Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 90: Tính Toán (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-25 17:05:46
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tại nhà họ Thẩm.

Thẩm Phóng vẫn đang đau đầu vì phận của Tô Niệm Niệm. Dù tự nhận che giấu khéo, nhưng Thẩm Thanh Viễn vẫn nhận sự khác thường của .

Ngày hôm đó, khi một nữa cúp máy, ông cụ liền gọi thư phòng.

Mỗi gọi thư phòng đều chẳng chuyện gì ho, nhưng dù trong lòng thấp thỏm lo âu, thì Thẩm Phóng vẫn thể .

Trong thư phòng rộng lớn, ông cháu một một , ai mở miệng .

Cuối cùng, Thẩm Phóng chịu nổi áp lực vô hình , đành dè dặt lên tiếng: “Ông nội, ông gọi cháu việc gì ạ?”

Nói xong, ánh mắt vô thức liếc về phía nghiên mực bàn, tim khẽ run lên, chỉ vì đây từng thứ đó ném trúng, đau đến thấu xương…

Thẩm Thanh Viễn lười vòng vo, hỏi thẳng: “Gần đây cháu đang điều tra cái gì? Có thấy tiền điện thoại mất nên ngày nào cũng ôm ống chịu buông?”

Vừa , ánh mắt ông cụ mang theo ý dò xét.

“Cháu điều tra gì ạ? Chỉ là Quách T.ử với mấy suốt ngày rủ cháu chơi, cháu thôi.” Thẩm Phóng né tránh ánh của ông, vẫn cố vùng vẫy thêm một chút.

Thấy chịu thật, Thẩm Thanh Viễn hừ lạnh một tiếng, dọa: “Xem cháu rảnh rỗi thật. Hay thế , ông bảo Trần Lương điều cháu xuống cơ sở địa phương rèn luyện hai năm về, khỏi để Quách T.ử bọn họ suốt ngày tìm cháu.”

Vừa sẽ điều , còn liền hai năm, Thẩm Phóng lập tức cuống lên. Thân phận của Tô Niệm Niệm còn rõ, lúc chẳng cả.

“Bây giờ cháu vẫn thể , thể đợi một thời gian nữa hãy ạ?”

Câu trả lời theo lẽ thường khiến Thẩm Thanh Viễn chút bất ngờ, trong lòng khỏi nghi hoặc, rốt cuộc thằng nhóc đang giấu chuyện gì? Đến cả xuống cơ sở cũng sẵn sàng nhận ?

Ông cụ chậm chạp lên tiếng, trái tim đang treo lơ lửng của Thẩm Phóng cũng chẳng dám buông xuống. Anh đối phương đầy căng thẳng, chỉ sợ giây tiếp theo sẽ điều thật.

Một lúc lâu , Thẩm Thanh Viễn mới mở miệng: “Cháu ngoài .”

Thẩm Phóng hiểu đây là đồng ý, nhận “lệnh”, lập tức như chim thả l.ồ.ng, chuồn trong nháy mắt.

Ông cụ theo bóng lưng chạy trối c.h.ế.t , khẽ nhíu mày, nhấc điện thoại bàn gọi sang nhà họ Quách.

Nửa tiếng , Thẩm Thanh Viễn từ thư phòng , khéo trông thấy Tô Niệm Niệm và Thẩm Phóng từ bên ngoài trở về, đang vui vẻ trong phòng khách.

Nhìn hai gương mặt rạng rỡ , đầu tiên ông cảm thấy hai đứa nhỏ quả thực đến năm phần giống , cũng chẳng trách Thẩm Phóng điều tra thế của Tiểu Niệm.

con Thiệu Đông nhà ông , ông hiểu rõ hơn ai hết. Dù cãi với Dương Ngọc Lan suốt ngày, cũng tuyệt đối thể chuyện phản bội gia đình.

Con gái riêng ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-90-tinh-toan-1.html.]

Hoàn bậy!

Giữa tháng Mười Một, cái lạnh đầu đông chớm.

Ở Đông Bắc, mùa thu ngắn ngủi vô cùng. Có khi hôm qua bạn còn mặc áo gió, tắm trong nắng chiều, thì hôm nay thể gió lạnh thấu xương, buộc bạn áo bông quần bông mới đủ ấm.

Mấy hôm nay, trung tâm bách hóa ở Thẩm Thành nhập về một lô áo bông “liền ”. Hàn Như tin từ đồng nghiệp liền vội vàng dẫn Lạc Uyển Uyển ngay, sợ đến muộn thì chẳng mua kiểu dáng ưng ý.

Tuy áo bông trông đều na ná , nhưng trong mắt bà, khác biệt vẫn ở từng chi tiết.

Vì mới đầu đông, đến bách hóa sắm sửa đồ mùa đông đông. Hai cầm phiếu xếp hàng hồi lâu mới đến lượt.

“Mẹ định mua cho con và hai chị dâu con mỗi một chiếc. Con thích kiểu nào thì tự chọn nhé.” Hàn Như những chiếc áo bông treo trong quầy, trong lòng sớm nghĩ xong sẽ mua kiểu gì cho hai nàng dâu.

Thấy bà còn mua áo cho Tô Niệm Niệm, trong lòng Lạc Uyển Uyển khỏi khó chịu: “Cũng mua cho chị dâu hai ạ?”

“Đương nhiên , Niệm Niệm sợ lạnh.”

Hàn Như dời ánh mắt khỏi quầy hàng, sang cô, mơ hồ cảm thấy điều gì đó : “Sao thế? Sao con hỏi ?”

Nhớ tới lời cảnh cáo của hai, Lạc Uyển Uyển lắc đầu, dám sự thật.

cô càng như , Hàn Như càng cảm thấy trong chuyện ẩn tình, thế là bà quyết định trưa nay ăn ở nhà hàng Vì Dân.

Sau khi mua xong áo, hai thẳng đến nhà hàng. Suốt dọc đường, lòng Lạc Uyển Uyển đầy bất an, cô gần như đoán phản ứng của khi phát hiện sự thật.

Lúc trong nhà hàng, Lý Đào lau bàn mang vẻ mặt nặng trĩu tâm sự, thấy động tĩnh ở cửa cũng chẳng buồn ngẩng đầu.

Hàn Như bước , thấy quầy trưng bày đổi khác , tim bà lập tức thót . Bà vội vàng đảo mắt quanh nhưng vẫn thấy Tô Niệm Niệm, sắc mặt trong nháy mắt liền đổi.

Ngay đó, bà bước nhanh đến quầy hỏi Dương đại thẩm: “Chị ơi, tìm Tô Niệm Niệm, xin hỏi nó ở ạ?”

Dương đại thẩm ngẩng đầu lên, là tìm Tô Niệm Niệm liền trợn mắt, bĩu môi tỏ rõ vẻ khó chịu: “Nó nghỉ từ lâu , cô đến đây tìm ai nữa?”

Dự cảm xác nhận, Hàn Như chẳng để tâm đến thái độ của đối phương, tiếp tục hỏi: “Vậy chị bây giờ nó ở ?”

“Không .” Dương đại thẩm đ.á.n.h giá bà từ xuống , nhịn tò mò buôn chuyện: “Tìm nó việc gì thế? Cô bên nhà chồng cũ của nó đấy chứ?”

Tô Niệm Niệm là con dâu nhà giám đốc xưởng, mà phụ nữ mặt qua thấy giàu thì cũng sang, càng càng giống.

“Người bên nhà chồng cũ là ?” Hàn Như mà tim đập thình thịch, căn bản dám nghĩ sâu thêm.

 

Loading...