Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 81: Tiến Thêm Một Bước (1)

Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:01:05
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồi đó, chuyện con gái lớn nhà họ Tô đêm nào cũng , cả làng ai cũng .

Cô bé cứ nửa đêm là gào t.h.ả.m thiết. Trẻ con thì thường chỉ đêm lúc đầy một tuổi, mà nó tám, chín tuổi vẫn còn như thế, nghĩ cũng thấy quái lạ.

Khi , con thứ hai của nhà họ Tô mới sinh. Mỗi đứa chị là đ.á.n.h thức cả đứa em, cuối cùng hai chị em cùng , khiến vợ chồng họ Tô mệt mỏi đến kiệt quệ tinh thần.

Vương Mỹ Hà bất đắc dĩ từng đưa Tô Niệm Nam bệnh viện khám, nhưng chẳng phát hiện bệnh gì. Sau đó còn lén tìm một bà đồng, uống mấy bát nước bùa mà cũng chẳng ăn thua.

Giờ nhớ , Vương Mỹ Hà vẫn thấy nhức cả đầu…

Nhắc chuyện cũ, bà gượng:

“Hồi đó chắc nó cảnh sinh con dọa sợ thôi, lớn lên hiểu chuyện là tự khỏi. Giờ xem, chẳng khỏe mạnh bình thường đó .”

thật, giờ Niệm Nam cũng là đứa quan tâm, chăm lo. Gả mà vẫn lo lắng cho nhà đẻ.”

“Phải đó, đứa con gái như nhỉ?”

trong cuộc, Tô Niệm Nam chỉ bên cạnh ngây ngô. bàn tay giấu trong túi áo khẽ run lên.

Tô Niệm Niệm phía thấy biểu cảm của cô, nhưng vẫn cảm nhận một luồng bất an rõ toát từ .

Nếu đúng như lời Vương Mỹ Hà , Tô Niệm Nam đêm vì chuyện sinh nở dọa sợ, liệu khả năng chính cô rõ lúc đó xảy chuyện gì?

Để tìm hiểu sự thật, trong tiệc cưới, Tô Niệm Niệm cố ý chọn sát bên chị .

khi cô tiến gần, rõ ràng cảm nhận cơ thể Tô Niệm Nam cứng đờ trong chốc lát, đó lặng lẽ nghiêng sang bên, cố tình giữ cách.

“Chị, chị ăn món gì? Em gắp cho nhé?”

Tô Niệm Niệm cố ý dựa sát , xem phản ứng của chị .

Hai chị em từ nhỏ đến lớn chuyện với chẳng mấy câu. Tô Niệm Nam cô đầy khó hiểu, giọng lạnh nhạt:

“Chị ăn, em ăn .”

Để tránh khiến đối phương nghi ngờ, Tô Niệm Niệm thẳng , tiếp tục ép buộc.

Lúc , Vương Mỹ Hà bên trái huých nhẹ cô, nghiêng đầu thì thầm:

“Này, tiền mừng cho họ ? Đưa đây để mang sang cho dì.”

Tô Niệm Niệm lấy từ túi xách một phong bao gấp bằng giấy đỏ, đưa cho bà:

“Đây ạ, nhờ gửi giúp con, chúc chị trăm năm hạnh phúc.”

Thấy phong bao đỏ gói ghém cẩn thận như , Vương Mỹ Hà mừng mặt. khi tò mò mở xem, bà suýt thì choáng váng:

“Sao chỉ ba đồng?! Chị con mừng tận mười đồng đấy!”

Chẳng bà mất mặt ?

“Chị là chị , con là con. Con thấy mừng ba đồng là đủ .”

Trước khi tới đây, Tô Niệm Niệm hỏi thăm mức tiền mừng thời .

Phần lớn là hai, ba đồng, quan hệ thiết lắm mới tới năm đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-81-tien-them-mot-buoc-1.html.]

Cô cảm thấy ba đồng chẳng gì là mất mặt.

Sợ khác thấy thành trò , Vương Mỹ Hà cố tình hạ thấp giọng, nghiến răng :

“Con lấy thêm mười đồng , đừng mất mặt ở đây! Con còn chẳng bằng Tiểu Uyển, còn hiểu chuyện hơn!”

Bắt cô móc thêm tiền là chuyện thể. Tô Niệm Niệm sang, nghiêm mặt thẳng:

“Tâm ý của con chỉ . Nếu thấy ít thì tự bù thêm ạ. Còn nếu tiếp tục ép con, con lập tức về ngay, để xem ai mới là mất mặt.”

“……”

Vương Mỹ Hà coi trọng thể diện đến cực điểm, tức đến bốc khói mà cô. Cuối cùng chỉ đành lấy bảy đồng từ tiền mừng của Lạc Uyển Uyển bù .

Vì chuyện , mãi đến khi tiệc cưới kết thúc, Vương Mỹ Hà cho Tô Niệm Niệm một sắc mặt nào.

Còn Tô Niệm Nam, ăn tiệc xong liền kiếm cớ về nhà chồng.

Người cần điều tra rời , Tô Niệm Niệm đành chuyển mục tiêu sang mợ cả, vốn hợp với Vương Mỹ Hà.

Tiệc cưới tan, đường về nhà họ Tô, cô chủ động bên cạnh mợ, bắt đầu trò chuyện.

Người mợ cả cũng là trong thôn, tính tình hào sảng, vì cô là con gái Vương Mỹ Hà mà năng mỉa mai.

Nghe cô hỏi chuyện “đứa trẻ đêm”, mợ cả ngạc nhiên:

“Hồi đó con từng nhà kể ?”

“Thật sự ạ.”

Thực Tô Niệm Niệm cũng thấy kỳ lạ, vì nguyên chủ từng nhắc tới? Hay là qua nhưng nhớ?

“Cũng , chuyện tà môn thế, con sĩ diện như , cũng bình thường.”

Rồi mợ cả kể bộ chuyện năm xưa. Cuối cùng còn cảm thán:

“Hồi nhỏ con bé Niệm Nam khá lanh lợi. Sau chuyện đó, như biến thành khác. Không đến hỏng não nữa?”

Câu cuối khiến Tô Niệm Niệm bật khẽ, trong lòng mơ hồ phác họa một đường nét. Cụ thể thế nào, vẫn cần tiếp tục điều tra, xác minh.

“Mợ, con hồi đó con sinh con băng huyết, bụng đưa bệnh viện. Mợ còn nhớ là ai ? Con cũng cảm ơn .”

“Ôi chao~ tìm . Khi bọn mợ tới thì bụng đó . Mẹ con hôn mê, chị con thì ngoài chẳng hỏi gì.”

“Vậy con cũng nhớ đó ạ?”

Chuyện quá lâu, khó tra, Tô Niệm Niệm khỏi sốt ruột.

“Lúc đó bà hoảng đến ngây , nhớ . Theo mợ thấy là do bà tự tự chịu, bụng to như thế còn cãi với , kết quả là chịu tội lớn.”

Trên chuyến xe khách về thành phố, Tô Niệm Niệm ghép nối bộ đầu đuôi câu chuyện. Dáng vẻ trầm mặc của cô khiến Lạc Uyển Uyển bực bội:

“Chẳng lẽ chị định về nhà với em ? Mẹ ngày nào cũng nhớ chị đấy.”

Vì suy nghĩ quá tập trung, Tô Niệm Niệm thấy lời cô . Lạc Uyển Uyển tức đến mức đổi chỗ , mãi đến lúc xuống xe chia tay cũng thèm chào.

 

Loading...