Xuyên thành dì của pháo hôi thiên tài - Chương 64: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Cập nhật lúc: 2025-01-15 12:11:00
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thím Hai, thím nói gì đó.” Hạ Miên nói: “Trưa nay cháu mới về nhà, trước khi ngủ đã cố ý đóng cửa lại rồi, ban nãy anh Hạ Xuyên còn phải leo tường vào đó, người này rõ ràng là kẻ trộm mà!”

Nói xong cô còn đá tảng thịt kia thêm một phát: “Dám trộm đồ nhà tao này, đánh c.h.ế.t mày!”

Thím Hai Hạ trợn trừng mắt, giơ tay định đánh Hạ Miên: “Mày cố tình hả? Tao biết ngay con nhóc c.h.ế.t tiệt mày không phải tốt lành gì mà, mày về nhà cũng không nói tiếng nào, chúng tao chỉ cách một bức tường, không chào hỏi được một tiếng à?”

Chào hỏi để nhà bà qua làm phiền chúng tôi sao?

Hạ Miên trốn ra sau lưng bác Cả, bác Cả nhíu mày quát: “Vợ Thừa Tổ!”

Thím Hai đặt m.ô.n.g ngồi bệt xuống đất khóc òa lên, giọng điệu kéo dài: “Hạ Miên, con nhóc c.h.ế.t tiệt này thù hận nhà chúng em mà… Nó có anh rể trên thành phố làm chỗ dựa, khinh thường nhà họ Hạ chúng ta, cố ý về bắt nạt em với chú Hai nó… Nhà họ Hạ nuôi ra đứa ăn cháo đá bát, lục thân không nhận rồi…”

Trong trí nhớ từng có rất nhiều chuyện kiểu này, nhưng tự mình trải qua vẫn khiến Hạ Miên “Xem thế là đủ rồi”.

Giọng thím Hai Hạ rất lớn, liên tục không ngừng không nghỉ, khiến người ta hoàn toàn không thể xen mồm vào, sắc mặt của bác Cả xanh mét: “Thừa Tổ, mày có quản không?!”

Tất nhiên chú Hai Hạ muốn mặc kệ rồi, ông ta còn đang sốt sắng cởi dây thừng trên người Hạ Bảo đây, không biết Hạ Miên buộc dây kiểu gì mà càng kéo cạng chặt, chú Hai Hạ nóng ruột đến mức đổ đầy mồ hôi.

Hạ Miên bị ồn ào đau cả đầu, còn trông thấy Tiểu Phong sợ hãi co người trốn trong góc nhà, cô nổi giận cầm chổi lông gà lên, bước tới quất vào người Hạ Bảo một cái.

Sau đó nói với thím Hai Hạ: “Thím ngậm miệng lại cho tôi, thím nói một câu tôi sẽ quất nó một cái, không tin thím cứ thử xem!”

Bao năm qua, thím Hai Hạ chưa từng gặp đối thủ, đột nhiên bị khiêu khích tất nhiên là không tin rồi. Bà ta tức giận định xông tới cướp cây chổi lông gà trong tay Hạ Miên, miệng vẫn hét lên: “Mày là con nhóc thối tha, mày muốn làm phản à? Trong mắt mày còn biết lớn nhỏ không?”

“Ba câu.” Hạ Miên đợi bà ta mắng xong, vừa trốn vừa quất ba cái bốp bốp bốp lên người Hạ Bảo.

Miệng Hạ Bảo vừa được giải phóng, lập tức kêu lên thảm thiết: “Mẹ. Mẹ, mẹ đừng nói nữa!”

“Mày...” Thím Hai Ha đang định lên tiếng, thì trông thấy chổi lông gà trong tay Hạ Miên đã giơ lên.

Mặt thím Hai Hạ đỏ bừng, ngậm miệng lại, nhưng không cam lòng bắt đầu nhìn xung quanh, hiển nhiên đang muốn tìm vũ khí gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-di-cua-phao-hoi-thien-tai/chuong-64-vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon.html.]

Có điều Hạ Xuyên và mấy người khác đã ngăn cản bà ta, bọn họ không tiện ra tay, nhưng rất vui vẻ nhìn Hạ Miên trừng trị bà ta.

Cuối cùng, không có cách nào, chú Hai Hạ và thím Hai chỉ có thể dìu Hạ Bảo mặt mũi bầm dập, kêu oai oái ra về.

“Chờ một chút!” Hạ Miên bước tới túm lấy ga giường đang quấn trên người Hạ Bảo và dây thừng trong tay thím Hai Hạ: “Trả đồ lại cho tôi trước đã!”

Thím Hai Hạ tức giận la hét: “Mày làm gì đó? Mày đâu cần mấy thứ này? Mày đánh Hạ Bảo thành như vậy còn không cho nó che một chút à?”

Vân Chi

“Sao lúc đi ăn trộm, nó không cảm thấy mất mặt?”

Hạ Miên dùng sức, kéo đồ của mình lại: “Tôi không cần thật, nhưng dù vứt đi cũng không cho thím đấy, thì sao?”

“Làm phản rồi!” Thím Hai Hạ tức giận hét to, Hạ Miên tiện tay giơ chổi lông gà lên...

Đợi chi thứ hai nhà họ Hạ hùng hùng hổ hổ ra về rồi, Hạ Xuyên mới giơ ngón tay cái lên với Hạ Miên: “Miên Miên, em lên thành phố một chuyến mà tiến bộ quá nhỉ!”

Bác Cả Hạ nhìn Tiểu Phong trong góc phòng, hỏi: “Đứa trẻ ở đâu ra vậy?”

Lúc Hạ Miên ra tay, Tiểu Phong đã ngoan ngoan trốn trong góc phòng, không lên tiếng, sự chú ý của mọi người đều tập trung trên người chi thứ hai nhà họ Hạ, cho dù có thấy cũng không có thời gian hỏi.

Hạ Miên giang tay bế cậu bé lên: “Thằng bé là Tiểu Phong, con trai của chị cháu, Tiểu Phong, đây là ông ngoại Cả.”

Cánh tay nhỏ bé của Tiểu Phong ôm lấy cổ Hạ Miên, sợ hãi lên tiếng: “Ông ngoại Cả.”

Gương mặt tràn đầy nếp nhăn của bác Cả Hạ cố nặn ra một nụ cười, giọng nói có chút thương cảm: “Con trai của Xuân Xuân à? Đã lớn vậy rồi!”

Hạ Xuân và sinh viên duy nhất trong lứa này của nhà họ Hạ bọn họ, chỉ tiếc Hạ Xuân mất sớm, năm đó khi nghe tin Hạ Xuân mất, bác Cả Hạ cũng bị ốm một trận.

“Về mấy ngày?” Bác Cả Hạ hỏi.

“Lát nữa qua nhà bác ăn cơm, bảo Cường Cường dẫn thằng bé đi chơi.”

“Vâng. Cháu dọn dẹp một chút rồi qua.” Hạ Miên cũng không khách sáo.

Loading...