Trên đường về văn phòng, Tô Niệm Niệm cầm hộp cơm nhôm trong tay, trong đầu vẫn nghĩ về thông tin từ Vạn Lâm.
Hóa đến hiện tại, nhà họ Lạc vẫn chuyện cô và Lạc Thừa ly hôn. Vậy tại với gia đình? Cô quyết định gặp mặt nhất định hỏi cho rõ.
Vì nhân viên chính thức, cũng thực tập sinh, thời gian việc của Tô Niệm Niệm khá linh hoạt. Bốn giờ chiều cô còn về nấu bữa tối cho Thẩm Thanh Viễn, nên gần ba giờ thể tan .
Cả ngày việc tay chân, cô cảm giác như tháo lắp , chỗ nào cũng nhức mỏi.
Thẩm Thanh Viễn thấy cô trở về với vẻ mệt mỏi, liền đoán hôm nay cô hẳn là trải qua một ngày “nhộn nhịp”:
“Hôm nay ở đó thế nào? Có thích nghi ?”
“Rất ạ.”
Đối diện với sự quan tâm của ông ngoại, Tô Niệm Niệm cố gắng gượng dậy tinh thần.
Bộ dạng cố tình phấn chấn khiến ông cụ bật :
“Về phòng nghỉ một lát . Hôm nay Thẩm Phóng mua một con vịt về , tối nay ăn nó, khỏi nấu cơm nữa.”
“Vâng, quá ạ! Cháu rửa tay bày bát đũa.”
Tô Niệm Niệm vui vì cần nấu bữa tối, nhưng cũng hiểu đây giải pháp lâu dài, cô thuê để nấu ăn, thể vì học ở bệnh viện mà bỏ bê bổn phận.
Vì thế, những ngày đó, cô càng nỗ lực hơn, chỉ để cân bằng giữa học tập và công việc.
…
Mười ngày trôi qua trong chớp mắt.
Lạc Thừa thành nhiệm vụ ở Hắc tỉnh, trở về đơn vị nóng lòng gặp trong lòng.
Chỉ tiếc là còn kịp hành động, cấp gọi văn phòng.
Triệu Trường Giang nhấc một giỏ trứng gà đặt lên bàn, :
“Ngô Ái Quốc thương trong lúc nhiệm vụ. Lát nữa mang giỏ trứng , mặt đến thăm nhé. Bình thường quan hệ giữa và khá , nhớ an ủi nhiều một chút.”
Trong quân đội, mỗi nhiệm vụ họ thành đều thuộc bí mật quân sự. Tim Lạc Thừa chợt thót , trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
“Có nghiêm trọng ?”
Triệu Trường Giang gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. Ông tóm tắt ngắn gọn nguyên nhân thương và mức độ nghiêm trọng, đồng thời cho nếu Ngô Ái Quốc cứ hôn mê kéo dài, khả năng sẽ trở thành thực vật.
Sắc mặt Lạc Thừa càng lúc càng nặng nề theo từng lời . Cuối cùng, nghiêm chỉnh chào theo điều lệnh, xách giỏ trứng rời khỏi văn phòng.
Ngô Ái Quốc là một đàn ông độc , từ tới nay chỉ sống nương tựa già. Giờ xảy chuyện thế , cảnh gia đình thể tưởng tượng .
Nghĩ tới đó, bước chân Lạc Thừa vô thức nhanh hơn…
Ở phía bên , Tô Niệm Niệm phụ nữ trong hành lang bệnh viện, trong lòng chút ngạc nhiên nhưng cũng trong dự liệu.
“Em tìm chị việc gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-79-tham-gia-tiec-cuoi-2.html.]
Lạc Uyển Uyển thấy Tô Niệm Niệm, lúc mới tin lời Vạn Lâm là thật.
Là chê doanh trại quá xa quán ăn nên đổi việc ?
May mà sớm, nếu còn chạy uổng một chuyến tới nhà hàng.
“ dạo chị về nhà? Mẹ nhớ chị lắm đấy.”
“Em là nào?”
“……”
Lạc Uyển Uyển nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì khó chịu, bực bội :
“Cả hai đều nhớ chị, suốt ngày nhắc tới chị với em.”
“Ừ, khi nào rảnh chị sẽ về.” Còn rảnh lúc nào thì… cô cũng .
Chuyện ly hôn nếu Lạc Thừa cố tình giấu, hẳn là lý do. Tô Niệm Niệm cũng việc gì chủ động với nữ chính.
Thấy thái độ cô nóng lạnh, Lạc Uyển Uyển bắt đầu sốt ruột:
“Đám cưới họ chị, chị ?”
Được nhắc đến, Tô Niệm Niệm mới nhớ Vương Mỹ Hà qua chuyện :
“Đi chứ. Sao , tới ngày ?”
Nghe cô sẽ , Lạc Uyển Uyển âm thầm thở phào nhẹ nhõm:
“Ngày là chính lễ, chúng cùng nhé. À mà… em ?”
“Anh đang nhiệm vụ. Ngày gặp ở bến xe.”
Về thế của , Tô Niệm Niệm vẫn tìm manh mối. Cô đồng ý cùng Lạc Uyển Uyển, cũng là xem cô nội tình gì , dù hiện giờ cô qua với nhà họ Tô, mà chẳng hề ý .
Rất nhanh đến ngày .
Vì là cuối tuần, Tô Niệm Niệm báo với Thẩm Thanh Viễn xin nghỉ một ngày.
Tiệc cưới ở nông thôn thường tổ chức buổi sáng, nên cô dậy sớm, bắt chuyến xe khách đầu tiên về thôn Hướng Dương.
Lạc Uyển Uyển đợi sẵn ở bến xe. Để trông gầy hơn, hôm nay cô ăn mặc mỏng, ôm lấy vai, run cầm cập vì lạnh.
Tô Niệm Niệm tới, thấy bộ dạng “thời trang phá tan thời tiết” của cô thì bật :
“Xe khách chắc còn mười phút nữa mới tới, em còn chịu nổi ?”
Lạc Uyển Uyển oán giận liếc cô, giọng mềm :
“Chị dâu, cho em ôm một lát ?”
“Không .”