Tại bệnh viện quân khu, nhà ăn chia thành nhà ăn cho cán bộ nhân viên và nhà ăn cho bệnh nhân.
Nhà ăn bệnh nhân thường nấu các món khá thanh đạm. Có lúc thấy Lạc Thừa hoặc Lâm Anh bận quá xoay xở kịp, Tô Niệm Niệm sẽ chủ động sang nhà ăn nhân viên lấy cơm mang về giúp.
Trưa nay, nhà ăn cơm cao lương và món khoai tây hầm củ cải. Cô dùng hai hộp cơm lớn, xới đầy ắp, cho túi vải mang tới phòng bệnh.
Thời tiết giờ lạnh, các phòng bệnh đều đóng kín cửa. Tô Niệm Niệm khẽ gõ hai tiếng, chờ một lúc lâu vẫn thấy ai đáp, liền hé cửa thò đầu thử. Chỉ liếc một cái khiến cô giật rụt chân .
Lạc Thừa đang ở trong đó lau cho Ngô Ái Quốc. Lúc mà bước thì rõ ràng thích hợp. Chỉ là… cái tai của tên đàn ông lẽ thật sự thính cho lắm, cô gõ cửa mấy mà chẳng hề thấy, cũng đang nghĩ ngợi chuyện gì.
Hơn nữa, theo lịch thì hôm nay đáng lẽ là chị Lâm Anh trực để chăm sóc, đổi ?
lúc đó, Lâm Anh xách nước nóng từ phòng lò , thấy cô ngoài cửa thì hỏi:
“Đợi lâu ? Lạc Thừa vẫn xong ?”
Hôm nay lau cho Ngô Ái Quốc nên cô đặc biệt gọi Lạc Thừa tới giúp.
“Vẫn xong ạ.” Thấy trong tay Lâm Anh xách hai bình nước nóng, còn tay để cầm hộp cơm, Tô Niệm Niệm liền đợi ngoài hành lang, chờ bên trong mở cửa.
Hai đó chuyện phiếm. Lâm Anh nảy ý định mai mối, hỏi dò:
“Này, Tiểu Niệm, chị hỏi em một chút, em ly hôn bao lâu ?”
Tô Niệm Niệm nghĩ nhiều, chỉ cho là tán gẫu bình thường nên đáp:
“Mới hơn hai tháng thôi ạ.”
“Hơn hai tháng… là mới ly hôn ?!” Lâm Anh tròn mắt kinh ngạc, ghé sát hỏi nhỏ:
“Chị hỏi thêm câu nữa nhé, hai vì mà ly hôn ?”
Cho đến giờ, chị vẫn mối quan hệ thật sự giữa Tô Niệm Niệm và Lạc Thừa. Nghe hỏi , Tô Niệm Niệm vô thức cánh cửa phòng bệnh mặt, trầm ngâm một lúc :
“Cũng gì, chỉ là cảm thấy hai hợp thôi ạ.”
“Nhà bên đó đồng ý cho hai em ly hôn ?”
“Vâng.”
Ly hôn chuyện trẻ con chơi đồ hàng, liên quan nhiều vấn đề. Có thể ly hôn dứt khoát, gọn gàng như họ quả thực nhiều.
Lâm Anh hỏi xong những điều , trong lòng dần tính toán, thậm chí còn nghĩ đối tượng xem mắt phù hợp.
Lúc , ở cầu thang bên hành lang một đó, trọn vẹn cuộc trò chuyện của họ, nhưng cả hai đều hề .
Lâm Anh còn đang suy nghĩ xem nên bà mối thế nào thì chợt nảy một ý :
“À… chị thể nhờ em một việc ?”
Bình thường quan hệ hai khá , đầu đối phương mở miệng nhờ vả, Tô Niệm Niệm mỉm đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-86-biet-chuyen-1.html.]
“Việc gì ạ? Chị cứ .”
“Là thế , chị nhờ em mang giúp chị ít đồ cho khác. Dạo chị bận quá, thật sự thời gian ngoài.”
Để tỏ thật sự gấp, Lâm Anh nhíu c.h.ặ.t mày, thành công khiến Tô Niệm Niệm tin tưởng:
“Được ạ, chị thời gian , em đảm bảo sẽ mang đồ tới nơi.”
Thấy cô đồng ý sảng khoái, gương mặt Lâm Anh lập tức rạng rỡ:
“Vậy cuối tuần nhé, đến lúc đó em cần vội.”
“Vâng ạ, thành vấn đề.”
Hai xong thì cửa phòng bệnh bỗng mở từ bên trong. Lạc Thừa bưng chậu rửa mặt , khi thấy Tô Niệm Niệm, ánh mắt và chân mày đều nhuốm ý :
“Em tới lúc nào thế?”
Nhắc đến chuyện là Tô Niệm Niệm bực, cô trừng mắt , trách móc:
“ gõ cửa mấy liền, đều thấy…”
Vừa vì mải nghĩ ngợi nên Lạc Thừa quả thật thấy. Biết , dịu giọng :
“Vào trong , để đổ nước.”
Sự tương tác tự nhiên giữa hai lọt mắt Lâm Anh khiến chị cảm thấy gì đó đúng. Chị giả vờ thản nhiên sang một bên, nhưng ánh mắt thì liên tục liếc qua liếc giữa hai .
Tô Niệm Niệm đặt hộp cơm lên bàn, giả như chuyện gì sang Ngô Ái Quốc đang giường bệnh. Thấy tinh thần khá , trong lòng cô cũng cảm thấy vui cho .
Lạc Thừa đổ nước bẩn xong phòng bệnh. Anh đặt chậu nước sang một bên, kìm mà bước nhanh tới bên cô, trong mắt trong lòng chỉ là cô:
“Em ăn cơm ?”
Bị thở nóng rực của bao trùm, Tô Niệm Niệm vô thức lùi một bước, gương mặt nhỏ nhắn bỗng hiện lên hai vệt ửng hồng:
“ ăn .”
Bầu khí mập mờ như như giữa hai khiến Lâm Anh bỗng cảm giác dư thừa. Chị nhịn ho khẽ một tiếng, phá vỡ sự ngọt ngào :
“Lạc Thừa, mau ăn cơm , chiều chẳng còn về đơn vị ?”
Thấy họ chuẩn ăn cơm, Tô Niệm Niệm ở thêm, tùy tiện tìm một cái cớ rời khỏi phòng bệnh.
Lạc Thừa tiễn cô ngoài cửa phòng, mãi một lúc mới trở .
Lúc nãy thấy ánh mắt gần như dính c.h.ặ.t lên , với kinh nghiệm của từng trải, Lâm Anh thể hiểu tâm tư của . Thế là chị cố ý dò hỏi:
“Lạc Thừa, thật với chị , đến giờ vẫn buông vợ cũ ?”