Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm Dạy Con Làm Giàu - Chương 155: Nỗi Bận Tâm Của Lão Mẫu Thân

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:11:02
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diệp Văn sang, “Đây chính là cái lò dùng để mỹ thực mà với , nhưng nay vẫn công, đợi lò xong , đảm bảo một món bánh ngọt từng ăn qua mang đến cho .”

 

Lò hôm qua mới xây xong, ít nhất hai ba ngày nữa mới khô hẳn, đến lúc đó còn mở lò, nướng bánh ngọt, ít nhất bốn năm ngày mới thể nướng.

 

Diệp Tùng Bách cái lò kỳ kỳ quái quái , nếu là , ông chắc chắn cho rằng tiểu đang bậy, nhưng nghĩ đến món bánh bò tiểu , trong lòng khỏi chút mong đợi.

 

“Đại ca.” Diệp Văn hì hì, “Muội thể với một chuyện ?”

 

Nhìn dáng vẻ lén lút đó của nàng, Diệp Tùng Bách liền chắc chắn là việc cầu xin , “Nói .”

 

Diệp Văn xoa xoa tay, “Chính là thể đem Lão đại cũng đưa đến cùng học thêm một thời gian nữa ? Đứa trẻ từng tham gia khoa cử, luôn cảm thấy trong lòng nuối tiếc, nó đến già trong lòng vẫn canh cánh chuyện , mặc kệ thể thi đỗ Tú tài , luôn để nó tự thử xem.”

 

Nàng sợ Diệp Tùng Bách lấy những chuyện khốn nạn nguyên chủ để giáo huấn nàng, vội vàng :

 

“Muội đây đều là của , bây giờ cố gắng hết sức để bù đắp , còn Lão nhị, cũng đưa đến để nó nhận vài chữ, xóa mù chữ, nếu theo ngoài ngay cả một tờ khế ước cũng nhận vẹn thì . Đại ca cứ đáp ứng , mấy ngày nữa nướng một món bánh ngọt Đại ca từng ăn qua cho nếm thử! Đảm bảo ngon.”

 

Nhìn dáng vẻ xoa tay như ruồi của Diệp Văn, những lời giáo huấn của Diệp Tùng Bách nhịn đầu lưỡi, tiểu thể nhận thức lầm của là sự may mắn lớn bằng trời , chuyện qua, liền để nó qua .

 

ông vẫn lo lắng hỏi: “Muội đem bọn trẻ đều đưa đến học đường, việc nhà ? Tuy lấy học phí, nhưng chi phí ăn mặc của bọn trẻ luôn tốn tiền, tiền ? Không thì, bảo Đại tẩu cho …”

 

“Ê ê ê dừng ,” Diệp Văn vội ngắt lời Diệp Tùng Bách, “Đại ca yên tâm , tác phường của sắp mở , đến lúc đó tiền chỉ cuồn cuộn chảy tới, đừng cứ nghĩ đến chuyện trợ cấp cho nữa, nhiều , Đại tẩu sẽ vui .”

 

“Muội cứ chắc chắn như tác phường của thể kiếm tiền?” Diệp Tùng Bách kinh ngạc, buôn bán là môn huyền học, ai thể đảm bảo chắc chắn kiếm lời lỗ?

 

Diệp Văn khẳng định gật đầu, “Đại ca, yên tâm , trong lòng tính toán.”

 

Trên đời dễ kiếm nhất chính là tiền của nữ nhân và trẻ con, đồ của nàng như , những quý phụ thể bỏ tiền ?

 

Hơn nữa, cho dù kiếm tiền thì ? Nàng còn thể ủ rượu bán, với những loại rượu kém chất lượng thị trường hiện nay, nàng chỉ cần lấy rượu trắng nồng độ cao, chắc chắn sẽ nghiền ép thị trường rượu.

 

Cho dù rượu cũng bán , nàng còn thể từ hệ thống đổi một hai cái bình thủy tinh đem ngoài bán, lúc bình thủy tinh chính là vật hiếm lạ, một cái thể bán mấy trăm lượng đấy.

 

Diệp Văn nàng là thế nào, tay bao nhiêu theo, vì để giữ bát cơm cho nhân viên công ty, nàng việc sớm quen với việc lên sẵn vài kế hoạch dự phòng, kế hoạch A , kế hoạch B liền lên, tóm , nhất định sẽ để tay cơm ăn.

 

Lão đại thể tiếp tục sách vốn dĩ chính là sự nuối tiếc của Diệp Tùng Bách, bây giờ thể tiếp tục đương nhiên là nhất, Diệp Tùng Bách nào lý do đáp ứng.

 

Vốn dĩ ông còn lo lắng sợ tiểu gánh vác nổi, thấy tiểu để tâm, Diệp Tùng Bách cũng nhiều nữa, đáp ứng xuống, cùng lắm thì, ông lén lút trợ cấp thêm cho tiểu .

