lúc mới đẩy khảo lô nóng .
Dần dần, một mùi thơm nức mũi từ trong khảo lô tỏa , dụ dỗ về chảy ròng ròng nước miếng.
Vân Di sớm ngoan ngoãn bên cạnh khảo lô, Nãi nãi , lát nữa điểm tâm nướng xong, đầu tiên sẽ cho nàng ăn, trong mắt tiểu nhân nhi chỉ còn cái lò kỳ dị giống mèo mà quá giống , nước dãi bên khóe miệng là sự khao khát đối với đồ ăn ngon.
“Nương, gì mà thơm ?” Điền Xuân Hoa bước nhanh từ ngoài cửa viện , hôm nay Bà bà ở nhà gì ? Mùi thơm ngọt ngào nàng còn từng ngửi thấy bao giờ.
“Ta nướng một ít đào xú, lát nữa là sắp xong , các con rửa tay , lát nữa đều nếm thử, cho chút ý kiến.”
Mọi thấy, lập tức đều đồng loạt rửa tay, lúc đồ cũng nướng xong , Diệp Văn dùng kẹp gắp bộ khay nướng , để sang một bên cho nguội.
Đào xú nướng xong dễ vỡ, bắt buộc để nguội mới lật, nếu bỏng tay , còn bóp một cái là vỡ vụn.
Thời tiết tháng mười một lạnh , đào xú lò bao lâu liền nguội, Diệp Văn gắp một miếng, đưa cho Vân Di đợi sẵn bên cạnh từ lâu.
Vân Di nhận lấy miếng điểm tâm tròn trịa, giống như nâng niu bảo vật gì đó, những ngày Nãi nãi thường xuyên từ thành mang các loại điểm tâm về cho nàng, tiểu nha đầu còn là lúc đầu thấy đồ ăn là hận thể lập tức nhét hết bụng nữa, nàng nâng niu điểm tâm, cẩn thận ngửi mùi thơm đặc trưng của đào xú.