XUYÊN THÀNH KẺ THÙ CỦA TÊN PHẢN DIỆN BỆNH KIỀU - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-14 19:42:33
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tề phụ nén cơn giận, gằn giọng: "Nếu ngươi bất mãn với hôn sự đến thế, thì hủy bỏ . Người , áp giải Thẩm Sách An lên quan phủ!"

Vốn dĩ ông tán thưởng Thẩm Sách An, nhưng giờ thì một chút cũng còn. Năm đó con gái ông vì ghen tị với nhị tiểu thư của Thượng thư phủ Tam hoàng t.ử để mắt nên tay hãm hại, kết quả là hại hại , tự hủy hoại danh tiếng của bản . Đứa con gái của ông cầm kỳ thi họa đều thông thạo, duy chỉ tính nết là , ông nuông chiều đến hư .

Tề phụ từng uốn nắn cô, nhưng tính cách định hình, sự nỗ lực của ông cũng chẳng thấm tháp . Ông nghĩ Thẩm Sách An là học trò của , phẩm hạnh đoan chính, tuy gia cảnh nghèo khó nhưng học vấn tồi, nhạc phụ là ông nâng đỡ thì tương lai chắc chắn rộng mở, gả con gái cho cũng coi như thỏa. Chẳng ngờ ôm hận trong lòng, còn tay g.i.ế.c con gái ông.

Là ông hại con gái ! Tề phụ hối hận thôi.

— "Đại nhân, nhạc phụ, Sách An sai ! Ngài trách phạt thế nào cũng , xin đừng hủy bỏ cuộc hôn nhân !"

Thẩm Dục bắt đầu hoảng loạn, lên tiếng cầu xin. Hắn kẹt ở thế giới xa lạ quá lâu, nơi nương tựa, chịu đủ nhục nhã, sớm luyện thành một kẻ tâm cơ thâm hiểm, tay tàn độc.

chính là niềm hy vọng duy nhất, là chấp niệm cuối cùng của . Khó khăn lắm mới gặp , thể chia lìa chứ? Không , thà c.h.ế.t tôu cũng rời xa An An, Thẩm Dục nghĩ thầm với vẻ cố chấp đến điên cuồng.

Tề phụ giận quá hóa : — "Ai là nhạc phụ của ngươi? Chuyện đến nước mà ngươi còn dám mơ mộng hão huyền!"

Đôi mắt Thẩm Dục đỏ ngầu, hiện rõ vẻ thống khổ. chịu nổi nữa, đàn ông của thì chỉ bắt nạt thôi chứ!

Thế là lập tức để nước mắt cá sấu dâng đầy tròng, đem hết tuyệt chiêu " xanh" học lỏm từ hội tình địch thi triển:

— "Cha ơi, con gái lỡ yêu Thẩm lang mất , con thể sống thiếu . Nếu cha trách phạt thì cứ trút hết lên đầu con ... hu hu hu..."

— "Huyên Nhi!"

Tề phụ và Tề mẫu màn kịch đ.á.n.h cho kịp trở tay. Tính tình Tề Huyên vốn ngang ngạnh, chỉ đếm đầu ngón tay, ngay cả cha ruột cũng từng thấy cô t.h.ả.m thiết như thế bao giờ. Họ lập tức luống cuống cả lên.

— "Được , , chia lìa, chia lìa nữa." — Tề mẫu ôm lấy dỗ dành.

Tề phụ vẫn còn hậm hực với Thẩm Dục, thấy Tề mẫu liền véo ông một cái hiệu bằng mắt. Tề phụ dù bất mãn đến cũng đành thôi.

— "Được , hai đứa tự chừng mực là . Huyên Nhi, con là thiên kim của Tướng phủ, ngàn vạn đừng để bản chịu uất ức."

Đó là lời dặn dò của một cha, chứa đựng tất cả tình yêu thương và sự quan tâm dành cho con cái. ngoan ngoãn đáp lời:

— "Con ạ, cảm ơn cha ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ke-thu-cua-ten-phan-dien-benh-kieu/chuong-3.html.]

Cha của nguyên chủ thực sự cưng chiều cô đến mức khiến khỏi chạnh lòng ghen tị. Vốn dĩ là một đứa trẻ mồ côi, từng nếm trải tình yêu, tình bạn, nhưng duy nhất tình là thứ bao giờ .

từng vì cha mà mỉa mai, cũng thương hại. từng chứng kiến những mối quan hệ gia đình hòa thuận, cũng thấy cả những cảnh cơm lành canh ngọt, nhưng bản mãi mãi chẳng thể tự cảm nhận.

Nguyên chủ thực sự quá hạnh phúc. Vậy mà cô chỉ đ.â.m đầu đàn ông, đối xử với cha còn chẳng bằng một góc gã đàn ông đó. Có lẽ vì " yêu thương quá nên sinh sợ hãi" chăng.

Chuyến xuyên coi như bù đắp cho khiếm khuyết về tình bấy lâu nay.

Tề phụ vẫn thấy yên tâm, thậm chí còn đề nghị và Thẩm Dục tạm thời chia phòng mà ngủ.

— "Đêm tân hôn ai để vợ chồng ngủ riêng bao giờ?"

Tề mẫu cái tối kiến của chồng cho kinh ngạc. Dù bà cũng tin tưởng Thẩm Dục, nhưng vẫn nể nang danh tiếng của con gái.

Thẩm Dục ngoài mặt thì ngoan ngoãn, nhưng trong lòng chắc đang gào thét phản đối dữ dội lắm. còn lâu mới chịu rời xa An An nhé, nghĩ thầm.

Hắn bày vẻ mặt đáng thương, khẽ nắm lấy tay để tìm sự an ủi. Lúc chẳng dám ho he câu nào, chỉ sợ Tề phụ thẳng tay đuổi cổ khỏi cửa.

"Yên tâm ." — siết nhẹ tay để trấn an.

A, cách !

nảy một ý tưởng táo bạo, ấn Thẩm Dục xuống giường, đó nhặt sợi dây thừng đất lên. Một đầu dây trói tay , đầu thì buộc c.h.ặ.t thành giường để cố định.

Thẩm Dục tuy chút ngơ ngác nhưng vẫn ngoan ngoãn phối hợp với .

mỉm đắc ý, như đang trình diễn cho cha xem: — "Cha, , hai xem."

Thế chẳng là cực kỳ an ?

Chỉ điều, dường như hai vị phụ hiểu sai ý mất .

Tề phụ im lặng, Tề mẫu cũng im lặng, bầu khí bỗng chốc rơi lặng c.h.ế.t ch.óc. Mặt họ đỏ gay, bằng ánh mắt đầy thâm thúy, kiểu như " thể thành lời".

: — Không như đang nghĩ mà!

Tề phụ, Tề mẫu: — Hóa là thế, xem đám gia nhân đúng là trải sự đời, đồn thổi bậy bạ quá.

Loading...