 

“Khoảng thời gian trong nhà xây tác phường, quả thật thể thiếu , hơn nữa còn rèn luyện năng lực việc của Lão đại một chút, phỏng chừng một tháng vặn xây xong, đến lúc đó để ba đứa trẻ cùng đến ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham-day-con-lam-giau/chuong-155-noi-ban-tam-cua-lao-mau-than.html.]

 

Diệp Tùng Bách gật đầu đáp ứng, ông hồ nghi vòng quanh lò nướng, đối với câu “món bánh ngọt từng ăn qua” của Diệp Văn sinh lẩm bẩm, chỉ dùng thứ thể nướng thứ từng ăn qua ?

 

Nhân lúc Diệp Tùng Bách nghiên cứu lò nướng, Diệp Văn kéo Ôn Hướng Nam sang một bên, hành lý của hai sớm thu dọn xong , , phỏng chừng một tháng mới trở về, nàng móc một lượng bạc, nhét tay khuê nữ.

 

“Nương, cho con tiền gì?” Ôn Hướng Nam hiểu, nàng ở nhà Cữu cữu ăn uống, căn bản chỗ tiêu tiền, hơn nữa đó trong nhà bán lươn xé sợi nàng còn tích cóp chút tiền, căn bản thiếu tiền tiêu.

 

“Đây là tiền tiêu vặt cho con, mỗi tháng, Nương đều sẽ cho con một lượng bạc tiền tiêu vặt, con tự nắm chắc mà tiêu, nhưng mỗi tháng chỉ cho con một , dùng hết là còn nữa.” Diệp Văn cẩn thận dặn dò.

 

Quan niệm tiền bạc của trẻ con bắt đầu bồi dưỡng từ nhỏ, quan niệm chọn ngẫu chỉ hỏi tiền của Ôn Hướng Nam chẳng lẽ nguyên nhân là do nguyên chủ giúp nàng bồi dưỡng quan niệm tiền bạc đúng đắn ?

 

Nuôi dạy con cái là một môn học vấn, Diệp Văn lướt video ngắn, xem qua quá nhiều phụ cho tiền tiêu vặt, đứa trẻ vì một miếng đồ ăn vặt mà quỳ xuống mặt đứa trẻ khác, thậm chí học tiếng ch.ó sủa, nàng một trong những đối tượng công lược của cũng biến thành như .

 

Ôn Hướng Nam thỏi bạc nhỏ một lượng trong tay, Nương thật hào phóng! Trước Tam ca sách, Nương đều chỉ cho ba năm trăm văn, mà chịu cho nàng một lượng!

 

“Nương, đối với con thật .” Ôn Hướng Nam ôm cánh tay Diệp Văn bắt đầu nũng.

 

Diệp Văn xoa xoa đầu nàng, “Nương cho con tiền tiêu vặt, con ở nhà Cữu cữu hảo hảo học tập, ? Đợi khi con học thành tài, Nương còn trông cậy con về giúp một tay đấy.”

 

Nàng móc một lượng bạc, “Một lượng con cầm cho Vinh Sinh, thu nhận , cũng chính là đứa trẻ của nhà chúng , đứa trẻ đó những năm nay sống khổ sở, nay đến nhà chúng , chính là một nhà, con đừng tính tình sức ức h.i.ế.p .” Cẩn thận khôi phục phận xong sẽ thu thập con!

 

Nghe Diệp Văn Diệp Vinh Sinh, cái miệng của Ôn Hướng Nam chu lên thật cao, nhưng vẫn gật đầu, “Vâng, con .”

 

Người Diệp gia sắp về , khi , Diệp Tùng Bách dặn dò ba ở nhà hảo hảo lời, hảo hảo xây tác phường, ông ở nhà đợi bọn họ vân vân.

 

Sắp , Diệp Văn vẫy tay với Ôn Hướng Nam và Diệp Vinh Sinh, “Nhớ lời Cữu cữu Cữu mẫu a.”

 

Trẻ con học nội trú chính là điểm , thể nắm bắt động thái thực tế, trong lòng Diệp Văn đ.á.n.h trống, Ôn Hướng Nam tiểu hoạt đầu , ngàn vạn đừng dính chút thói quen nào a, nàng đưa nàng sách là để bẻ thẳng tam quan, là để những cám dỗ tiếp tục dẫn lệch nàng.

 

Ôn Hướng Nam đeo tay nải, một bước ba đầu, cũng chút nỡ, nàng , về nhà đều là một tháng , còn , nàng bắt đầu nhớ Nương ……

 

Mắt thấy Diệp Văn đầy mắt lo lắng, Diệp Vinh Sinh : “Diệp thẩm, yên tâm , con sẽ chăm sóc cho Tiểu Nam.”

 

ở đó, Diệp Văn ngược an tâm hơn một chút, đứa trẻ trở về so với sự đổi lớn, Diệp Văn đối với yên tâm.

 

Ôn Hướng Nam lời , ngược hừ một tiếng, cái đầu vốn dĩ còn liên tục ngoái phía lập tức ngoắt , sải bước lớn đuổi theo đoàn Phùng thị, Diệp Vinh Sinh vội cũng đuổi theo.

 

Diệp Văn theo đám xa, khóe môi khẽ nhếch.

 

 

Loading...