Thời gian trôi qua quá lâu, Tô Niệm Niệm nghĩ một hồi mới nhớ bà đang đến chuyện khi ly hôn, khi Lạc Thừa tự ý chuyển đến đơn vị quân đội. Khi đó cô lấy cớ để đề nghị ly hôn, giờ cũng chỉ thể mặc nhiên thừa nhận.
Cuối cùng, tránh khỏi việc Hàn Như mắng Lạc Thừa một trận ngay mặt cô.
“Niệm Niệm, cầu xin con tha thứ cho nó, nhưng tình cảm con giữa hai thì thể cắt đứt. Bình thường rảnh rỗi chúng thể cùng dạo phố, con cũng thể về nhà ăn bữa cơm gia đình. Nếu con quen mới, mà đối phương để ý đến mối quan hệ đây của chúng , lúc đó con cắt đứt tầng quan hệ , tuyệt đối oán trách. Như ?”
Đối phương đến mức hạ như , vô cùng chân thành, Tô Niệm Niệm thể ? Cô chỉ đành gật đầu coi như đồng ý.
Vì chuyện , Hàn Như suýt nữa thì vui mừng rơi nước mắt. Bà lấy chiếc áo liền mang sẵn đặt mặt Tô Niệm Niệm, dịu dàng dặn dò: “Trời lạnh , con mặc mỏng thế . Cái con cầm lấy, bình thường nhớ giữ ấm.”
Chiếc áo liền màu xanh đậm còn nguyên tem mới. Tô Niệm Niệm loại áo đắt, liền xua tay chịu nhận.
Nếu là quan hệ chồng nàng dâu , lẽ cô sẽ nhận. bây giờ, dù tình cảm đến , cô cũng thể vô cớ lấy đồ của .
Khuyên mãi , Hàn Như đành thôi, chỉ mong một ngày nào đó con trai thể đưa Niệm Niệm về, đem chiếc áo tặng .
Bệnh viện cho ngoài ở quá lâu. Trước khi rời , Hàn Như còn lén dặn Lạc Thừa nhỏ giọng: “Muốn theo đuổi thì dáng vẻ theo đuổi. Bình thường chủ động thêm chút, đừng quên con hứa với bố thế nào.”
“Vâng, con ạ.”
Đợi đưa khỏi bệnh viện , trong phòng bệnh còn bóng dáng Tô Niệm Niệm. Lâm Anh thấy mặt mày ủ rũ, nhịn trêu chọc: “Cậu xem, tiểu Tô như còn trân trọng, giờ hối hận thì cũng muộn nhỉ?”
Lạc Thừa: “……”
Vốn buồn bực, giờ chỉ thấy tim càng đau thêm.
Mùa đông đến cũng là lúc nông nhàn. Việc cưới hỏi ngày một nhiều, việc ăn của Tô Niệm Niệm và Lý Quảng Phát cũng theo đó mà khấm khá hẳn lên.
Hai giờ là đối tác hợp tác. Tô Niệm Niệm dành nhiều tâm sức cho công việc của ban nhạc hơn nhiều.
Chỉ vì bộ tiền bạc của cô đều dồn hết đây, tương lai thể sống sung túc , trông cậy nó.
Đã thì cho trò.
Sau một thời gian nghiêm túc phân tích, Tô Niệm Niệm lập một kế hoạch phát triển khá chi tiết cho tương lai của ban nhạc.
Chỉ dựa việc thổi kéo đàn hát phục vụ hỉ, hiếu như hiện tại thì đủ. Với tình hình mắt, cùng lắm chỉ giải quyết chuyện cơm áo, trong khi thứ cô là giàu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-93-gap-lai-me-chong-cu-2.html.]
Tham khảo mô hình các công ty dịch vụ cưới hỏi ở đời , kết hợp với điều kiện thực tế của thời đại , Tô Niệm Niệm quyết định tiên đặt tên cho ban nhạc, đó đ.á.n.h bóng danh tiếng.
Chuyện đặt tên, Lý Quảng Phát là thô kệch, vắt óc nghĩ mãi cũng cái tên nào cho hồn, cuối cùng chỉ thể giao quyền quyết định cho Tô Niệm Niệm, còn thì ung dung “ông chủ khoán trắng”.
Muốn một cái tên nhận việc hỉ sự lẫn tang sự, khiến qua là nhớ ngay, Tô Niệm Niệm suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định đặt tên là [Trung tâm Dịch vụ Văn hóa Tích Duyên].
Hiện tại, các hạng mục kinh doanh chính gồm, nhận tổ chức tiệc cưới, đám tang và biểu diễn ban nhạc
Sau , khi cải cách mở cửa, bọn họ còn thể nhận tổ chức lễ khai trương, lên kế hoạch cưới hỏi, sản xuất các vật dụng phục vụ các đám… nhưng đó vẫn là chuyện của tương lai, hiện giờ chỉ thể nghĩ đến mà thôi.
Về cái tên “Tích Duyên”, Lý Quảng Phát ý kiến gì. Điều ông quan tâm nhất lúc là một chuyện khác, tiệc thì lo thiếu, nhưng đầu bếp nấu tiệc thì ông .
Những đầu bếp mà ông quen bình thường đều danh tiếng, cần ai giới thiệu việc, càng thể để khác giữa ăn chênh lệch.
Ông đem vấn đề nan giải nhất với Tô Niệm Niệm. Cô trầm ngâm trong chốc lát quyết định hỏi Lý Đào, xem bên cạnh cô ai việc .
Hơn một tháng trôi qua, Tô Niệm Niệm một nữa bước chân Nhà hàng Vị Dân, trong lòng khỏi dâng lên cảm giác thuộc.
Mọi thấy cô tới đều nhiệt tình hỏi han đủ điều.
Dĩ nhiên, trong đó cũng thấy cô sa sầm mặt mày, như Lưu Dũng và thím Dương.
Khi Quách quản lý thấy Tô Niệm Niệm, chẳng khác nào gặp thất lạc bao năm, chỉ thiếu điều rưng rưng nước mắt kéo tay buông.
Trước sự nhiệt tình khó từ chối , Tô Niệm Niệm đành theo ông văn phòng.
Vì nơi Tô Niệm Niệm đang việc hiện tại là chỗ quản lý Quách dám đắc tội, ông chỉ dám vòng vo hỏi: “Cô việc bên chỗ ông Thẩm thế nào ? Nếu vui thì về đây nhé.”
Tưởng chỉ là lời quan tâm đơn thuần, Tô Niệm Niệm khẽ mỉm : “Cảm ơn quản lý, việc ở đó vui.”
“Vậy …” Nụ mặt quản lý Quách cứng . Do dự hồi lâu, ông mới lấy hết can đảm mục đích thật sự: “Tiểu Tô , cô từng nghĩ đến chuyện nhà hàng ? Tiền lương thể thương lượng, nhà hàng chúng thật sự thiếu nhân tài như cô.”
Nói xong, ông rút khăn tay trong túi áo lau mồ hôi trán.
Ông cũng là bất đắc dĩ lắm mới dám nghĩ đến chuyện “đào góc tường” của ông Thẩm…