Nghĩ thì nghĩ , nhưng mãi đến khi Thẩm Thiệu Đông rời khỏi nhà họ Thẩm, Thẩm Phóng vẫn tìm cơ hội chuyện riêng với ông.
Chỉ vì bố ông nội gọi thư phòng chuyện kín suốt hơn một tiếng đồng hồ. Khi bước , sắc mặt ông vô cùng khó coi, khiến Thẩm Phóng thôi cũng dám tiến lên tự chuốc lấy xui xẻo.
Trong thư phòng, Thẩm Thanh Viễn liếc chiếc đồng hồ để bàn, trầm ngâm hồi lâu nhấc máy gọi đến phòng thư ký, tìm Trần Lương…
Gần đây, mỗi kiểm tra phòng bệnh, Tô Niệm Niệm đều ở văn phòng để sắp xếp tài liệu. Cô kỹ từng bài do sắp xếp, thu hoạch ít kiến thức.
Ngày hôm đó, từ phòng bệnh về văn phòng, cô thấy cửa xuất hiện hai vị khách mời mà đến.
Vương Mỹ Hà và Tô Nguyên thể tìm tới bệnh viện, chứng tỏ họ chuyện cô ly hôn. Tô Niệm Niệm bước tới một cách bình thản, mặt hề lộ chút hoảng loạn nào.
“Sao hai tìm tới đây ?”
Trước cửa phòng viện trưởng, Vương Mỹ Hà vốn co rúm như chim cút dám lên tiếng, lúc thấy Tô Niệm Niệm xuất hiện liền lập tức phấn chấn, giống như con gà mái xù lông lao thẳng tới.
Bà giơ tay định tát cô:
“Con ranh c.h.ế.t tiệt , mày còn định giấu tao tới bao giờ hả?!”
Tô Niệm Niệm dễ dàng né tránh, sắc mặt lập tức trầm xuống:
“Đây là bệnh viện, cấm ồn ào. Có chuyện gì thì chuyện, lúc nào cũng động tay động chân thế?”
Đứa con gái do vất vả sinh giờ trở nên lời như , Vương Mỹ Hà sững , nỗi buồn dâng lên trong lòng:
“Sao tao sinh loại như mày chứ, đúng là đồ vong ân bội nghĩa! Cuộc sống đang yên đang lành thì , mày ly hôn cái gì? Mặt mũi cái nhà đều mày cho mất hết !”
Bên cạnh phòng viện trưởng là phòng nhân sự. Có thấy động tĩnh liền ló đầu , nhỏ giọng hỏi:
“Đồng chí Tô, cần gọi tới ?”
Biết đối phương ý , Tô Niệm Niệm vội xua tay, rằng sẽ nhanh ch.óng giải quyết.
Người thấy liền rụt đầu trong, xuất hiện nữa.
May mà tầng chỉ văn phòng, phòng khám phòng bệnh, nếu ồn ào như chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến bác sĩ việc và bệnh nhân nghỉ ngơi.
Đối mặt với sự gây sự vô lý của Vương Mỹ Hà, Tô Niệm Niệm xoa xoa thái dương đang căng đau, :
“Chuyện ly hôn con sẽ giải thích , hai về .”
Mất chỗ dựa là nhà họ Lạc, Vương Mỹ Hà thể vài câu mà đuổi ? Bà đảo mắt, chống nạnh hỏi:
“Ly hôn là do Lạc Thừa đề nghị đúng ? Nhà họ Lạc bồi thường cho mày bao nhiêu tiền?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-96-dieu-tra-1.html.]
“……” Tô Niệm Niệm từng thấy ai mặt dày đến . Nhìn dáng vẻ đương nhiên của bà , cô ngay đối phương ý , tuyệt đối chỉ đơn thuần là hỏi chuyện ly hôn.
“Ly hôn là do con đề nghị . Lạc Thừa và nhà họ Lạc gì với con.”
Câu càng khiến Vương Mỹ Hà tức giận, trong lòng ngừng mắng cô là đồ vô dụng.
“Vậy mày ở đây? Chẳng lẽ để trốn nhà họ Lạc?”
“Không .”
Lúc , Tô Nguyên bên cạnh kéo mạnh vạt áo Vương Mỹ Hà, liên tục hiệu bằng ánh mắt. Nhận ám hiệu, Vương Mỹ Hà hắng giọng :
“Nếu công việc ở nhà hàng mày nữa thì nhường cho Tô Nguyên . Danh tiếng của mày ở đó thối lắm , đúng là thích hợp ở .”
“Danh tiếng thối chỗ nào?” Tô Niệm Niệm cách của bà chọc giận. Cô chỉ ly hôn thôi, thành danh tiếng thối? Nếu vì cần nhẫn nhịn để điều tra thế, cô thật sự tiếp tục giả vờ hoà thuận với những gọi là nữa.
Còn chiếm luôn công việc của cô, mơ !
Biết còn nhờ vả nó, Vương Mỹ Hà gượng:
“Mẹ đây cũng chỉ lo cho con thôi. Dù con cũng ở nhà hàng nữa, thì nhường suất đó cho em trai con . Dù thế nào thì chị em ruột vẫn là những thiết nhất.”
Nhìn gương mặt tham lam của hai , Tô Niệm Niệm ép xuống cơn giận trong lòng, khẽ cong môi :
“Sao sớm? Công việc đó con bán .”
“Cái gì? Bán ?!” Vương Mỹ Hà nhịn thốt lên, “Sao mày bàn với gia đình mà bán ? Thế tiền bán ?!”
Không lôi kéo nhà họ Lạc , Tô Niệm Niệm chỉ xuống toà nhà văn phòng chân :
“Con dùng tiền đó mua suất công việc nhân viên vệ sinh ở đây .”
“Cái gì…” Vương Mỹ Hà chặn họng, khi hồn liền ôm n.g.ự.c c.h.ử.i ầm lên:
“Mày ngu hả? Đang yên đang lành phục vụ nhà hàng , chạy tới đây quét dọn? Sao tao sinh cái đầu heo như mày chứ!”
Mặc cho đối phương mắng c.h.ử.i thế nào, Tô Niệm Niệm vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. Dáng vẻ dửng dưng càng khiến Vương Mỹ Hà tức đến bốc hoả, may mà Tô Nguyên đỡ bên cạnh, nếu bà ngất xỉu từ lâu .
“Chị, em là em trai ruột của chị đó! Em thật sự quá thất vọng về chị!”
Cậu thiếu niên mười sáu tuổi ưỡn cổ trơ đó, vẻ mặt đầy phẫn nộ chính nghĩa. Tô Niệm Niệm chỉ cảm thấy buồn , cô dùng giọng điệu đủ khiến tức đến nghẹn họng mà tiếp lời:
“Em thất vọng cũng vô ích thôi, bán là bán , cam tâm thì tìm khác mà thất vọng.”