Chao ôi, cái cốt truyện vốn dĩ nên ngọt ngào hường phấn, qua tay biến thành thể loại "truy thê hỏa táng tràng" cấp độ địa ngục thế . Giờ chỉ yên mặc kệ đời thôi.
Thẩm Dục ngậm lấy vành tai , giọng đầy vương vấn và khàn đục: — "An An, chúng sinh một đứa con ."
— "Được , cũng ." — nào dám từ chối, dây mấy ông "điên" chỉ nước thiệt .
Những ngày qua cũng thông suốt . Có những vết thương dùng cả đời mới chữa lành , nguyện ý bác sĩ của suốt kiếp , ai bảo lỡ yêu chi?
chủ động sát gần đặt lên môi một nụ hôn. Môi vẫn mềm mại như ngày nào. Thẩm Dục khẽ , tỏ vẻ hài lòng sự chủ động của , bắt đầu... cởi đồ .
— "Đợi ... ban ngày ban mặt mà chuyện lắm ?" — "Anh thấy ."
Đuôi mắt Thẩm Dục đỏ hoe, thở nóng bỏng phả lên da thịt . giống như một con thuyền nhỏ giữa đại dương, dập dềnh theo sóng nước, chẳng thể bám víu , chỉ thể ôm c.h.ặ.t lấy .
Hơi thở giao hòa, tóc mai quấn quýt, triền miên dứt.
Hầy, đàn ông của thì cưng chiều thôi chứ giờ. Chỉ điều thể lực của quá, đau nhức hết cả thắt lưng lẫn chân tay đây .
Thấm thoắt ba năm trôi qua.
và Thẩm Dục với một "cục bột nhỏ" vô cùng đáng yêu. Thẩm Dục nhà m.á.u ghen kinh lắm, đến cả ghen với con trai mà cũng . Lúc đút đồ ăn cho nhóc tì, Thẩm Dục cũng há miệng đòi "tiếp tế".
buồn : — "Anh cũng là con nít đấy ?"
— "An An, em còn yêu nữa ? Trong mắt em giờ chỉ con chứ ." — Hắn xong còn rặn vài giọt nước mắt cá sấu để giả vờ đáng thương.
đành dỗ dành: — "Được , , em đút cho . Thật là, cứ như sinh một lúc hai đứa con ."
— "Giờ mùi giấm chua chứ? Hồi đó chẳng là ai cầu xin em sinh con cho bằng nhỉ?"
Thẩm Dục khẽ mỉm : — "Cảm ơn em, An An."
Phút giây quả thực là năm tháng bình yên, nhưng cuộc đời vốn dĩ chẳng bao giờ lặng sóng mãi. Dưới sự hỗ trợ của Thẩm Dục và Tướng phủ, trong cuộc chiến giành ngôi Thái t.ử, Ngũ hoàng t.ử đ.á.n.h bại Tam hoàng t.ử.
Thế nhưng cứ thấy bất an thế nào . Nam chính dễ dàng bỏ cuộc ? Cái "hào quang nhân vật chính" của chẳng lẽ gây thêm trò trống gì?
Cái miệng "quạ đen" của đôi khi đúng là khổ sở, đoán trúng phóc.
Hoàng thượng lâm bệnh, mấy ngày thượng triều. Tuy Hoàng thượng tuổi tác cao nhưng vốn là cần chính yêu dân, bình thường dù đau ốm nhẹ vẫn sẽ lên triều, mà ...
Trong triều sóng ngầm cuồn cuộn, các thế lực bắt đầu rục rịch, và cuối cùng nam chính cũng phản. Hắn dẫn quân tạo phản, mà gia quyến của các đại thần trong triều như chúng chắc chắn sẽ nhắm tới đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ke-thu-cua-ten-phan-dien-benh-kieu/chuong-7.html.]
— "Tiểu thư, tiểu thư, của bọn chúng g.i.ế.c tới nơi !" — Tiểu Đào hốt hoảng hét lên.
Tiểu Đào là do bảo Thẩm Dục đưa về. Lúc đầu còn hậm hực vì vụ Tiểu Đào từng "bắt cóc" , nhưng yêu cầu của vợ, đành ỉu xìu cho đón con bé về. Có một hầu gái với lực chiến "khủng" như Tiểu Đào bên cạnh, cũng thấy an tâm hơn hẳn.
khổ: — "Ta thấy ."
May mà đó giấu con trai mật đạo, nếu thì gay go to. Nhìn đám binh lính xông , run rẩy nắm c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay.
Tiểu Đào chắn mặt , tay giơ d.a.o xuống, cứ một đao là một mạng, xử ít tên. Máu b.ắ.n tung tóe lên gương mặt trắng hồng khiến con bé thêm vài phần sát khí. Lúc , Tiểu Đào còn là cô nàng dễ thương ngọt ngào nữa, mà là một chiến thần hung hãn.
Tiểu Đào dũng mãnh quá mức . Đây thực sự là việc mà một nha thể ?
cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều, quân địch kéo đến quá đông, đám thị vệ trong phủ và Tiểu Đào bắt đầu dấu hiệu chống đỡ nổi. Một tên lính chớp thời cơ hung hổ lao thẳng về phía . Hỏng bét !
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, cơ thể bỗng dưng cử động ngoài tầm kiểm soát. vung kiếm đ.â.m xuyên kẻ địch tung chân đá văng .
"Cơ thể" di chuyển cực kỳ linh hoạt, chiêu độc ác, chiêu nào cũng nhắm chỗ hiểm.
— "Lũ phế vật, mấy con tép riu mà cũng g.i.ế.c nổi."
"Cô " lên tiếng , mà cứ cảm giác cô đang c.h.ử.i nhỉ? Kiếm đến , m.á.u b.ắ.n đến đó, một ai sống sót. Những giọt m.á.u b.ắ.n lên mặt khiến lúc cô trông như một Tu La địa phủ, lạnh lùng thu hoạch mạng sống.
— "Cô là ai?" — run rẩy sợ hãi. Diêm vương ở thế ?
Cô khẽ nhếch môi đầy thú vị: — "Ngươi dùng cơ thể của mà là ai ?"
— "Cô... cô... cô là Tề Huyên?"
— "Chính là ."
Nữ phụ độc ác trở !
Nam chính tạo phản, nữ phụ độc ác tái xuất, đây quả thực là một chuyến xuyên sách "ấn tượng khó phai" mà.
Phía ngoài cửa, một nam t.ử áo xanh đạp lên vũng m.á.u mà tiến , gương mặt đầy vẻ lo lắng tột độ. Chỉ đến khi thấy "" vẫn bình an vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn định tiến gần "", nhưng bỗng khựng .
— "Cô là ai?"
Tề Huyên nở nụ đầy ẩn ý: — "Thẩm Sách An, lâu gặp."
Đây là cái "chiến trường rực lửa" gì thế ? Cái "bệnh đỏ mắt" của Thẩm Dục tái phát , đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ.