Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 83: Tô Hoài An

Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:17:43
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AtVhx646d

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tô Niệm Niệm rời , Lâm Anh vẫn còn nghĩ mãi chuyện cô ly hôn, trong lòng ngừng sàng lọc những đối tượng thể mai.

lúc , Lạc Thừa phong trần mệt mỏi từ đơn vị chạy tới, tay xách một túi lưới, bên trong là hai hộp cơm nhôm.

“Chị dâu, ăn cơm , vẫn còn nóng.”

Nhìn Lạc Thừa mới độc ly hôn, Lâm Anh chợt nhận , mắt chẳng là một ứng viên vô cùng phù hợp ?

Trai tài gái sắc, đúng là trời sinh một đôi!

nghĩ , chị thấy chuyện . Lạc Thừa từng rõ trong đơn vị rằng, bằng giá theo đuổi vợ cũ, những cô gái khác căn bản lọt nổi mắt .

Trước đây từng cam tâm giới thiệu đối tượng cho , đều từ chối nể mặt.

Chị mới tự chuốc lấy bẽ mặt…

Lạc Thừa đặt hộp cơm xuống, quen tay xách bình nước ấm đất phòng lò lấy nước nóng. Người bận rộn rằng, cơ hội xem mắt giữa và Tô Niệm Niệm cứ thế lướt qua…

Vào mùa thu đông, thời tiết ngày càng lạnh, dễ kích phát các bệnh tim mạch và não bộ ở cao huyết áp, mà thời điểm phát bệnh thường là buổi sáng.

Thấy Thẩm Thanh Viễn vẫn gió mưa nghỉ việc tập Thái Cực Quyền, Tô Niệm Niệm sợ ông sẽ gặp chuyện như kiếp . Vì mỗi sáng cô đều theo bên cạnh chăm sóc, tiện thể luyện Thái Cực Quyền cùng ông.

Lâu dần, những cao tuổi đến tập luyện đều quý mến cô, lưng còn lén bàn tán rằng cô giống Thẩm Kỳ, nhưng ai dám nhắc chuyện mặt Thẩm Thanh Viễn.

Chỉ vì cái c.h.ế.t của Thẩm Kỳ năm đó, suýt nữa lấy nửa cái mạng của ông cụ.

Hôm nay, tập Thái Cực Quyền trong công viên nhỏ. Mới đ.á.n.h xong một bài quyền kêu mệt nghỉ, chẳng bao lâu , hơn mười chia thành hai nhóm: một nhóm tiếp tục tập, một nhóm nghỉ.

Tô Niệm Niệm ở nhóm nghỉ ngơi. Vì là mới học, mỗi đ.á.n.h quyền cô đều mệt vã cả mồ hôi.

Ông lão kêu nghỉ cũng là mới học, hình mập mạp xuống ghế gỗ là dậy nữa.

Những khác thấy liền trêu chọc:

“Lão Dương, cái khí thế đ.á.n.h giặc năm xưa của ông ? Nhìn ông Thẩm kìa, tinh thần sung mãn thế cơ mà, khỏe hơn ông nhiều.”

Người già đến tuổi thường thích so sánh, so con cháu, so sức khỏe. Lão Dương liền vui:

“Đừng so với ông . Hồi đó nếu vì ông cố chấp, Tô Hoài An đến mức trốn sang Kinh Thành dám về thăm chúng ?”

“Ông nhỏ thôi, đừng để ông thấy~”

“Nghe thì chứ? chẳng là sự thật ?”

Tô Hoài An?!

Chẳng đó là tên của ông nội ?

Tô Niệm Niệm dựng thẳng tai lên, trong lòng chấn động thôi.

Những khác đều lão Dương thiết nhất với Tô Hoài An, đây là đang bênh vực . chuyện đó dù cũng là việc nhà , trải qua nỗi khổ của khác thì đừng khuyên thiện lương. Mọi đều thống nhất xen chuyện gia đình khác, điều duy nhất họ thể là hy vọng hai ông già họ Tô và họ Thẩm sớm ngày hòa.

Thấy ai lên tiếng, lão Dương hừ một tiếng, râu dựng mắt trợn, đầu chỗ khác nữa.

Lần thì Tô Niệm Niệm thật sự sốt ruột. Cô còn đang trông mong thêm chút chuyện về Tô Hoài An, im bặt ?

Đáng tiếc, với phận hiện tại, cô thể tò mò quá mức. Đành nuốt hết thắc mắc lòng, dự định tìm cách nhờ khác giải đáp.

Thẩm Phóng, với tính cách thẳng thắn bộc trực, trở thành mục tiêu của cô.

Từ khi Thẩm Thanh Viễn giao việc mua rau cho Thẩm Phóng, ngày nào cũng dậy sớm, đạp xe đến đây giao rau xong mới . Một hai ngày còn chịu , là ai thì lâu dần thì cũng khổ chịu nổi.

Gần đây thời tiết càng lúc càng lạnh, dứt khoát dọn đến nhà họ Thẩm. Dù ông cụ cầm chổi lông gà đuổi, cũng chịu .

Để moi thông tin hữu ích, tối hôm đó Tô Niệm Niệm đặc biệt mấy món Thẩm Phóng thích ăn. Khiến mừng rỡ thôi, hiếm hoi lắm mới quyết định bữa tối sẽ giúp cô muối dưa cải.

Ở vùng Đông Bắc, cứ cuối thu là nhà nhà đều tích trữ cải thảo để muối dưa chua, một vại dưa thể ăn suốt cả mùa đông.

Hơn hai mươi cây cải thảo xếp la liệt nền bếp, hai những chiếc ghế đẩu thấp, bắt đầu bẻ bỏ từng lớp bẹ cải già bên ngoài.

Tô Niệm Niệm bẻ mấy cây, liếc qua khe cửa bếp, thấy Thẩm Thanh Viễn về phòng, lúc mới giả vờ như chuyện gì, hỏi dò:

“Anh Thẩm, hôm em theo ông Thẩm công viên tập thể d.ụ.c, nhắc đến một tên là Tô … Hoài An, hình như thù oán gì với nhà . Người đó là ai ?”

Thẩm Phóng đang ôm cây cải, liền giật ngẩng đầu lên. Anh vội ngoài phòng khách, thấy Thẩm Thanh Viễn ở đó mới thở phào một :

“Sau mặt ông nội, em tuyệt đối đừng nhắc đến đó, nhất định nhớ kỹ!”

Thái độ của khiến Tô Niệm Niệm sững , thầm nghĩ, rốt cuộc là thù hằn lớn cỡ nào mà khiến căng thẳng đến ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-83-to-hoai-an.html.]

Sợ cô coi trọng, Thẩm Phóng chỉ tay về phía tấm ảnh treo trong phòng khách, tấm ảnh xé mất một nửa, hạ giọng cảnh cáo:

“Thấy bức ảnh đó ? Phần xé chính là ông cụ Tô. Cho nên em tuyệt đối đừng nhắc đến nữa.”

“…”

Cảm nhận sự lo lắng chân thành của , Tô Niệm Niệm ngoan ngoãn gật đầu.

Vì chuyện , hôm cô hiếm khi mất tập trung, trong đầu là dấu hỏi. Điều cô nghĩ nhiều nhất chính là, rốt cuộc giữa hai ông lão xảy chuyện gì?

Trong phòng nồi , nước sôi sùng sục gần tràn miệng phích, mà Tô Niệm Niệm vẫn hề . Ngay lúc nước sắp trào ngoài, bỗng một bàn tay thon dài vươn tới, kịp thời khóa vòi nước .

Nhìn tay áo quân đội màu xanh lục mắt, cô mới giật nhận đang lấy nước nóng, suýt nữa thì bỏng.

Cô vội ngẩng đầu, chân thành :

“Cảm ơn .”

Bốn mắt chạm , trong ánh của mỗi đều in bóng dáng đối phương, bầu khí dần trở nên vi diệu.

Đứng phụ nữ mà ngày đêm nhung nhớ, Lạc Thừa bốc đồng một , ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Chỉ tiếc là… lòng mà gan.

Ép xuống niềm rạo rực trong lòng, quan tâm hỏi:

“Có bỏng ?”

“Em .”

Tô Niệm Niệm khẽ cúi đầu, thấy phích nước đậy nắp liền nhanh tay đậy .

Người đàn ông thấy , đưa tay định cầm giúp phích nước, nhưng cô tránh :

“Không cần , tự cầm . Anh cũng đến lấy nước ?”

Lạc Thừa liếc phích nước của , đầu tiên cảm thấy nó chút… chướng mắt.

“Anh gấp. Sao em ở bệnh viện?”

Lần gặp lâu , gặp , Tô Niệm Niệm phát hiện bản chút tự nhiên. Cô đơn giản qua tình hình công việc của , hỏi:

“Còn ? Có ai bệnh ?”

Điều đầu tiên cô nghĩ đến là Hàn Như hoặc Lạc Chính Khanh, trong lòng khỏi lo lắng.

Khi là Ngô Ái Quốc, cô kinh ngạc thốt lên:

“Hóa ?”

ngờ bệnh nhân bệnh nặng đó là chiến hữu của Lạc Thừa…

“Ừ, bạn bè giúp đỡ, nên mới ở đây.”

Lạc Thừa chăm chú cô, ánh mắt thèm che giấu sự yêu thương. Kiểu “liếc mắt đưa tình” trắng trợn cuối cùng cũng khiến Tô Niệm Niệm nhận gì đó .

Bị ánh nóng bỏng cho mặt đỏ lên, cô đưa tay che má, :

“Trong phòng nồi nóng quá . Anh lấy nước , về đây.”

Nói xong, cô xách phích nước ngoài.

Phích nước thời ruột thủy tinh, rơi một cái là vỡ, sợ cô bỏng, Lạc Thừa chỉ thể cô rời , nuốt ngược nỗi chua xót do thất vọng mang trong lòng.

Sau khi lấy nước xong, đường về phòng bệnh, Lạc Thừa khôi phục dáng vẻ nghiêm túc thường ngày, ngay cả bước cũng toát vẻ uy nghiêm hơn .

Qua một thời gian tiếp xúc, các y tá ở quầy trực đều lén lút dò hỏi phận của , điều khiến Vạn Lâm trong lòng âm thầm sốt ruột. Lúc thấy xách nước trở về, cô vội tiến lên bắt chuyện.

“Lạc Thừa, trùng hợp thật đó~ ngờ gặp ở đây.”

Nghe tiếng gọi, , thấy là cô , khẽ nhíu mày gần như thể nhận , lưng , coi như thấy, tiếp tục bước về phía .

“……”

Lần đầu bắt chuyện , Vạn Lâm nghiến răng, nghĩ ngợi một chút đuổi theo.

“Lạc Thừa, đợi , em chuyện !”

Dù tin đồn trong khu tập thể nhà máy lắng xuống, nhưng Lạc Thừa vẫn cố ý giữ cách với cô .

 

Loading...